Quầy Quà Vặt Nhỏ Trước Cổng Trường

Chương 71: Chó sủng vật vì cái gì chó không thể dưỡng cá nhân.



Bí Đao chẳng lẽ muốn nuôi… một con người? Không thể, tuyệt đối không được. Chủ của nó suýt nữa thì bật dậy, chỉ thẳng vào mũi nó mà nhấn mạnh:
“Bí Đao, mày biết không, mày là một con chó, là thú cưng của tao, mày không thể tự nuôi một thú cưng khác được.”

Rõ ràng là con chó này thấy cô bé người ta đáng yêu nên nảy sinh ý nghĩ không đúng mực. Chủ của Bí Đao sởn hết da gà, lông tóc dựng đứng, hận không thể lập tức nói rõ cho con chó mù luật này hiểu sự nghiêm trọng của hành vi:
“Bé gái đó là người, có gia đình, tuyệt đối không thể mang về nuôi!”

Sơ sẩy một cái là nó sẽ tự đẩy mình vào rắc rối.

Không biết nó học ở đâu ra mấy chiêu quỷ kế này, mê hoặc bản thân chưa đủ, giờ còn muốn kéo cả chủ nó vào con đường trái pháp luật. Không được, anh phải nói rõ ràng cho nó biết mức độ nghiêm trọng của chuyện này.

Chủ của Bí Đao ngồi xổm xuống, nghiêm túc nhìn thẳng con chó đang ngồi trước mặt, định bụng nói cho nó nghe đạo lý:
“Bí Đao, mày là chó. Còn cô bé kia là người. Chó thì không thể nuôi người.”

Ai muốn nuôi chứ! Đừng có bôi nhọ nó như vậy. Nó chỉ thấy cô bé không có chỗ về nên muốn chia phần ổ của mình cho cô bé ở vài hôm thôi.

Bí Đao sốt ruột dậm chân, móng vuốt nện xuống đất “thùng thùng” như trống, càng thể hiện rõ thái độ — nó muốn đưa cô bé này về nhà.

Chủ của Bí Đao lần đầu gặp tình huống thế này. Con chó thì ngoan cố, nhưng ít nhất anh vẫn biết cách nhượng bộ đôi chút:
“Vậy thế này nhé, Bí Đao, chúng ta sẽ đưa cô bé về nhà, để cô bé ở lại tìm người thân, nhưng khi tìm được rồi, mày nhất định phải để cô bé trở về nhà mình… Mày có chúng ta, còn cô bé cũng có gia đình của riêng em ấy, đúng không?”

Có vẻ như cả người và chó đã thỏa thuận xong điều kiện, thì Tròn Tròn khẽ giơ tay:
“Cái đó… em biết nhà em ở đâu, chỉ cần đưa em về là được.”

À… cô bé biết nhà mình ở đâu… Thật sự biết?!

Chủ của Bí Đao trừng to mắt, hận không thể chui ngay xuống gầm xe. Cô bé biết nhà, vậy chẳng phải anh vừa nói xong một tràng câu vô cùng ngu xuẩn sao? Quả là tự mình đa tình.

Nếu được, anh muốn sét đánh thẳng vào đầu để mất trí nhớ, chứ không muốn tiếp tục nhớ lại bộ dạng mình như đứa trẻ con, cố tình “lừa bán” cô bé như vừa rồi. Anh vừa mới làm cái trò gì vậy trời!

Nhưng Tròn Tròn vốn là cô bé hiểu chuyện, không làm khó mấy người đang xấu hổ, mà còn đưa cho chủ Bí Đao một bậc thang để bước xuống:
“Em cũng muốn ở lại với Bí Đao thêm một chút, vừa nãy chưa kịp nói nhà ở đâu. Thực xin lỗi.”

Cô bé đáng yêu như vậy mà còn xin lỗi. Ai chịu nổi chứ? Dù là chủ Bí Đao hay Văn Minh đều vội vàng xua tay:
“Không không không, là do chúng ta không hỏi rõ.”

“Mấy chuyện này không cần em phải lo, đều là người lớn sai. Em cứ nghỉ ngơi ở đây một lúc.”

Văn Minh đưa cho cô vé một bát sữa bò socola nóng, trên mặt nở nụ cười hết sức dịu dàng:
“Nói cho anh biết nhà ở đâu, anh lái xe đưa em về tận cửa.”

Vừa nãy còn muốn để Bí Đao tự chạy về, giờ lại sẵn sàng đưa cô bé đến tận nhà — đúng là phân biệt rõ ràng. So với cô bé đáng yêu thì con chó còn lâu mới bằng được. Chẳng lẽ Bí Đao nhà họ lại thua kém về độ đáng yêu sao?

Chủ Bí Đao cứng họng, không nói gì, nhưng cũng không định xuống xe. Cuối cùng, mọi người cùng nhau đến dưới lầu nhà Tròn Tròn.

Khu chung cư này thật ra rất gần chỗ Văn Minh và Trịnh Huy bày hàng, chỉ cách một con đường lớn. Trịnh Huy lái xe mất chưa đầy năm phút đã tới, dừng ngay dưới lầu. Khu này yên tĩnh, hàng cây hai bên vừa được cơn mưa rửa sạch, xanh mướt hơn hẳn.

Mọi thứ trông đều tốt đẹp.

Chỉ là — quá yên bình, bình đến mức khiến lòng Văn Minh chìm xuống đáy. Cậu thậm chí không dám ngẩng lên nhìn vào mắt Tròn Tròn. Từ lúc cậu ra bờ cát tìm chó đến giờ đã hơn hai tiếng, còn chủ của Bí Đao thì tìm nó suốt một đêm.

Thời gian như vậy trôi qua, trong khu vẫn không có chút động tĩnh nào. Điều này có nghĩa là gì?

Văn Minh thà tin rằng mình nghĩ sai, rằng vì mình là người ngoài nên không biết người nhà cô bé lo lắng thế nào. Nhưng bình tĩnh mà nghĩ, nếu là người nhà cậu mất tích, lại vào một đêm mưa như thế, thì cậu chắc chắn sẽ không ngồi yên, mà chạy khắp nơi tìm.

Nhưng bây giờ — tìm người đâu?

Khu chung cư vắng lặng, yên tĩnh đến mức như có thể nghe thấy tiếng tim mình đập. Mọi người đang ngủ ngon ở chỗ ấm áp, chỉ còn mấy người bọn họ vẫn đi loanh quanh ngoài đường. Văn Minh không biết mình đang tìm đến đâu, cũng không biết mong muốn kết quả gì.

Chỉ là trực giác mách bảo cậu rằng chuyện này không đúng, hoàn toàn không đúng.

Có lẽ là vì những lần đứng trước cổng trường chờ đợi trước đây đã rèn cho cậu thói quen. Khi ra ngoài, cậu vẫn nhớ mang theo một chiếc camera mini trên người. Ban đầu chỉ định ghi lại cảnh bày hàng của họ, sau này ghép lại thành clip, biết đâu còn kiếm thêm chút thu nhập.

Nhưng ngay lúc này, như bị ma xui quỷ khiến, cậu mở chiếc camera trong túi ra, treo thẳng lên cổ áo. Văn Minh cũng không hiểu vì sao mình lại làm vậy, chỉ mơ hồ cảm thấy là do tận sâu trong tiềm thức, cậu không tin tưởng cha mẹ của Tròn Tròn. Chính sự bất tín ấy khiến cậu theo bản năng làm điều mình cho là nỗ lực bảo vệ lớn nhất — bật camera lên, ghi lại tất cả những gì có thể xảy ra sau đó.

Đôi khi, nếu chẳng may gặp phải những kẻ thiếu lễ độ, camera chính là cách tốt nhất để khiến họ nhớ ra phép tắc và gieo vào đầu họ một chút hạt giống văn minh. Cậu chỉ hy vọng “công hiệu thần kỳ” này sẽ không cần phải dùng đến.

Nhưng đời đâu phải lúc nào cũng như ý. Việc duy nhất Văn Minh có thể làm là cố hết sức bảo vệ bản thân và những người bên cạnh.

Tròn Tròn đúng là một cô bé rất lanh lợi. Không ai cần nhắc, cô bé đã quen thuộc ấn nút thang máy, dẫn ba người lớn lên tận cửa nhà mình. Đứng trước cửa, Tròn Tròn tươi cười lễ phép:
“Cảm ơn các anh trai, tạm biệt ạ.”

Leng keng — cô bé ấn chuông cửa.

Văn Minh và mọi người vẫn mỉm cười đứng nhìn, muốn được thấy cảnh Tròn Tròn được gia đình ôm vào lòng hạnh phúc. Như thế chuyến đi này mới thật sự có ý nghĩa. Bên trong vang lên tiếng bước chân hỗn loạn, cửa mở ra —

Là cặp vợ chồng quen thuộc, trên tay còn bế cậu con trai nhỏ — nhìn bề ngoài, một gia đình gần như hoàn hảo.

Nhưng vừa thấy Tròn Tròn đứng ở cửa, họ đầu tiên là sững sờ, ngay sau đó là cơn giận không che giấu:
“Tròn Tròn, con đi đâu vậy! Con không biết tự ý chạy lung tung sẽ làm người nhà lo lắng sao? Vào mau!”

Người cha chẳng hề nương tay, đẩy mạnh Tròn Tròn một cái. Hành động ấy khiến Văn Minh sững người.

Cô bé vừa mới trôi nổi giữa sóng biển bên bờ đá ngầm, về được đến nhà là cả một sự may mắn, vậy mà chẳng những không nhận được một lời an ủi, lại còn bị đối xử thô bạo như thế. Họ thật sự yêu thương đứa bé này sao? Trong mắt họ, con bé rốt cuộc là gì?

Văn Minh không thể chấp nhận nổi.

Cậu bước lên, gần như chắn nửa cánh cửa, thẳng thắn chất vấn:
“Nó là trẻ con, các người là người lớn mà cũng không hiểu lý lẽ sao? Em ấy dầm mưa lâu như vậy, các người không nghĩ đến việc xuống tìm à?”

Người mẹ vẫn giữ vẻ dửng dưng:
“Nó á? Tính nó bướng bỉnh, lại hay cãi chúng tôi, tự trốn ra ngoài. Trong nhà còn hai đứa nữa, chúng tôi đâu rảnh mà trông từng đứa. Một đứa, hai đứa đều là sao chổi đến đòi mạng thôi.” Nói rồi bà ta lại đẩy mạnh Tròn Tròn, giọng càng gay gắt: “Nếu còn chạy lung tung, thì đừng có về nhà nữa!”

Văn Minh thật sự không nhịn nổi:
“Không phải tôi nhặt được em ấy dưới lầu, mà là ở bờ biển, em ấy suýt nữa không quay lại được.”
Vậy mà các người còn có thể đối xử với em ấy bằng thái độ như vậy. Cậu thật sự nghi ngờ, đây có đúng là cha mẹ ruột của con bé không.

Vừa nghe thế, người mẹ lập tức mất kiểm soát, gần như gào khóc, hai tay đập mạnh lên lưng Tròn Tròn:
“Con dứt khoát g**t ch*t mẹ luôn đi! Nếu con muốn đòi mạng, sao không lấy luôn mạng này! Không thích em trai thì con đi đi, đừng ở đây nữa! Tại sao phải làm cho nhà này thành ra thế này?”

Người cha cũng phụ họa:
“Hồi trước mọi người nói muốn mang con đi cho người khác, là ba nhất định giữ con lại. Giờ xem ra, ba sai rồi. Con đúng là sao chổi! Trời yên biển lặng, mọi người đều ở trong nhà, sao con nhất định phải ra ngoài? Vì cái gì?”

Cô bé chỉ là một đứa trẻ, thì có thể sai ở điểm nào?

Văn Minh vốn khinh thường kiểu gia đình trọng nam khinh nữ. Nếu thích con trai thì nói thẳng, đừng ngoài miệng tỏ ra thương con gái nhưng thực tế lại giẫm đạp, coi thường, thậm chí bắt nó phải thông cảm cho “nỗi khổ” của mình. Sao lại có thể không biết xấu hổ đến thế?

Cậu không ngần ngại vạch thẳng:
“Tôi chỉ thấy lạ là Tròn Tròn chân ngắn vậy, làm sao tự bò tới khu đá ngầm được? Cô bé biết bay chắc?”

Nói xong, Văn Minh lấy ngay đoạn video mình vừa ghi ra, đưa thẳng trước mặt hai người:
“Tôi hỏi thật, tại sao chúng tôi lại tìm thấy cô bé ở khu đá ngầm? Hai người giải thích được không?”

Chiếc váy xanh lam tung bay nơi bờ đá. Với những người làm cha mẹ bình thường, đó sẽ là cảnh tượng khiến họ lo sợ và muốn an ủi con ngay. Nhưng với hai người này, dường như lại mang ý nghĩa khác. Người cha lập tức mở miệng vu khống:
“Váy bay ngoài kia, chẳng lẽ cậu là loại b**n th**, nhìn thấy váy trẻ con là không kìm được? Bằng không sao từ xa như vậy mà cũng biết chạy tới cứu? Chắc cậu theo dõi nó lâu rồi!”

Người mẹ cũng hùa theo:
“Đúng vậy, còn tìm đến tận cửa, ai biết cậu đang nghĩ gì trong bụng?”

Văn Minh bật cười vì tức giận — đây là lần đầu tiên cậu làm việc tốt mà lại bị bôi nhọ trắng trợn như vậy. Cảm xúc dâng trào, nếu không vì đánh người là phạm pháp, chắc hai kẻ này đã ăn một trận từ cậu. Giờ thì cậu chỉ có thể nở một nụ cười lạnh, nhìn thẳng hai người:
“Các người biết không? Nói bừa như thế có thể vào tù đấy. Hy vọng trước khi mở miệng, các người biết dùng đến bộ não mà mình vốn không có.”

Cậu hít sâu mấy lần để bình tĩnh lại:
“Các người có thể không làm người, nhưng chúng tôi còn lương tâm, biết quan tâm đến sự việc xung quanh, sợ có chuyện xấu nên mới để ý. Nói thật, nhiều năm như vậy, tôi chưa từng thấy trẻ con nào chơi ở cạnh đá ngầm. Không biết còn tưởng cha mẹ nó chết cả rồi.”