Nhưng cậu nhóc thật sự chưa từng nghĩ đến, vì sao hơn 10 giờ tối rồi mà trong trường vẫn còn giáo viên ở lại.
Đáng giận thật, rõ ràng cậu đã dùng kỹ thuật diễn xuất hoàn hảo để lừa được chú bảo vệ gác cổng, khiến chú ấy cho cậu vào. Theo lý mà nói, ngoài chú bảo vệ ra, chỉ có một mình cậu biết mình đã quay lại trường.
Vậy mà bây giờ —— có quá nhiều người chứng kiến rồi!
Lý Thành, đừng hoảng loạn. Cậu nhất định sẽ nghĩ ra cách thôi, chỉ cần lừa được giáo viên trước mắt đã, cậu chắc chắn có thể thoát nạn. Nhớ kỹ, giáo viên luôn tin tưởng học sinh của mình, hãy lấy đạo đức mà bắt cóc tinh thần thầy ấy!
Còn chưa kịp mở miệng, nước mắt đã tràn đầy hốc mắt, từng giọt lớn rơi bịch bịch xuống đất. Như vậy vẫn chưa đủ, cậu còn hơi nghiêng đầu, lộ ra cái cổ thon dài của mình, như thể đang chờ người đến hái.
Mở miệng ra lại càng thảm, vừa khóc vừa nói, “Thầy Đinh ơi, em xin thầy, đừng nói với nhà trường được không, em chỉ là muốn mượn đồng hồ điện thoại của bạn chơi một chút thôi, ba mẹ em không chịu mua cái đó cho em, mọi người đều có, chỉ mỗi mình em không có…”
Không được rồi, bình thường cái đám này xem cái gì trên mấy video ngắn mỗi ngày vậy? Có phải xem nhiều quá đến mức não có vấn đề rồi không. Người bình thường ai lại đi lộ cổ với thầy giáo của mình chứ? Có bệnh à?
Không đúng, không đúng. Nếu thằng nhóc này mà đóng cửa lại, rồi quay đầu báo anh có ý đồ xấu với học sinh vị thành niên thì dù có nhảy xuống Hoàng Hà cũng rửa không sạch. Tuy ngày nào anh cũng mắng chửi cái chế độ biên chế, nhưng cái nồi sắt này anh vẫn muốn tiếp tục dùng dài dài.
Không được, tuyệt đối không được.
Chân Đinh Lỗi run lên, suýt chút nữa nhảy dựng dậy mở ngay cửa ra, quay đầu liếc mắt thấy cửa sổ vẫn mở toang, trong lòng yên tâm được ba phần. Sau đó lại nhìn đèn theo dõi trên trần lớp học đang sáng trưng, lúc này mới hoàn toàn yên tâm mà nuốt cục tức trở lại bụng — trước sau đều có camera giám sát cả, chắc không đến mức bị vu oan là có ý đồ đen tối gì với tên nhóc này.
Cuộc đời anh ghét nhất là loại học sinh không chịu thành thật, cứ thích đi đường vòng để tự cứu mình. Mỗi lần tụi nó nói dối là không bao giờ suy nghĩ xem cái cớ của mình nó vô lý đến mức nào, chỉ biết cố gắng che giấu đến cùng.
Đinh Lỗi khoanh tay trước ngực, đôi mắt nhỏ hẹp như chim ưng nhìn chằm chằm vào Lý Thành, “Thật không đó?” Thời buổi bây giờ, ba mẹ chịu bỏ tiền ra mua giày bóng rổ hàng hiệu mà lại không chịu mua đồng hồ điện thoại cho con?
Xạo ke! Chắc chắn là do mỗi ngày nhóc chơi đồng hồ không chịu làm bài tập, bị ba mẹ tịch thu rồi. Loại đầu óc ranh ma như mày mà cũng dám đem ra gạt anh?
Thấy thái độ của anh Đinh Lỗi có vẻ hơi buông lỏng, Lý Thành lập tức tranh thủ đổ thêm dầu vào lửa, “Thật mà, thầy Đinh, thầy tin em đi. Các bạn học đều có đồng hồ điện thoại, không có cái đó là em không chen vào được mấy đề tài tụi nó nói chuyện. Em chỉ là quá tò mò thôi. Thầy Đinh ơi, thầy có thể tha cho em một lần được không?” Nói đến đoạn tình cảm dâng cao, cậu ta thậm chí còn định níu lấy vạt áo của Đinh Lỗi để cầu xin chút thương hại.
Nhưng Đinh Lỗi không hề do dự, lập tức gạt tay cậu ta ra, chỉ còn lại học sinh tuyệt vọng ngồi bệt xuống đất — tại sao, tại sao giáo viên này vẫn không lay chuyển? Thái độ này hoàn toàn khác với tưởng tượng của cậu.
Cậu ta đã thành khẩn đến mức đó, đến cả người sắt đá cũng phải xiêu lòng chứ? Nhưng cậu lại quên mất một điều — thân phận của mình.
Thấy vẻ mặt Lý Thành đầy mờ mịt và khó hiểu, Đinh Lỗi bỗng phát lòng từ bi, quyết định để cậu ta chết cho thống khoái một chút. Anh quay sang vẫy tay gọi cVăn Minh, rồi duỗi tay lấy điện thoại mà cậu vừa quay video lại, đưa tới trước mặt Lý Thành, “Nào, chúng ta cùng nhau thưởng thức kỹ thuật diễn xuất của ảnh đế Lý một chút nhé.”
Trong video, nhóc đấm ngực dậm chân, gào khóc,càng xem lại càng giống đang diễn lại kịch bản. Nhìn kỹ lần nữa, hai mắt người xem chỉ thấy dáng vẻ nhóc thật quá lố bịch.
Không ổn rồi, diễn quá đà. Khoa trương quá mức thì lại hóa ra giả tạo.
Tất cả là do nhóc quá nhập vai, nhất thời không thắng lại được, thế là để lộ sơ hở, bị thầy giáo tóm đúng điểm yếu.
Chỉ là trong lòng nhóc vẫn không phục, vẻ mặt cũng để lộ ra vài phần khó chịu —— ầy, cái vẻ mặt bướng bỉnh quen thuộc đó. Mỗi lần học sinh trong lớp ngấm ngầm mắng anh trong lòng, đều mang bộ dạng y hệt như thế.
Chẳng bao giờ chịu cảm thấy giáo viên nói đúng, chỉ thấy mình xui xẻo nên mới bị bắt quả tang.
Nhưng thật ra thì ——
“Ngay từ đầu, cả người em đã đầy sơ hở.” Đinh Lỗi khẽ nhếch khóe miệng, như thể đang biểu diễn chính màn kịch mà Lý Thành vừa đóng, “Người nào mà thật sự sợ giáo viên, căn bản sẽ không dám nói nhiều như thế trước mặt họ, càng không dám lại gần giáo viên như vậy.”
Những người như thế chỉ biết đứng đó cứng ngắc như khúc gỗ, nước mắt rơi lã chã mà chẳng nói được câu nào.
Nửa đêm quay lại trường để lén lấy đồng hồ điện thoại, chuyện này có thể to mà cũng có thể nhỏ. Khi giáo viên chủ nhiệm báo về, chắc sẽ nói nhẹ đi, còn an ủi phụ huynh vài câu. Nhưng ở trong mắt ba mẹ Lý Thành thì giống như là một cơn động đất.
Người còn chưa bước vào cửa nhà đã bị đánh một trận ra trò, sau khi xem được video mà chủ nhiệm lớp gửi đến thì lại ăn thêm một trận nữa.
Chuyện này, bọn Đinh Lỗi còn chưa kịp đi ăn khuya đã biết cả rồi. Dù sao cũng chỉ cần phụ huynh gọi điện cho giáo viên chủ nhiệm thôi, còn tiếng Lý Thành k** r*n trong video thì chính là nhạc nền kèm theo. Chủ nhiệm lớp nhóc còn giả vờ tốt bụng mà khuyên nhủ đôi câu: “Đối với con cái thì không cần quá hà khắc đâu, chỉ cần nói đạo lý, tụi nhỏ sẽ hiểu.”
Nghe xong mấy câu này, phụ huynh lập tức nổi giận đùng đùng:
“Nếu nói đạo lý mà có ích thì thằng nhóc này đã không lợi dụng lúc chúng tôi ngủ để lén trốn ra ngoài chứ?!”
Rầm một cái, cúp máy luôn.
Cuối cùng, Đinh Lỗi cũng có thể yên tâm đi ngủ. Đúng vậy, Lý Thành kiểu người này chính là thiếu một trận đòn nên thân. Bây giờ không bị ba mẹ đánh cho tỉnh ra thì sau này ra xã hội sẽ bị người lạ đánh cho. Mà người lạ thì sẽ chẳng nương tay đâu, đánh gãy cả xương cốt là còn nhẹ.
Nghĩ mà xem, nửa đêm lẻn về phòng học trộm đồ. Trong trường học, mọi người còn giữ thể diện cho nhóc, gọi là “mượn chút đồ”, nhưng đổi sang chỗ khác thì không phải là trộm sao?
Nếu còn lớn thêm chút nữa, kiểu gì cũng ngồi xổm trong Trung tâm Cải tạo thiếu niên. Đến lúc đó, phụ huynh của mấy đứa này còn phải cùng cảnh sát giải thích rằng — “Con tôi ngoan lắm, ngày thường đến cả con gà cũng không dám giết, nó chỉ tò mò thôi, muốn lấy về xem một chút.”
Ờ đúng rồi, nó chỉ muốn nhìn một chút. Nó thật sự ngoan ngoãn, nghe lời. Cướp bóc, trộm cắp đều là vì người ta không để đồ đúng chỗ, lỗi là tại người khác hết, con mình không có vấn đề gì cả.
Loại phụ huynh thích bao che, tìm đủ mọi lý do để biện minh cho con cái thế này thà rằng bộc phát ra một trận đòn roi còn hơn, ít nhất là đánh thật lòng, đánh từ tâm can mà ra. Hiệu quả thì chưa biết, nhưng thái độ có đó, chỉ cần nghe tiếng mấy đứa nhỏ k** r*n thôi là người ta cũng đã thấy nhẹ lòng rồi.
Đinh Lỗi thật sự không hiểu nổi, bây giờ mấy vị phụ huynh ăn phải cái thứ gì mà tẩy não mạnh thế? Ngày nào cũng hô hào giáo dục, cứ mơ tưởng rằng chỉ cần nói vài câu là con sẽ nghe, rằng mối quan hệ cha mẹ và con cái chỉ cần “peace” với “love” là có thể thân thiết trọn đời.
Mơ đẹp quá.
Tại sao người ta lại nói mấy đứa trẻ 4–5 tuổi ghét mèo, ghét chó, khó chịu đủ điều? Vì đó là thời kỳ chúng bắt đầu hình thành trật tự, muốn thử thách quyền uy của cha mẹ. Nếu lúc đó phụ huynh để nó thiết lập được cái “trật tự” riêng, thì về sau chính các người rước họa vào thân.
Bốn tuổi đã có máu phản nghịch, thế mà còn mơ đến lúc lớn lên nó sẽ trở thành tri kỷ bé nhỏ của các người? Thà đi cầu nguyện còn nhanh hơn đấy.
Mỗi lần đều có người khoe rằng: “Ôi, con nhà người ta ngoan lắm!” À à à, đúng rồi, đúng rồi, bạn chỉ nghe đến con nhà người ta ngoan thôi, đấy gọi là thiên lệch của kẻ sống sót. Bạn tưởng đến lượt bạn thì con mình sẽ ngoan ngoãn, nghe lời, lại còn nhân hậu tử tế?
Bạn không thấy một chút nào nỗi khổ của giáo viên khi dạy mấy đứa học sinh cá biệt cả.
Cái này chẳng khác gì hiệu trưởng lúc nào cũng đứng nói chuyện từ trên cao mà không biết đau thắt lưng, suốt ngày PUA (tẩy não mềm) giáo viên: “Không có học sinh hư, chỉ có giáo viên không biết dạy.” Nghe câu này mà thấy khó nuốt — thì giỏi thì làm đi.
Thật sự rất muốn lôi hết mấy học sinh cá biệt thật sự quăng cho đám chuyên gia giáo dục kia dạy thử, xem mấy người đó có thể cải hóa được đám “hủ bại thành kỳ tài” ấy không.
Ngành giáo dục đúng là trò cười. Bao nhiêu người ngồi trên mà đi đặt ra chính sách giáo dục, mấy chục năm rồi mà chưa từng đứng lớp lấy một ngày.
Ngày nào họ cũng ngồi trong văn phòng nhìn đống số liệu vô dụng ấy, sao mà biết được học sinh thế hệ mới bây giờ khó chơi tới mức nào? Thi thoảng họ nên lên lớp vài tiết để trải nghiệm. Chẳng qua là vì giáo viên chủ nhiệm, lãnh đạo, cứ nhắc đi nhắc lại: “Đây là chuyên gia giáo dục mời từ ngoài vào, phải phối hợp một chút.”
Học sinh bây giờ không hề ngốc, trời sinh đã biết nhìn sắc mặt người khác, sẽ căn cứ vào nét mặt của anh mà tự suy đoán nên làm gì tiếp theo.
Những lời này, Đinh Lỗi thật không muốn lải nhải mãi nữa, chẳng có ý nghĩa gì. Con người luôn thích nhìn vấn đề từ góc độ của riêng mình. Ngày trước khi anh còn là phụ huynh, anh cũng từng cảm thấy: “Sao giáo viên cứ thích nhắm vào con mình mãi vậy? Bao nhiêu chuyện chẳng lẽ không thể tự xử lý cho xong sao?”
Nhưng giờ khi đã trở thành giáo viên rồi, anh mới thực sự hiểu ra — có rất nhiều chuyện đâu phải do giáo viên muốn làm, mà đúng là trong lớp có không ít phụ huynh vừa vô lý lại vừa ngốc nghếch. Gửi thông báo thì như thể họ không biết đọc chữ, qua từng lời từng câu luôn có cảm giác họ nghĩ giáo viên đang cố ý làm khó mình.
Bộ anh rảnh quá, ăn no rồi không có việc gì làm nên ngày nào cũng phải đấu võ đài với phụ huynh à? Mệt chết đi được chứ sung sướng gì!
Oán khí trong lòng mỗi lúc một nhiều, Đinh Lỗi hung hăng làm liền hai đĩa thịt lớn, ăn xong mới ôm cái bụng tròn quay trở về nghỉ ngơi. Ngày mai là thứ Sáu, mà thứ Sáu này lại là bắt đầu kỳ nghỉ ngắn ngày, một vòng mới lại khởi động rồi. Có thể tạm thời không thấy lũ học sinh kia nữa, đúng là kỳ nghỉ tuyệt vời nhất trên đời.
Tốt nhất là giao bài nghỉ ít thôi, giao nhiều thì lại phải mất công chấm, gặp mấy đứa không làm còn phải đi thúc. Mà thúc giục cũng không thể quá gấp, sợ đâu đó có đứa lên cơn rồi đi nhảy nhót nhạc nhẽo gì thì khổ, mà không thúc thì cũng không xong, chỉ còn cách cổ vũ tinh thần học sinh theo kiểu “vừa đấm vừa xoa”.
Cho nên biện pháp tốt nhất, vẫn là hủy bỏ kỳ thi cuối kỳ luôn. Như thế thì chẳng ai phải dùng thi cử để đánh giá trình độ học hành nữa, mới thật sự giúp học sinh cấp tiểu học được tận hưởng niềm vui chân chính. Những mâu thuẫn giữa nhà trường và gia đình ấy, phần lớn cũng là do thi cử mà ra. Nếu không có thi cử, giáo viên việc gì phải gọi điện cáo trạng với phụ huynh hằng ngày, phụ huynh cũng chẳng cần suốt ngày lườm nguýt con cái. Mọi người sống yên vui khỏe mạnh, chẳng phải tốt sao?
Nhưng hủy thi thì tuyệt đối là chuyện nằm mơ —— ai mà chẳng muốn con mình thi tốt vào cấp 2, rồi thi đại học.
Nếu bây giờ tiểu học mà không có thi cử, thì thầy cô cấp 2, cấp 3 kiểu gì cũng kéo nhau ra đường biểu tình tập thể. Mấy năm trước đã từng có một vài khối thực hiện mô hình “không thi gì hết”, khẩu hiệu rầm rộ nào là “vui vẻ học tập, trưởng thành hạnh phúc”. Kết quả —— sang học kỳ 1 năm lớp 9, điểm trung bình toàn lớp mới nhích lên được hơn 60 điểm.
Thấy chưa, “vui vẻ” có ích gì?
Nếu học mà cứ phải “vui”, vậy cần gì đến trường nữa, ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe không phải còn “vui” hơn sao? Ngay từ giây phút đi học là đã bước vào vòng xoáy cạnh tranh rồi, chuyện này không cách nào thay đổi được. Dù có bất đắc dĩ đến mấy thì cũng chỉ còn cách tiếp tục sống chung với nó thôi.
Giống như anh vậy, dù không tình nguyện thì tiết học sau vẫn phải đứng lớp.
Anh mở cánh cửa lớp học quen thuộc của mình ra, liền thấy từng lớp bụi vôi trên trần rơi lả tả xuống đất. Lớp học vốn sạch sẽ giờ phủ một tầng trắng xóa, mới bước vài bước bụi đất đã bay mù mịt.
Sao thế này?