Trong lòng Đinh Lỗi đều đã chuẩn bị sẵn tinh thần nghe mấy câu thoại mà hiệu trưởng hay nói — thanh niên là lúc cần nỗ lực, không nên vì mấy chuyện vụn vặt mà lãng phí tiền đồ tốt đẹp của mình. Làm chủ nhiệm lớp là một sự nghiệp cao cả, phải chứng minh năng lực của mình từ những điều nhỏ nhặt nhất mới có thể đứng vững được.
Hiệu trưởng há miệng vài lần, nhưng lại bật ra một câu mà ông ta trước giờ cũng không ngờ bản thân sẽ nói: “Nghe nói ông chủ quầy bán đồ ăn vặt cũng là người trong lớp các cậu, cậu ấy là phụ huynh em nào vậy?”
Văn Minh cũng liên quan trong chuyện này à? Nếu phải tính, vậy cậu– bạn chủ nhiệm lớp –chẳng phải là phụ huynh của anh ta luôn rồi sao?
Không muốn dây dưa thêm nữa, Đinh Lỗi lập tức lấy điện thoại ra gọi ngay, đến mức hiệu trưởng còn chưa kịp cản, “Văn Minh, cậu đến phòng hiệu trưởng đi, thầy Trương có việc tìm cậu.”
“Thanh niên đúng là sốt ruột mà.” Đã bị Đinh Lỗi gọi người đến thẳng rồi, thầy Trương còn có thể làm gì nữa, chỉ có thể tiếp tục giả vờ tươi cười, “Tôi đương nhiên không có ý phê bình gì cậu cả. Chỉ là chút lời nhắc nhở thiện ý thôi.”
Mọi người đều là người lớn rồi, không cần thiết phải nói mọi chuyện trắng ra như vậy, chỉ cần nói đến mức có thể hiểu là được.
Nhưng việc Đinh Lỗi trực tiếp gọi Văn Minh đến làm không khí có chút khó xử. Theo lý mà nói, Văn Minh cũng không hẳn là người ngoài, cậu ấy cũng coi như nửa giáo viên, thường xuyên lui tới trong trường làm việc. Ba của cậu ấy lại còn là người ký hợp đồng với trường học.
Chỉ là rắc rối ở chỗ người ta là lao động hợp đồng, làm xong tháng này tháng sau là có thể nghỉ luôn. Thầy Trương lại phải lựa lời mà nói chuyện nhẹ nhàng với cậu ấy.
Đinh Lỗi cho dù có tức giận, hôm sau vẫn phải ngoan ngoãn có mặt ở lớp học. Còn Văn Minh mà tức lên, bắt cậu đảo rác hết cả trường cũng được, thì bọn họ còn làm gì được nữa? Gọi báo cảnh sát hay là đánh cậu ấy một trận? Đều không xong.
Vừa thấy Văn Minh bước vào, thái độ thầy Trương lại càng mềm mỏng, trên mặt còn tỏ vẻ quan tâm cuộc sống riêng của cậu: “Nghe nói dạo gần đây ông chủ làm việc trong trường, cậu có quen không? Đã thích nghi được chưa?”
Thích nghi hay không thì để sau hẵng nói, chứ có chuyện này thì Văn Minh thật sự muốn lên tiếng: “Vậy thì để tôi nói thẳng, mỗi ngày bắt quét lá cây này nọ, không thấy vô lý sao? Một mặt thì bảo với học sinh là để lá cây lại cho cây hấp thụ dinh dưỡng. Nhưng mà mấy cái lá đó, gió thổi một cái là bay mất tiêu rồi, quét mỗi ngày để làm gì?”
Cậu ấy đã gặp mấy em học sinh quét mà đến phát khóc. Gió vừa thổi qua là lá rụng ào ào, quét kiểu gì cũng không sạch. Quét không sạch thì còn bị trừ điểm, bảo bọn nhỏ phải làm sao? Chẳng lẽ chỉ biết đứng đó mà khóc?
Tất cả những gì thầy Trương chuẩn bị trước đều bị đổ sông đổ biển. Ông ta vốn nghĩ rằng, người trẻ tuổi bây giờ tuy có hơi khó xử lý, nhưng cũng không đến mức không chừa cho người khác chút thể diện. Không ngờ kết quả lại nằm ngoài dự đoán của ông ta— đắc tội với người ta rồi, mà người ta nói năng thì cứ thế mà nói thẳng ra, cũng chẳng buồn tính đến chuyện vòng vo hay giữ thể diện gì hết.
Làm vậy khiến cho những lời lẽ mà ông ta đã chuẩn bị từ trước hoàn toàn không có chỗ dùng đến. Nhưng dù vậy, những gì cần nói ông vẫn phải nói:
“Tiểu Văn, là thế này… Nghe nói cậu có mặt trong group chat phụ huynh lớp của thầy Đinh. Nhóm chat đó vốn là nơi phụ huynh mới được vào, chúng tôi muốn…”
Chỉ là chuyện này thôi à? Lại là ba của Chu Duệ báo cáo? Gã này sao mà rảnh rỗi thế.
“Phụ huynh kéo tôi vào đấy, nói là nếu là group chat thì họ có thể tiện theo dõi các thông tin ưu đãi,” Văn Minh thẳng thắn cắt ngang, “Thầy Đinh không biết tôi có trong nhóm đó đâu, bởi vì chính thầy ấy cũng không có trong đó.”
Hồi đó là vì có vài phụ huynh than phiền trong group lớn không thấy được các tin khuyến mãi, thế là mới kéo cậu vào group lớp nhỏ hơn.
“Các phụ huynh muốn xem các tin tôi chia sẻ về mua hàng theo nhóm.” Văn Minh rất thoải mái, mở điện thoại đưa cho hiệu trưởng xem cả một dãy group lớn 500 người. “Tài khoản này của tôi đã đạt giới hạn kết bạn rồi, không thêm người được nữa. Họ mới bảo kéo tôi vào nhóm, như vậy sẽ nhìn thấy được thông báo, vậy có gì sai?”
Vốn dĩ là do phụ huynh chủ động yêu cầu, cậu mới vào nhóm và tiện tay gửi thông tin.
“Nếu như không được thì giờ tôi rời nhóm cũng được thôi.” Văn Minh mở app nhóm chat ra, rất thoải mái đưa cho thầy Trương xem.
Cậu càng bình thản bao nhiêu, thì càng khiến những lời vừa rồi của thầy Trương trở nên nhỏ nhen bấy nhiêu. Ông ta vội vàng đè tay Văn Minh lại, không để cậu rời nhóm:
“Không cần, không cần. Nếu là phụ huynh tự lập group thì đương nhiên họ có quyền tự do quản lý nhóm của mình.”
Nếu như chuyện đó không thành vấn đề, thì trái lại — chuyện của Đinh Lỗi mới là chuyện đáng để nói chuyện nghiêm túc.
“Thầy Đinh, dạo gần đây dư luận xã hội về vấn đề thu quỹ lớp học có nhiều ý kiến phản đối dữ dội, chúng ta khi sử dụng cũng phải thật cẩn thận.” Thầy Trương thở dài một tiếng, giọng điệu đầy khuyên nhủ: “Anh biết đấy, tất cả giáo viên chúng ta đều vì lớp mà cố gắng, nhưng cái tâm tốt của mình cũng cần được mọi người hiểu cho, đúng không?”
Chắc chắn là cái thằng con của người nào đó đã thêm mắm dặm muối chuyện này.
Đinh Lỗi gần như không kìm được tiếng cười lạnh trong lòng, người thì thoải mái ngả lưng về sau, ung dung nói:
“Tôi không hề lấy đồng nào từ tiền quỹ lớp. Việc dọn dẹp lớp học là tôi tự bỏ tiền túi ra. Vì tôi nghĩ, thay vì tốn thời gian quý báu vào những chuyện mình không giỏi, thì chi bằng bỏ ít tiền cho xong. Thầy Trương, thầy thấy đúng không?”
Nụ cười trên mặt thầy Trương như cứng lại. Tiền quét dọn là do giáo viên tự bỏ ra thì còn có thể bắt bẻ gì? Dù có muốn quản chuyện trên trời dưới đất thì cũng không quản được tiền của giáo viên. Mà nếu cứ cố tình moi ra chuyện này thì khác nào tự vả vào mặt mình, chứng minh bản thân – một người lãnh đạo – không có năng lực xử lý?
Cuối cùng, ông ta chỉ có thể tự vá lại một chút cho danh dự của mình:
“Dạo này đúng là chuyện thu quỹ lớp bị bàn tán nhiều thật. Là giáo viên, cẩn trọng một chút cũng là để bảo vệ chính mình.”
Đinh Lỗi và Văn Minh cùng gật đầu, buổi nói chuyện lần này cũng coi như kết thúc trong bầu không khí ôn hoà giả tạo.
Chuyện báo cáo xử lý xong, nhưng vẫn còn chuyện khác. Văn Minh khẽ khàng đá vào chân anh ta, hạ giọng hỏi:
“Chuyện tiền lớp coi như xong, mày không định làm gì à?”
Chứ nhịn nhục rõ ràng không phải phong cách của Đinh Lỗi.
“Tao còn có thể có ý kiến gì nữa? Mỗi đồng đều quý như vàng, người như tao cô đơn lẻ loi, xứng đáng bị sai khiến thôi.” Đinh Lỗi cười nhạt, “Không phải cảm thấy tiền quỹ lớp thu nhiều à? Vậy thì tao đây tuyệt đối không tiêu bừa bãi từng đồng của ‘tiền quý’ nhà bọn họ.”
Bao nhiêu khoản dư thì trả hết. Làm đúng quy trình, rõ ràng minh bạch, công khai minh xác, khoản nào thu thì hoàn, thủ tục đâu ra đấy.
Dù sao mỗi lần cần thu tiền, anh đều viết đơn xin đàng hoàng, đều được duyệt cả. Có gì phải sợ, cùng lắm thì phiền phức cũng không rơi lên đầu anh. Giao tiền cho mấy người, rồi mua mấy thứ đơn giản thôi. Không có thì nhờ mấy vị “đại gia” tự đi mà mua.
Bọn họ bản lĩnh cao siêu, chắc chắn không cần dựa vào anh để kiếm lợi gì.
Mặc dù đã quyết sẽ làm như vậy, Đinh Lỗi vẫn đi bàn bạc với ban đại diện phụ huynh một tiếng, dẫu gì mỗi lần cũng là mấy cô ấy phải vất vả thống kê tiền. Nhưng mọi người đã hợp tác hai năm rồi, việc thống kê giờ cũng nhẹ nhàng lắm, mỗi lần cũng chỉ có vài người chậm chạp, ai trong lòng cũng biết cả.
Ban đại diện cũng vì cái tên Chu Duệ đó mà bị chỉ trích một trận, trong lòng cũng bực tức, nên nhanh chóng hoàn trả toàn bộ tiền quỹ lớp chưa dùng hết trong học kỳ này —
“Bọn này không làm việc mua sắm tập trung nữa, thích gì thì tự đi mà mua!”
Vừa đúng lúc lớp Chu Duệ có nhiều học sinh đã dùng hết tập vở luyện chữ. Trước đây ban đại diện đều canh thời gian để kịp bổ sung cho lớp, nhưng bây giờ thì — tự đi mà mua, cửa hàng tạp hóa, trên mạng, bên ngoài, chỗ nào chẳng có. Mẫu mã không giống nhau thì đã sao, chỉ là cuốn vở thôi mà, đâu chẳng mua được.
Vấn đề là — nếu chỉ có vài học sinh đi mua vở thì chắc chắn cửa tiệm có sẵn hàng, nhưng nếu từng đứa một đều mua ba, bốn quyển, rồi mấy chục đứa dồn dập kéo tới tìm vở, thì nguồn hàng cũng không thể nào cung ứng kịp như vậy.
Một quyển vở chỉ đáng giá hai hào, lúc đầu Văn Minh cũng có chút khó xử.
Mấy học sinh đến sớm thì còn mua được vở, nhưng những đứa đến sau thì chẳng còn hàng, mà càng không có thì học sinh lại càng sốt ruột.
“Thầy đã nói là phải dùng loại vở này mà! Sao tới phiên con lại không có?”
Chuyện này khiến các ông bố phụ huynh xoay như chong chóng. Trước đó họ chưa từng nghĩ — chỉ là một cuốn vở thôi mà, sao lại có thể khiến con gái mình khóc nức nở như thế.
“Ngày mai là có hàng rồi, hôm nay đặt đơn thì ngày mai lấy được thôi, có chậm một ngày thì đã sao.”
Nghe xong câu này, con bé càng giận hơn:
“Trước 2 ngày ba cũng nói là ngày mai có! Hôm qua cũng nói là ngày mai! Mấy ngày rồi! Ba hư!”
Con bé tính tình cũng không nhỏ đâu, đá ba một cú rồi xoay người chạy biến, linh hoạt như củ khoai nhỏ chui qua đám đông.
Ông bố vừa cầm điện thoại tìm mua vở, vừa chạy theo con gái. Nhưng vở trên mạng thì đủ kiểu, ông đâu có biết con gái mình cần loại nào, chỉ còn cách quay sang hỏi Văn Minh:
“Làm phiền cậu xem giúp tôi, thầy nói là dùng loại nào vậy?”
Văn Minh nhìn qua một chút, lập tức xóa hết toàn bộ giỏ hàng vừa thêm:
“Mấy loại này không đúng. Thầy yêu cầu dùng vở ghép vần có ô vuông, còn cái ông vừa chọn là vở ô vuông thông thường, không có chỗ để viết ghép vần. Còn cái phía dưới thì lại chỉ là vở ghép vần, không có ô vuông.”
Ông bố đúng là không hiểu, đống vở đó khác nhau chỗ nào? Nhìn ngoài bìa thì chẳng thấy gì lạ, bên trong cũng gần như giống hệt nhau, tìm kiểu gì cho ra?
“Thế sao cậu lại xóa cái này? Mở ra bên trong chẳng phải giống nhau sao?” ông hỏi.
“Cái này nhìn thì giống, nhưng số ô vuông trong một hàng lại khác.” Văn Minh tốt bụng giải thích,
“Vở đúng chuẩn thì mỗi hàng có 10 ô. Còn cái ông chọn là loại cỡ lớn, một hàng có 12 ô.”
Đừng xem thường việc chênh lệch 2 ô vuông mỗi dòng. Thầy giáo giao bài tập là dựa trên mẫu vở tiêu chuẩn, mỗi ngày con bé nhà ông ta sẽ phải làm nhiều hơn mấy đứa khác — chẳng phải vô lý lắm sao? Lỡ con bé biết chuyện này, thế nào cũng làm ầm lên ở nhà:
“Chính cha ruột của con lại khiến con phải làm nhiều bài tập hơn người khác”, kiểu tổn thương tinh thần này thật sự là không gánh nổi.
Chọn được đúng loại vở rồi, ông bố lại có vấn đề mới:
“Ông chủ này, sao ở đây vở ghi là 5 đồng một quyển, mà tôi thấy trên mạng đặt sỉ lại không tới giá đó…” Ông nhớ rõ lúc trước ban đại diện phụ huynh thông báo bảng giá chi tiết, hình như cũng không phải là h đồng một cuốn, giá mấy món kia có chẵn có lẻ rõ ràng.
Vì thấy rẻ nên ông còn cố tình nhìn thêm vài lần.
Cho đến giờ thì thông tin này có hữu ích không?
Bây giờ ra ngoài tự mua mới thấy đúng là không giống như trước. Mãi đến hôm nay ông bố mới phát hiện ra — hóa ra cuốn vở mà con mình vẫn dùng, loại bìa cứng kiểu chuẩn bên ngoài kia, trong tiệm lại bán đến năm đồng một cuốn.
Ông cũng không phải muốn phàn nàn gì về chuyện giá cả, nhưng so với giá mà ban đại diện phụ huynh từng báo trước đó, có phải chênh lệch hơi lớn rồi không?
Văn Minh nhún vai với ông, gần như là nói thẳng luôn:
“Anh cũng biết mà, bán trực tiếp thì còn phải tính tiền thuê nhân công nữa.”
Chỗ của cậu cũng không phải tiệm chặt chém gì, chỉ đơn giản là cần duy trì một mức lợi nhuận cơ bản thôi.
“Nếu không thế này đi — anh mua một lần số lượng lớn, tôi cũng có thể tính cho anh giá sỉ.”
“Giá sỉ thì phải mua bao nhiêu cuốn?” Biết trước là số lượng sẽ không nhỏ, ông bố vẫn cố hỏi thêm một câu.
“Ít nhất là 50 quyển.” Văn Minh còn không quên rắc muối lên vết thương của người ta, bổ sung thêm một câu:
“Nếu là ban đại diện đặt hàng, ít nhất cũng phải từ 500 quyển trở lên.”
Số lượng này vượt xa quy mô của chỉ một lớp học, cậu có thể đặt hàng trực tiếp từ xưởng, như vậy thì mọi người đều được hưởng lợi thực tế.
Khi có quỹ lớp, mua số lượng lớn thì giá rẻ, mọi người cũng chẳng nghĩ gì nhiều. Nhưng một khi cái gì cũng phải tự mình đi mua, thì chuyện bắt đầu thấy rắc rối.
Tẩy, thước kẻ, bóng rổ… Trước đây đi học đây có cần dùng đến nhiều thứ như vậy?