Quầy Quà Vặt Nhỏ Trước Cổng Trường

Chương 69: Nhặt nhân loại nhặt được người chính là cho.



Cái đuôi của con chó con thối kia vẫn kiêu ngạo vểnh cao, vừa nhìn đã biết là bảo bối được cả nhà nâng như nâng trứng, hoàn toàn không sợ mấy câu “vất bỏ” của chủ nhân. Nó chính là đại bảo bối trong nhà, làm sao nỡ bỏ được, chủ nhân chẳng qua miệng nói vậy thôi, trong lòng lại cực kỳ thương.

Nghĩ tới đây, chó con còn cố tình dùng đầu húc vào bụng anh ta. Dáng người chắc nịch cả trăm cân, cú húc trực tiếp làm chủ nhân ngã vật ra đất, nó lại còn tỏ ra chưa hài lòng, lùi về sau hai bước, chuẩn bị lao tới lần nữa —— người, lại đây chơi nào, chơi trò quật ngã với chó đi.

Chó đúng là rành trò này lắm.

Nhưng chó thì khỏe, người thì thật sự sợ. Con chó to như vậy, sức mạnh không phải dạng vừa, chỉ cần nhào một cái là đủ cho anh ta mất nửa cái mạng, hoàn toàn là sức nặng không thể chịu nổi.

Chủ nhân vừa lăn vừa bò dậy, hận không thể trốn cho xong:
“Được rồi, được rồi, tao sợ mày. Tao nhận thua. Tao không nỡ ném mày đi đâu, đều là nói dối lừa chó con thôi, được chưa?”

Một con cún mười cân làm nũng thì dễ thương, nhưng một con chó trăm cân làm nũng thì thật sự lấy nửa mạng người ta. Lúc nó còn quậy tiếp thì chó chẳng sao, chứ người thì hơn phân nửa phải nhập viện. Tất cả là do chênh lệch hình thể bẩm sinh.

Với cái thân thể yếu ớt này, anh ta thật sự không chơi nổi trò “ôm vật” với bí đao. Nếu bí đao nổi giận, chỉ cần húc một cái mông thôi là có khi lôi anh ta thẳng vào bụi rậm. Kéo không nổi, thật sự kéo không nổi.

Anh ta còn biết làm sao? Chỉ đành coi nó như bảo bối trong lòng bàn tay, dè dặt mà dỗ:
“Được rồi, bảo bối bí đao, ai cũng biết mày rất ngoan. Cún ngoan có muốn cùng chủ nhân đi dạo không? Nào, ra ngoài đi dạo một lát rồi về nghỉ, ngoài này nóng lắm, phải không…”

Người ta mặc áo cộc tay, còn bí đao nhà này thì ba lớp áo bông. Lỡ mà bị say nắng thì đâu chỉ uống lọ hoắc hương chính khí là xong, phải truyền nước nằm một tháng, chưa kể lại hay làm nũng đòi chủ nhân bế bồng.

Ngàn sai vạn sai là ở chỗ anh ta không nên nuôi chó, đã thế lại nuôi đúng một con chó lớn mình không thể khống chế nổi. Nhìn mấy con cún nhỏ nhà người ta, ôm gọn vào lòng, thơm thơm một cái. Đi đâu cũng tiện, chó theo đấy.

Còn bây giờ anh ta hoàn toàn chẳng có lựa chọn nào, chỉ biết để bí đao dắt mình đi khắp nơi.

Bí đao kiên nhẫn được lắm thì năm phút, đột nhiên đứng phắt lên, như thấy trò vui mới ở đâu đó, mặc kệ chủ nhân đang nói chuyện với Văn Minh xong chưa, lập tức lon ton đi thẳng tới. Chủ nhân bị kéo lôi xềnh xệch:
“Khoan đã, khoan đã, đi chậm thôi, buổi tối đừng chạy nhanh thế!”

Nếu đã muốn phạt anh ta thì phạt thẳng đi, chứ đừng cho một con bí đao vừa ngoan cố vừa không nỡ phạt. Mỗi ngày đều là kiểu “tra tấn” ngọt ngào thế này, bảo vui vẻ chịu đựng thì cũng thiếu chút nữa mới làm được.

Nhìn cái mông to của tiểu khả ái lắc lư xa dần, Văn Minh cứ đứng ngây ra, như thể phía đó là người tình trong mộng, vừa hướng tới vừa lưu luyến. Trịnh Huy theo bản năng hỏi:
“Vậy sau nàu chúng ta cũng nuôi một con nhé? Nhà rộng, có chỗ cho nó chạy nhảy.”

Cùng lắm thì thả trong kho, kiểu gì cũng tìm được chỗ cho nó vận động.

Nhưng Văn Minh liếc anh một cái, trong mắt rõ ràng là không tán đồng:
“Nuôi loại này á? Thôi đi. Lông dày thế, chăm rất phiền. Với lại giống này ra ngoài thì kỹ năng sinh tồn cũng thường thôi, quá thân thiện với người, không giữ nhà được.”

Muốn nuôi thì về quê bế một con đại hoàng con là được. Đảm bảo ngoan ngoãn, nghe lời, chẳng thêm phiền phức gì. Đại hoàng con đâu có lì lợm không chịu đi, cũng chẳng cần giữ. Chúng tự lo được, chỉ cần cho ăn là xong.

Mấy con như bí đao, đáng yêu thì đáng yêu thật, nhưng chỉ cần sờ ké là đủ. Để Văn Minh phải bỏ từng ấy thời gian và sức chăm thì đúng là khó. Chỉ riêng bộ lông bóng mượt kia thôi cũng chẳng biết tốn bao nhiêu công sức.

“Anh nói, gom lông của nó mỗi ngày, nửa năm có khi đủ cho nó tự dệt một cái thảm lông chó không?” Văn Minh bỗng buột miệng, tự mình cười phá lên, “Thảm lông cho chính mình, ha ha ha ha…”

Nghĩ cũng hay, biết đâu còn mở rộng được nghề làm vải nỉ lông.

Nếu có người chuyên nhận đặt làm thảm lông từ lông chó mèo thì chắc cũng có thị trường. Luôn có mấy người yêu thú muốn giữ lại lông bảo bối, nhưng không biết bảo quản hay xử lý thế nào. Làm giúp họ thành thảm, biết đâu lại là chiêu mới để kiếm tiền.

Đánh loại thảm lông này chắc tiền công còn cao hơn làm bông gấp nhiều.

Có thể vì thời tiết nóng, cũng có thể vì Văn Minh định vị sản phẩm chuẩn, quầy kem của bọn họ mỗi ngày đều bán rất chạy, kéo theo mấy món khác cũng bán tốt. Mỗi tối chợ đêm chưa tan thì hàng trên quầy gần như sạch.

Chỉ là, ngày nào Văn Minh cũng cố chừa chút nguyên liệu thừa cho bí đao. Nếu hôm đó bí đao đi ngang thì cho nó thêm bữa, nếu không thì cho mấy con mèo chó hoang quanh đó. Ít nhất cũng giảm được chút hao hụt nguyên liệu.

Nhưng hôm nay có chút lạ. Từ xa, Văn Minh thấy chủ nhân bí đao đi qua mà không mang theo nó. Chẳng lẽ thật sự bỏ quên? Lần này mà không dắt theo, chắc bí đao sẽ làm náo loạn cả lên, cho chủ nhân biết thế nào là cún nổi giận.

Nếu không bận quá nhiều việc trên tay, Văn Minh chắc đã qua hỏi han. Kỳ lạ là sau khi chủ nhân bí đao đi, anh ta không hề quay lại, dáng vẻ vội vàng như đang gấp gáp làm gì đó.

Lúc ấy Văn Minh chưa để ý, nhưng nghĩ lại mới thấy không ổn. Một ý nghĩ thoáng vụt qua:
“Xem anh ta cuống thế kia, có khi nào bí đao bị lạc không?” Nhưng cậu nhanh chóng gạt đi:
“Chắc không đâu. Phi phi phi, toàn nghĩ linh tinh, sao có chuyện bỏ mất một con chó ngoan thế này.”

Nhưng đúng là “nghĩ điều lành thì không ứng, nghĩ điều xấu thì lại linh”. Vừa dọn hàng xong, bọn họ đã thấy chủ nhân bí đao đăng bài tìm chó, nhờ bạn bè chia sẻ, còn treo thưởng cảm ơn. Chỉ cần có manh mối là tặng 5000.

Tuy không phải số tiền quá lớn, nhưng cũng đủ để mọi người nghiêm túc giúp tìm. Văn Minh cảm thấy lòng bất an, lập tức chú ý hơn. Một con chó lớn lên trong cưng chiều như thế, để nó một mình ngoài đường chịu gió sương thì làm sao chịu nổi.

Văn Minh càng nghĩ càng sốt ruột, trên đường quay về cũng vô thức lia mắt nhìn về phía những bụi cỏ rậm hay những bãi cát vắng người.

Không hiểu sao, trong tiếng sóng và gió, cậu lại như nghe thấy tiếng chó sủa. Chẳng lẽ mới bấy nhiêu tuổi đã hoa tai ù tai, sinh ra ảo giác rồi? Không đến mức thế chứ.

Cậu kéo tay Trịnh Huy, khẽ nói:
“Anh Huy, anh có nghe không? Hình như bên kia bãi cát… có tiếng chó.”

Trịnh Huy lập tức dừng lại, nín thở lắng nghe.

Ngao ô —— gâu ——

Giữa tiếng sóng biển ầm ầm, quả thực xen lẫn vài âm thanh giống tiếng chó sủa. Tiếng này rất xa, gần như bị tiếng sóng nuốt mất, nhưng nó thật sự tồn tại.

Hai người nhìn nhau, trong mắt đều là sự xác nhận.

“Nếu không… qua xem thử?” – Trịnh Huy đề nghị.
Bởi nếu vì một chút chần chừ mà để lỡ cơ hội cứu ai đó, cả đời họ sẽ hối hận.

Họ không thể bỏ qua cơ hội kiểm chứng, ít nhất cũng phải nhìn tận mắt mới yên tâm.

Ầm ầm —— tia chớp xé ngang bầu trời đêm, tiếng sấm nối tiếp dội xuống. Ngay sau đó, mưa ập xuống dữ dội, chẳng mấy chốc đã biến thành cơn mưa xối xả như trút nước.

Rồi xong, ông trời chơi hẳn chế độ “hard mode”.

Nếu trời yên biển lặng, có khi Văn Minh đã buông tay quay về, nhưng giờ mưa lớn thế này lại càng thôi thúc họ bước nhanh hơn. Tiếng mưa rào rào che đi phần lớn âm thanh khác, nhưng càng đến gần bãi đá ngầm, trong gió họ càng nghe rõ tiếng chó sủa.

Văn Minh thậm chí còn nghe lẫn cả tiếng… nức nở.

Lúc mới thì vẫn “gâu gâu” bình thường, sau đó thành “ngao ô” kéo dài, bây giờ lại là tiếng “ngao ô” khàn đặc, như đang khóc thút thít. Có khi đương sự còn đang rơi nước mắt cũng nên.

Nghĩ vậy, Văn Minh lập tức tăng tốc, gần như chạy. Alaska lông trắng đen vốn nổi bật trên nền tuyết, nhưng lúc này lẫn trong bóng đêm và đá ngầm thì lại như có thêm lớp ngụy trang, khó nhận ra vô cùng.

Chợt cậu nhớ ra — mỗi lần bí đao ra ngoài đều đeo dây ngực có phản quang. Lần này chắc cũng vậy. Văn Minh vội bật đèn pin, lia xuống phía dưới tìm.

Nhưng đèn pin cậu mang quá nhỏ, lia một lúc vẫn chưa thấy ánh phản quang nào.

Dù vậy, việc tìm kiếm vẫn có tác dụng — cơn mưa đã dịu bớt, và họ bắt đầu nghe được nhiều chi tiết hơn.

Đúng là lo lắng quá hóa rối, họ mải nghe tiếng chó mà quên rằng… chó cũng nghe thấy tiếng họ. Dù tiếng kia có phải của bí đao hay không, cứ gọi thử biết đâu sẽ được đáp lại.

Nghĩ vậy, Văn Minh lấy hơi hét lớn:
“Bí đao! Là mày phải không? Bí đao!”

Cậu vừa gọi vừa soi đèn xuống, Trịnh Huy thì tuần tự lia ánh sáng, tìm từng điểm phản quang một.

Cuối cùng, Trịnh Huy chợt thấy một tia sáng lóe lên phía dưới, và ngay lập tức tiếng chó đáp lại rõ ràng hơn — gâu gâu gâu!

Chỉ là tiếng này đã yếu hơn trước, xen lẫn tiếng nấc.

Văn Minh mừng rỡ, gọi to hơn:
“Bí đao! Là mày à! Sao lại xuống dưới đó? Lên đây đi, bí đao!”

Cậu hướng tay về phía nó, trong lòng còn nhớ hôm nay chưa cho nó cá hồi. Thế nhưng con chó kia lại khựng lại một chút, rồi… lùi về phía sau, đi về một hướng khác, còn sủa thêm một tiếng.

Cái tình huống gì đây?

Theo kinh nghiệm xem vô số video ngắn, Văn Minh lập tức ngửi thấy… mùi “có chuyện”. Nếu không thì sao một con chó vốn rất hăng hái lại không chạy về khi nghe gọi? Chẳng lẽ… dưới kia còn có người gặp nạn?

Cậu tự mắng mình nghĩ linh tinh, nhưng chân vẫn vô thức đuổi theo hướng bí đao dẫn.

Chưa kịp xuống hẳn, Văn Minh đã thấy thứ mà bí đao đang bảo vệ —— một mảnh váy hoa nhỏ ướt sũng, đang trôi lềnh bềnh.