Lời này vừa dứt, tất cả mọi người đều giật mình sững sờ.
Bà nội của Cao Nhất Phàm gần như không kiềm chế được cơn giận:
“Tại sao cậu lại không thông cảm? Con trai nhà tôi đã làm gì chứ, nhất định phải đuổi cùng giết tận vậy sao? Cậu nhìn cháu trai nhà tôi đi, nó còn nhỏ như vậy…”
Chỉ mấy miếng kính bị vỡ mà thôi, cùng lắm là mấy ngàn tệ, đồ đạc trong tiệm đều có thể lấy lại được, cậu cũng không nợ tiền ai, vậy cần gì thông cảm. Văn Minh căn bản không coi bà già này ra gì, lạnh lùng nói:
“Tôi thông cảm cái gì? Pháp luật có quy định là người bị hại nhất định phải tha thứ cho kẻ gây hại à? Tiệm của tôi bây giờ vẫn còn hỗn độn một mảng, vậy mà các người chỉ nói vài ba câu liền đòi tôi phải viết đơn tha thứ? Không có cửa đâu. Con trai bà sớm đã nên vào trại rồi, từ lúc hắn sắp đánh chết cả vợ mình ấy.”
Lời Văn Minh nói vang dội đến mức khiến lòng dạ bà nội Cao Nhất Phàm chộn rộn bất an, khí thế vừa rồi còn hùng hổ, giờ phút này lập tức tan biến không còn dấu vết, ánh mắt nhìn cậu cũng thay đổi, như thể chuyện gì đó bị l*t tr*n.
“Tiểu lão bản như cậu đang nói cái gì vậy, cái gì mà đánh vợ chứ? Cường Tử nhà chúng tôi chỉ là khi uống rượu thì tính khí không tốt, làm gì có chuyện làm hại ai?”
Bà già rõ ràng chột dạ.
Cậu sớm nên xé toạc cái mặt nạ giả dối của nhà này rồi, cho mọi người xung quanh nhìn cho rõ, trước đây chẳng qua là cậu thấy không cần thiết phải suốt ngày nhắc đến việc nhà ai dài ngắn. Nhưng bây giờ, thế nào cũng phải đem chuyện bọn họ phơi ra ngoài ánh sáng, để ai cũng biết rốt cuộc đối phương là người hay quỷ.
Cho rằng thiên hạ này không ai biết trong nhà bọn họ có chuyện mờ ám à? Hôm nay cậu không lật ra chuyện này thì không được, ngày trước lão Văn giúp người ta làm chuyện tốt, thì nay cậu Văn Minh cũng không phải quả hồng mềm để ai cũng muốn bóp.
“Cao Nhất Phàm, lúc nhỏ cậu không nhớ gì cũng phải thôi, ai nói gì thì nghe vậy. Nhưng giờ cậu đã lớn, có khả năng suy xét, thì hãy nghe thêm từ nhiều phía, đừng để người ta xem như thằng ngốc mà lừa dối.”
Văn Minh quét mắt nhìn một vòng đám người đang dựng tai hóng chuyện xung quanh, hoàn toàn không do dự mà thả xuống một quả bom tấn:
“Mẹ cậu không phải như người ta đồn là bỏ đi theo gã đàn ông nào đó, mà là bị cha ruột cậu đánh đến mức phải vào phòng ICU. Nhà mẹ đẻ bà đến tận cửa giúp đỡ, kiện tụng suốt hai năm mới cưỡng chế được việc ly hôn. Trước khi cậu vào mẫu giáo, nhà cậu không ở khu này. Là vì cha cậu ở quê mang tiếng quá xấu nên mới dọn đến đây. Để giải quyết vụ đánh vợ đó, ông ta còn bán cả nhà ở quê, vất vả lắm mới dàn xếp xong mọi chuyện. Lúc ấy chính ông ta quỳ trước mặt mẹ cậu cầu xin bà tha thứ.”
Chó không đổi thói ăn phân.
Hôm qua còn trước mặt mọi người quỳ gối cầu tha thứ, hôm sau đã đánh vợ suýt chết. Loại người này, lời thề thốt còn không bằng đánh rắm. Chuyển sang chỗ khác ở thì những việc xấu đó liền biến mất à?
Đã thế nhà này còn không biết an phận, nay lại còn đi gây chuyện khắp nơi.
Vậy thì đừng trách cậu phải lật hết mọi thứ ra giữa bàn dân thiên hạ.
“À đúng rồi. Cao Nhất Phàm, cậu có biết không, khi mẹ cậu ly hôn lúc đó muốn mang cậu theo, nhưng cái ông cha kia không đồng ý, nói rằng cậu họ Cao, đời này là con cháu nhà họ Cao, đừng mơ tưởng gì hết. Lúc ấy mẹ cậu vừa mới từ bệnh viện ra, chưa ổn định công việc, tên đó lại giả vờ đáng thương, tốn một đống tiền thuê luật sư kiện tụng, cuối cùng giành được quyền nuôi dưỡng cậu.” Văn Minh nói rất nhanh nhưng rõ ràng rành mạch, toàn bộ sự thật đều được phơi bày.
Tuy nhiên, cậu cũng thật sự có một chuyện rất tò mò.
“Cao Cường, là đàn ông thì ra đây nói một câu đi. Tôi nghe nói mẹ của Cao Nhất Phàm mỗi tháng đều gửi hai ngàn tệ tiền nuôi dưỡng. Vậy số tiền đó đi đâu rồi?”
Nhắc đến tiền, bà nội Cao Nhất Phàm lập tức hoảng loạn, vội vã phản bác:
“Tiền gì chứ, con đàn bà đó bỏ nhà đi rồi thì có quay về lần nào đâu. Chúng ta cũng không hỏi han gì về tình hình của Nhất Phàm cả. Bây giờ nhắc đến cái thứ đàn bà nhẫn tâm đó làm gì?”
“Nhẫn tâm?” Văn Minh chỉ thấy buồn cười, “Nếu bà ấy nhẫn tâm thật, vậy các người có gan thì trả lại hết tiền bà ấy gửi đi, trả cả quần áo nữa. Có mấy bộ không phải còn nhờ hàng xóm đem tới sao?”
Ban đầu cậu cũng không biết, nhưng vấn đề là vợ của hàng xóm nhà Cao Nhất Phàm vốn là người cùng quê với bọn họ, năm nào về quê ăn Tết cũng kể đến chuyện này.
“Cậu đã từng nghĩ chưa, tại sao mỗi lần cậu lang thang ngoài đường, hàng xóm lại cho cậu vào nhà họ trú nhờ?” Văn Minh nhìn chằm chằm hai người trước mặt cứ như đang xem hai tên ngốc: “Hàng xóm quanh đây ai cũng biết, cha cậu – cái gã vô dụng đó – sống là nhờ vào tiền mà vợ cũ gửi về. Các người bán nhà ở quê, mua nhà ở đây vì muốn vào khu học tốt. Vậy tiền ăn uống sinh hoạt hàng ngày nhà cậu từ đâu ra? Dựa vào tiền hưu không đến mấy đồng của bà già này à? Hay là dựa vào cái tên cặn bã cha cậu thắng tiền trên chiếu bạc?”
Văn Minh từng bước ép sát, hỏi tới mức bà nội Cao Nhất Phàm chẳng còn sức phản kháng, chỉ miễn cưỡng cãi lại vài câu:
“Cậu lại không phải người nhà tôi, sao cậu biết rõ chuyện nhà tôi như thế nào? Toàn là người khác nói bậy.”
“Ơ hay, nếu nhà các người trong sạch thật, thì làm sao có nhiều lời đồn như vậy? Chẳng lẽ ai cũng rảnh rỗi đi bịa chuyện về nhà các người sao? Ban đêm nhìn thấy con trai bà uống rượu say bí tỉ lảo đảo về nhà cũng không phải bịa.”
Văn Minh ghét nhất kiểu bà già ngang ngược này, già thì đã sao? Tự mình không biết tu dưỡng, lại cứ muốn người khác nhường nhịn. Da mặt dày còn hơn tường thành.
【Tên này còn đánh bạc, đủ cả năm độc.】
【Con nhà ai mà gặp phải người cha như thế thì coi như xong đời rồi.】
Âm thanh bàn tán xung quanh càng lúc càng lớn. Cao Nhất Phàm làm sao cũng không muốn tin đây là sự thật:
“Không thể nào… Bà ấy chưa từng quay lại thăm tôi một lần, sao có thể nói là thương tôi?”
“Không thương cậu mà lại bị gã cặn bã đó đánh suốt nhiều năm trời? Lúc mới cưới đã đánh người rồi.” Văn Minh phản hỏi lại, trực tiếp xé toạc cái hiện thực tàn khốc này: “Dù sao hiện giờ cũng đang ở đồn cảnh sát, gọi điện cho mẹ cậu hỏi thử một câu chẳng chết ai.”
Gọi một cuộc điện thoại cũng không rụng miếng thịt nào cả.
Kéo co thế này thì tốt nhất là để cả hai bên phụ huynh trình diện mới rõ ràng được, một bên nói sao phân được đúng sai?
Phó hiệu trưởng đột nhiên chen vào, dứt khoát:
“Không cần phiền phức như vậy. Đã có chuyển khoản thì sẽ có sao kê ngân hàng. Gia trưởng của Cao Nhất Phàm chắc chắn để lại số điện thoại, bảo người nhà lấy lại điện thoại xem là được.”
Bà nội của Cao Nhất Phàm không có điện thoại, nhưng Cao Cường thì có. Mà điện thoại thì đang ở trong tay cảnh sát, tra số liên lạc chẳng phải chuyện dễ như trở bàn tay sao?
Chưa đến hai phút, bên cảnh sát đã tra ra được đầy đủ thông tin liên quan đến số điện thoại.
Cao Nhất Phàm không biết rốt cuộc bản thân đang mong chờ hay là lo sợ điều gì nữa. Cậu chỉ chăm chú nhìn vào chiếc điện thoại trong tay cảnh sát.
“Tu… tu ——”
Mới chỉ đổ chuông hai tiếng, đầu dây bên kia đã bắt máy.
“Cao Cường, tốt nhất là anh phải đàng hoàng một chút. Nếu không có tiền nuôi con thì hãy trả nó lại cho tôi.” Dù là bị đánh thức lúc nửa đêm, giọng của bà ấy vẫn rất tỉnh táo.
Không hiểu vì sao, cảnh sát mở loa ngoài, không tắt đi, cứ thế tiếp tục trò chuyện với bà ấy:
“Chào chị, xin hỏi chị có phải là mẹ của cháu bé không? Tôi bên này là…”
Giọng bên kia lập tức lo lắng hẳn lên:
“Nhất Phàm xảy ra chuyện gì vậy? Tôi có tiền, đừng làm khó thằng bé. Tôi lập tức đến ngay!”
Nghe giọng điệu như thế, có lẽ chẳng cần nói gì thêm nữa. Nếu một người mẹ không yêu con mình, sao có thể nửa đêm vội vàng bắt máy như vậy? Bao nhiêu năm ngăn cách, chỉ qua một cuộc gọi điện thoại như đã được hoá giải tất cả.
Mắt Cao Nhất Phàm đỏ hoe. Cậu muốn hận ai đó, nhưng lại phát hiện ra bản thân vô lực đến mức không tìm được ai để hận.
Cậu nên hận cha mình, hận bà nội sao? Dù họ không hoàn hảo, nhưng tình cảm mấy năm qua cũng không phải giả. Cậu nên hận mẹ mình sao? Nhưng người phụ nữ mà cậu từng hận nhất, lại không chút do dự lập tức chạy tới vì cậu.
Cậu chỉ có thể quay mặt vào tường, lặng lẽ ngẩng đầu, cố gắng không để nước mắt rơi xuống.
Phó hiệu trưởng và Chu Nhã nhìn nhau, họ chẳng nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi cạnh Cao Nhất Phàm trong một góc. Giống như những gì đã nói trước đó, Cao Nhất Phàm chỉ mới học lớp 5, chưa đầy 12 tuổi, sai lầm lớn nhất trong đời chỉ là lừa tiền bạn học vài lần, lấy trộm chút đồ ở quầy bán quà vặt. Nó thật sự là một đứa trẻ không thể cứu vãn sao?
Nếu còn có thể cứu được, thì họ sẽ cố gắng thêm một chút, lại thêm một chút nữa.
Không thể trơ mắt nhìn một đứa trẻ rơi vào vực sâu mà không làm gì.
Hiện tại điều họ có thể làm là ở bên cạnh đứa trẻ này.
Về phía bên này, mọi tình tiết đã rõ ràng, thủ tục pháp lý cũng tiến hành rất nhanh. Trong tiệm đã thu thập đủ bằng chứng, giờ chỉ cần dọn dẹp lại một chút là được. Thấy Văn Minh vẫn định ở lại đợi, Trịnh Huy liền về trước để xem có việc gì cần làm, tiện thể giúp Văn Minh dán thông báo “Ngừng kinh doanh”.
Không thể để người ta thấy cảnh tiệm bừa bộn như vậy.
Những việc tiếp theo giao cho Trịnh Huy, Văn Minh hoàn toàn yên tâm. Cậu ngồi ở một góc xa hơn, chỉ muốn xem thử mẹ của Cao Nhất Phàm rốt cuộc là người như thế nào.
Trời còn chưa sáng hẳn, bên ngoài có một người phụ nữ hấp tấp chạy vào. Tóc tai bà ấy rối bời, rõ ràng là vừa vội vàng chạy đến. Mà bà ấy không tới một mình, phía sau còn đi cùng hai người đàn ông gầy nhưng rắn chắc.
Cả ba người đều không cao, nhưng khuôn mặt lại giống nhau đến lạ, vừa nhìn đã biết là người trong cùng một nhà.
Điền Cúc rất nhanh đã tìm được người mà mình ngày đêm mong nhớ. Không kịp nói gì nhiều, nàng lập tức lao tới ôm chặt Cao Nhất Phàm vào lòng, liên tục vỗ về an ủi:
“Không sao đâu, không sao đâu, mẹ đến rồi. Không sao cả.”
Cô lau nước mắt, quay đầu lại nhìn Văn Minh. Trong lòng đã tính toán sẵn, nhanh chóng mở lời:
“Chào lão bản. Cảnh sát vừa mới nói với tôi chuyện đã xảy ra, về phần bồi thường, tôi có thể chịu trách nhiệm. Mong cậu đừng…”
Văn Minh biết cô đang rất lo lắng, sợ việc này ảnh hưởng đến đứa con trai mà cô thương yêu. Nhưng mà, cô không cần quá cuống lên như vậy.
“Chị gái này?” Văn Minh nhìn từ đầu đến chân, đánh giá một lượt, rồi bất ngờ buông một câu:
“Chị này, hai người đã ly hôn rồi đúng không? Ly hôn rồi thì hai người chẳng còn liên quan gì nhau. Chồng cũ chị gây ra chuyện gì thì mắc mớ gì tới chị? Chị chỉ cần thay mặt con trai trả lại số tiền thiếu tôi là được rồi.”
Văn Minh dứt khoát đem khoản nợ mà Cao Nhất Phàm nợ mình tính luôn cho nàng:
“Chị nhìn xem, tổng cộng là 438.5 tệ, tôi không lấy thêm một xu nào cả. Nếu cần, tôi có thể viết cho chị một tờ biên lai.”
Thấy nàng còn đang sững người tại chỗ, Văn Minh còn thúc giục thêm một câu:
“Chị là người giám hộ của Cao Nhất Phàm đúng không? Giám hộ đến rồi thì còn làm gì ở đây? Tôi cũng không gây khó dễ gì trẻ con cả, hôm nay khỏi cần đi học nữa. Hoặc là xin nghỉ cho nó, dù sao bài tập vẫn phải làm.”
Chu Nhã lập tức phản ứng, nhanh chóng dìu Điền Cúc ra ngoài:
“Đúng đúng rồi, mẹ của Nhất Phàm đến là tốt rồi. Tôi đang định nói chuyện với chị một chút về tình hình gần đây của Nhất Phàm. Cả đêm qua mọi người đều mệt rồi, trước hết cứ đưa cháu về nghỉ ngơi đã.”
Giờ không đi thì không kịp nữa đâu. Nếu để bà nội Cao Nhất Phàm phản ứng lại, hai bên người nhà lại xông vào xé nhau thì to chuyện.
Quả nhiên, bà nội Cao Nhất Phàm vừa định đi theo, Văn Minh liền chuyển người, chắn ngay trước mặt bà, không cho bà đi:
“Nhà họ Cao các người dù sao cũng phải để lại người chịu trách nhiệm đi chứ. Con trai bà không có tiền, chẳng lẽ bà làm mẹ bao nhiêu năm rồi mà không có nổi chút tiền tiết kiệm? Tiền hàng bà định khi nào trả đây? Hay là chờ con trai bà bị kết án xong thì tôi nộp đơn kiện dân sự?”
Chuyện hình sự thì không đến lượt cậu phải lo, nhưng vụ dân sự – tiền của cậu – thì một đồng cũng không thể thiếu.