Nhưng hôm nay vẫn có chút khác biệt. Văn Minh mời khách mà, sao có thể chỉ dùng mấy đồng tiền là qua chuyện được?
Mặc kệ Trịnh Huy có chịu hay không, Văn Minh dứt khoát chọn ngay món đắt nhất trong tiệm – bánh bao ướt. Một lồng mười cái trắng bóng, chen chúc trong xửng hấp, vỏ ngoài mềm dẻo, nhân bên trong thì thịt ngập nước, thêm chút ớt cay và dấm ngon, ăn vào một cái là tỉnh táo cả ngày.
Sau khi ăn sáng no nê như thế, Văn Minh còn cảm thấy mình có thể tiếp tục chiến đấu thêm một lúc nữa.
Trịnh Huy vẫn chỉ im lặng nhìn cậu cười, ánh mắt kia mang theo thứ cảm xúc mà cậu tạm thời không hiểu được. Có khi… đây gọi là tình yêu chăng?
Không không không! Văn Minh, mày điên rồi sao? Người ta nhìn mày hai cái là yêu mày liền hả? Mày tự thấy mình tốt đẹp quá rồi đấy. Ai cũng phải thích mày chắc?
Văn Minh à Văn Minh, tỉnh táo lên một chút. Đừng luôn nghĩ mình là trung tâm thế giới. Người ta đối xử tốt với mày chỉ vì phép lịch sự giữa bạn bè thôi, mày lại thật sự tưởng mình là nhân vật chính à?
Tự nói mấy câu như thế xong, tâm trạng trên mặt của cậu quả nhiên bình tĩnh hơn nhiều.
Cậu cũng có thể nhìn nhận bản thân một cách khách quan hơn.
Nhìn xem đi,anh Huy dù chỉ ăn bánh bao ướt thôi cũng đã chuyên chú như thế rồi, điều đó chứng minh rằng người ta vốn đã quen duy trì phép lịch sự mỗi ngày, chứ không phải đang dành ánh mắt đặc biệt gì cho mày cả. Văn Minh à, mày vẫn luôn tự tưởng tượng nhiều quá. Lúc nào cũng nghĩ Trịnh Huy nên xoay quanh mày, nhưng thế giới làm gì có cái lý như vậy?
Mày nên bắt đầu học cách buông tay rồi.
Sẽ có một ngày, Trịnh Huy sẽ tìm thấy con đường riêng của anh ấy. Anh ấy sẽ dịu dàng nói với mày lời tạm biệt.
Tới lúc đó thật sự xảy ra, mày cũng đừng khóc quá thảm thiết, đừng làm mất mặt mấy anh chị em của mình, hiểu không?
Nhưng Văn Minh cảm thấy có lẽ cậu sẽ không nhịn được đâu. Vì cậu vốn dĩ không phải loại người kiên cường gì. Cậu chỉ là một kẻ nhút nhát, chỉ muốn rúc vào một góc nhỏ an toàn của bản thân, sống trong thế giới yên ổn của mình. Cậu không cần nhiều câu chuyện hay lãng mạn, chỉ cần có một nơi thuộc về cậu là đủ rồi.
Cậu lại nhìn sang Trịnh Huy lần nữa, khẽ nở một nụ cười. Hơi nước bốc lên từ lồng bánh bao ướt làm mờ tầm nhìn —— quả nhiên, món tào phớ đó đúng là quá dễ gây cảm xúc, đến nỗi khiến cậu bắt đầu tưởng tượng tới những tương lai mà trước giờ chưa từng dám nghĩ đến.
Nhưng mấy cảm xúc thương xuân bi thu đó rất nhanh đã bị cậu ép xuống.
Cậu nhẹ nhàng lau khóe mắt, lại trở về làm một ông chủ nhỏ tràn đầy sức sống, nói với anh chủ quán bên cạnh, “Anh nói xem, mấy người kia có quá đáng không? Ngày nào cũng thúc giục em đi làm. Anh nhìn đi, em còn chưa ăn xong bữa sáng, đã bị đòi đi mở tiệm rồi.”
Điện thoại của Văn Minh liên tục rung lên vì mấy cuộc gọi nhỡ. Không cần nhìn, cậu cũng biết chắc chắn là mấy người học sinh đến sớm đang ngồi chờ ngoài cửa tiệm. Cái quầy bán quà vặt này là độc quyền à? Tại sao ngày nào cũng chỉ nhìn chằm chằm vào mỗi mình cậu? Đi mua chỗ khác cũng được mà?
Tuy miệng thì oán trách vậy, nhưng cơ thể lại vô cùng thành thật. Cậu vẫn đứng dậy, chuẩn bị ra ngoài, còn không quên bấm gọi lại cuộc gọi mới nhất, “Tới rồi hả, đừng có giục, cứ tự tìm chìa khóa mà vào đi. Bảng giá đều dán rõ rồi, tự xem rồi trả tiền nhé.”
Đúng là khác biệt thật.
Ít nhất thì những ông chủ khác sẽ không thoải mái đến mức để học sinh tự vào tiệm trả tiền. Không sợ người ta ôm hết đồ chạy trốn sao?
Mấy đứa học sinh đứng ngoài tiệm lại bắt đầu thúc giục, “Lão bản, sao anh còn chưa mở cửa? Tụi em đã đến cổng trường rồi, anh còn chưa ra khỏi giường nữa à, đúng là lười ghê. Anh không phải là cái loại ‘hàn hào điểu’* chứ? Lười quá sẽ có hậu quả xấu đó nha.”
“Lão bản, chẳng phải đã nói với anh rồi sao? Anh phải chuẩn bị sẵn cơm sáng trong tiệm, tụi em lập tức sẽ qua tiêu tiền đây!”
(*Tạm hiểu: chỉ người lười nhác, bị chế giễu)
Tiếng ríu rít của tụi nhỏ khiến Văn Minh tỉnh cả ngủ — muốn không tỉnh cũng không được, mấy cái “ma âm” lặp đi lặp lại, muốn đâm thủng cả tai cậu. Mà tụi nó làm sao có thể nói chuyện ríu rít suốt như thế, giọng trong veo, sức bật thì quá mạnh?
Giọng nói không bị khàn sao?
Cứ nghĩ tới đây, Văn Minh lại nhớ tới cái giọng khản đặc của Đinh Lỗi — Đinh Lỗi da mỏng giọng to. Trời mưa trời nắng gì cũng vậy, chỉ cần thời tiết thay đổi, giọng rớt xích ngay, chuẩn hơn cả dự báo thời tiết. Lúc học đại học còn là giọng nam sinh trong trẻo sáng sủa, giờ chỉ còn lại tiếng vịt đực. Mỗi ngày bên tai Văn Minh toàn nghe “cạc cạc cạc”.
Nhưng nói đi thì nói lại, Văn Minh cũng phải thừa nhận, nhìn mấy tiệm quầy bán quà vặt khác bán luôn cả đồ ăn sáng, làm ăn nhộn nhịp, cậu cũng thấy ngứa nghề. Chỉ cần chịu khó dậy sớm một chút, là có thêm một khoản không nhỏ, ai mà chẳng muốn?
Nhưng vấn đề là — đó là cơm sáng đấy.
Dù cậu chỉ làm vài món đơn giản như bún, hay bánh bao hấp, thì buổi sáng phải dậy mấy giờ? Ba giờ? Hay bốn giờ?
Bình thường 6 giờ rưỡi đã bị réo gọi dậy làm việc là cậu thấy khó chịu lắm rồi, giờ còn phải thức dậy sớm hơn để hấp bánh bao cho một đám học sinh cõng cặp ngồi chầu chực?
Nghĩ thôi cũng thấy tối sầm mặt mày.
Văn Minh dù thường xuyên ngủ nướng, nhưng cũng còn biết giữ thể diện, để bị một đám học sinh tiểu học chê cười thì… mặt mũi biết để vào đâu? Nên cậu đành cố gắng miễn cưỡng giữ thể diện của mình.
Cuộc đời đúng là quá gian nan. Sao thế giới này lại phải tàn nhẫn đến vậy với một thanh niên yếu đuối như cậu chứ? Cậu chỉ muốn lười một tí thôi mà, có gì sai đâu?
Nhưng bất kể ông chủ yếu đuối kia trong lòng nghĩ gì, thì cậu vẫn đúng giờ xuất hiện ở cửa tiệm để mở cửa. Nhìn thấy cậu khoan thai tới muộn, mấy đứa học sinh chờ lâu sôi nổi phàn nàn:
“Lão bản, anh thế này là không được đâu nha. Làm ăn mà không tích cực, chứng tỏ tư tưởng có vấn đề. Anh phải nghiêm túc hơn chút, mở cửa sớm một tí để còn kiếm tiền, chứ không thì tiền buổi sáng anh bỏ lỡ hết.”
“Lão bản, anh không tính cưới vợ sau này à? Ba em nói, đàn ông mà không chịu khó làm việc, sau này chẳng tìm được vợ đâu.”
Thật cảm ơn tụi nhỏ nha, còn bận tâm đến chuyện cá nhân của cậu nữa. Nhưng thật sự không cần đâu, các bằng hữu à. Anh sống một mình rất ổn, tạm thời không cần các em quan tâm và chăm sóc quá nhiều vậy đâu.
Văn Minh xụ mặt, xua tay đuổi đám nhỏ hay hóng chuyện ra ngoài, “Đi đi đi, ngày nào cũng tụ tập ở đây hóng hớt cái gì, không lo học đi à?”
Tụi nhỏ cũng chỉ cười hì hì rồi đi ra, còn không quên quay lại dặn: “Lão bản, tụi em muốn coi phim hoạt hình nha, cái TV trong tiệm anh mở lên cho tụi em coi chút đi.”
“Buổi sáng sớm coi phim hoạt hình cái gì? Mấy đứa không muốn sống thì cũng đừng kéo theo anh” Văn Minh dựng hết cả lông tóc, cảm giác như có ai đó đang nhìn chằm chằm qua cửa sổ, theo dõi nhất cử nhất động của cậu. Đùa gì chứ, thầy chủ nhiệm hồi xưa của cậu còn chưa nghỉ hưu đâu. Giờ mà bị bắt lại dắt vô trường dạy dỗ thì còn mặt mũi nào?
Tụi nhỏ ở đó nói tào lao tầm bậy, Văn Minh coi như không nghe thấy, lập tức đuổi cả đám ra ngoài: “Rồi rồi, anh biết rồi. Nói thêm câu nữa là anh gọi điện cho chủ nhiệm lớp tụi em đấy!”
Cậu là người quen trong trường, có số điện thoại tất cả giáo viên, mách lẻo là không cần đợi sang hôm sau đâu.
Vừa nhắc tới “chủ nhiệm lớp”, tụi nhỏ lập tức im bặt, sợ cậu nổi điên thật, bán đứng tụi nó một phát. Nhắc tới chủ nhiệm lớp, đúng là hơi ớn. Tiệm quà vặt vốn ồn ào nhộn nhạo lập tức trở nên yên tĩnh hẳn.
Tụi nhỏ ngoan ngoãn đi ra ngoài, rồi nhóm học sinh khác lại thay phiên tiến vào.
Sáng sớm ở tiệm bán quà vặt, lúc nào cũng ồn ào như chợ. Văn Minh cũng thấy kỳ lạ, sao tụi nhỏ có thể nói nhiều thế không biết, cứ như chẳng bao giờ mệt. Chỉ là, cậu đã không còn ở cái tuổi ấy nữa, kiểu gì cũng không thể tìm lại cảm giác tràn đầy năng lượng như xưa.
Nếu giờ mà bắt cậu hùng hồn nói chuyện như tụi nó, chắc cậu xỉu tại chỗ mất. Mỗi ngày chỉ cần giữ cho cơ thể vận hành bình thường đã là cố gắng lắm rồi. Còn làm được gì nữa? Thôi thôi, mạng sống vẫn là quan trọng hơn.
Chỉ có điều — mấy đứa mới bước vào tiệm thì trông hơi là lạ.
Chúng không hề đi tới quầy 5 mao, 1 tệ đặc biệt mà Văn Minh bày riêng cho học sinh tiểu học ở cửa, mà lại đi thẳng tới khu vực bán khoai lát và bò khô.
Chuyện này có chút bất thường.
Đối với tụi học sinh nhỏ, một que cay 5 mao là đủ để vui cả ngày. Thậm chí 5 mao đó còn có thể chia cho ba bốn người bạn thân ăn cùng.
Vậy mà đám nhóc trước mặt lại chăm chăm nhìn vào hộp khoai lát 8 tệ?
Không phải Văn Minh coi thường khả năng mua sắm của học sinh bây giờ, nhưng thường mấy món đắt như vậy là do phụ huynh mua, còn học sinh thì ít khi tự bỏ tiền ra. Đương nhiên, cũng có vài “đại gia nhí” trong trường.
Nhưng những “đại gia” đó Văn Minh đều quen mặt cả. Còn mấy đứa này… thì không hề thấy quen chút nào.
Dẫn người đi mua đồ, nếu không phải để tống tiền, thì cũng là làm giá. Trong đầu Văn Minh bỗng hiện lên mấy lời này. Cậu lặng lẽ đứng cạnh đám nhóc kia, không một tiếng động, rồi mở miệng:
“Thế nào, còn đang suy nghĩ xem mua gì à? Buổi sáng mà cầm mấy món này theo người là dễ bị tịch thu lắm đấy, dạo này trường kiểm tra đồ ăn vặt rất gắt. Nếu là để chia cho bạn bè thì cái này là đủ rồi.”
Nói rồi Văn Minh cúi xuống lôi từ dưới quầy ra một bịch lớn đóng gói — loại ba tệ một túi bự.
Hàng kinh điển, ngon bổ rẻ, đúng chuẩn. Ba đồng đủ đãi cả lớp hai miếng, mà hương vị lại không tệ. Dù sao thì Văn Minh cũng ăn từ bé đến lớn, món “mạnh vì yêu, đúng vì giá” như vậy, cậu luôn sẵn sàng chia sẻ, hoàn toàn xứng đáng.
Cái cậu trai cầm tiền kia không nói gì, nhưng người phía sau đi cùng lại là người quyết định giùm:
“Không cần đâu, anh Hào của bọn em không ăn mấy thứ rẻ tiền như vậy đâu. Đúng không, anh Hào?”
Miệng thì gọi là anh, nhưng thực ra hành động lại là nửa đẩy người kia ra trước quầy trả tiền, nói đầy vẻ đạo lý:
“Anh Hào của tụi em sảng khoái lắm, mời khách kiểu này thì có gì đâu. Tụi em đi theo anh, đâu có đòi hỏi gì nhiều, chỉ là sáng sớm muốn ăn khoai lát tí thôi mà… Không được thì thôi, chắc mệnh tụi em không đủ tốt, không xứng ăn cái này.”
Trước mặt học sinh mà bày cái chiêu này à? Cũng hơi không biết xấu hổ đó.
Quả Mận Hào không do dự lâu, tự mình cầm gói khoai lát đem đến cho Văn Minh tính tiền,
“Lão bản, em lấy cái này. Bọn họ nói đúng, mời khách thì phải khí phách một chút, không thể keo kiệt mãi được.”
Cái này đâu phải gọi là hào phóng nữa, mà là sống y như người coi tiền như cỏ rác.
Mà vừa thấy Quả Mận Hào chịu chi tiền mua khoai lát, hai đứa phía sau lập tức thay đổi thái độ, hệt như chuyển chế độ thần tượng. Mồm miệng tuôn lời nịnh nọt không kịp thở:
“Anh Hào đúng là hào phóng! Theo anh Hào là chuẩn bài luôn! Không giống lớp bên cạnh, cái thằng kia mỗi lần mời khách đều phải người khác góp tiền chung, mà nhiều nhất cũng chỉ mời được cây que cay 5 mao. Ai thèm để ý đến cây que cay đó chứ!”
Nhóm này đúng là chuyên nghiệp. Từ dẫm đạp đến tâng bốc, tất cả đều làm mượt mà như được đào tạo bài bản. Không dỗ được cậu nhóc này cho mơ hồ đi theo thì phí công lắm.
Quả nhiên, Quả Mận Hào chẳng thể chống đỡ nổi, còn chưa ăn được miếng khoai lát nào thì đã bị bọn họ lôi thẳng vào cổng trường. Tiền tiêu như rác vừa đi khuất, mấy người phía sau lập tức đổi sắc mặt, xoay ngay đối tượng để tâng bốc tiếp.
“Nhìn đi, vẫn là anh Tôn có bản lĩnh, dỗ cậu ta tiêu tiền như rác dễ như trở bàn tay. Chiều tan học, anh Tôn bảo cậu ta mời tụi mình mấy xiên thịt dê nướng nhé? Cả ngày không có miếng thịt nào, thấy bụng trống rỗng quá.”
“Xiên thịt dê thôi chưa đủ, bắt cậu ta đãi luôn cả trà sữa đi.”
Tôn Vĩ đắc ý nhìn đám đàn em, cười hả hê:
“Bảo cậu ta mời khách là cho cậu ta một cơ hội thể hiện đấy chứ, cậu ta nên cảm ơn tụi mình mới phải.”