Luôn có người nghĩ rằng bản thân có thể nắm giữ dư luận.
Hiện tại, tất cả chăn ga gối nệm trên giường đều coi như phải thay mới. Nếu đám người nhà kia còn dám mở miệng tranh cãi với cậu, Văn Minh đã chuẩn bị sẵn sàng dựa theo hóa đơn mà tính tiền. Loại tiệm nhỏ như của cậu, chẳng có gì nhiều, chỉ có mỗi hóa đơn là không thiếu.
Mọi chi phí nhập hàng trong tiệm, hóa đơn đều giữ đủ. Nói có sách mách có chứng, cho dù đưa ra tòa cũng có thể dựa theo số liệu trên giấy tờ mà bắt họ bồi, không thiếu một xu.
Văn Minh thậm chí còn chờ đợi bọn họ mở miệng đòi “xử theo phép công”. Có lúc đi theo quy trình chính thức còn kiếm được nhiều hơn cả hòa giải ngầm.
Nhưng đối diện với sự cứng rắn của Văn Minh và Trịnh Huy, mấy người kia lại chột dạ, không dám mạnh miệng. Cha Tiền Thụy lập tức lên tiếng làm lành:
“Chủ tiệm, cậu làm gì vậy, chúng ta cũng coi như quen biết bao năm nay, nể mặt Phật thì cũng phải nể mặt tăng. Hà tất làm to chuyện đến mức khó coi thế này. Chúng tôi xin lỗi, dựa theo lời cậu nói mà làm là được…”
Lúc trước nói ngọt ngào thì không chịu nghe, bây giờ mới muốn vớt lại thể diện?
Muộn rồi.
Văn Minh không đáp, chỉ lạnh lùng đưa mã QR lên trước mặt:
“Xin lỗi thì tất nhiên phải xin lỗi. Nhưng trước tiên trả đủ số tiền nên trả đã. Chúng tôi buôn bán nhỏ, không chịu nổi lỗ nhiều như thế. Tôi cũng chẳng phải hạng thương nhân lòng dạ hiểm độc, mua đồ thì cứ việc mang đi kiểm định, xem xem giá cả tôi báo có hợp lý không.”
Mùa hè nóng bức, chăn ga cậu dùng đều là tơ tằm chính gốc, giá vốn chẳng hề rẻ. Cậu chỉ lấy 3000, coi như đã bớt. Dựa theo định giá, ít nhất phải gấp đôi số đó. Nhưng hàng quá cao cấp mà nằm uổng phí cũng chẳng để làm gì.
Văn Minh cân nhắc tình hình nhà họ Tiền, đưa ra một con số vừa đủ “đau lòng” mà vẫn trong tầm với. 3000 không phải số tiền không thể lấy ra, nhưng cũng đủ để khiến cả nhà nuốt không trôi, ngồi không yên.
Phải như vậy mới hả giận.
Khoanh tay, Văn Minh lạnh lùng nhìn chằm chằm “gia đình hạnh phúc” trước mặt, giọng nói so với gió mùa đông còn buốt hơn:
“Tốt nhất các người nhanh lên một chút. Kéo dài thời gian, tôi càng thấy mệt mỏi, sẽ muốn lục lại hóa đơn năm đó, tính xem rốt cuộc đã tiêu bao nhiêu tiền. Đây đều là hàng tơ tằm chính tông, người nhà tôi đích thân từ xa mang về, không phải loại hàng rẻ tiền ngoài chợ mà so sánh được.”
Không che giấu, cậu chính là thừa nước đục thả câu đấy, thì sao nào?
Họ cũng có thể không trả. Nhưng thế thì chuyện “con quý tử” nhà họ gây ra sẽ được truyền khắp thiên hạ. Đến lúc đó, số tiền bồi thường còn nhiều hơn thế.
Người nhà Tiền Thụy cuối cùng cũng lóe lên một tia hi vọng, vội nhìn sang Hà Phong, muốn thầy giáo ra mặt dàn xếp:
“Thầg Hà, thầy nói giúp một câu đi. Thầy xem chuyện này…”
Tự mình đã đắc tội người ta thấu trời, bây giờ còn muốn Hà Phong bán mặt mũi gỡ rối cho bọn họ? Trên đời làm gì có chuyện tốt đẹp như thế!
Hà Phong quay đầu đi, coi như không nghe thấy gì. Anh ta là chủ nhiệm lớp, việc đến đây là coi như xong, còn lại tất cả đều là chuyện trong nhà họ, tự họ giải quyết. Anh ta chỉ là một thầy giáo thôi, chẳng lẽ còn phải phụ trách cả đời nhà bọn họ sao? Đi đến đâu cũng không có cái đạo lý như vậy.
Giống như loại gia đình Tiền Thụy, Văn Minh bình thường đã gặp nhiều lắm rồi, nếu hiện tại không thu được tiền, sau này muốn bắt bọn họ xuất tiền quả thật còn khó hơn lên trời. Cậu đã quyết định, thì lập tức chặn cửa lại, “Đến đây đi, ai chuyển khoản? Giải quyết sớm một chút, tôi còn phải trở lại mở cửa hàng, đừng làm chậm trễ.”
Trịnh Huy cân nhắc cái tạ trong tay, liền bước lên một bước. Rõ ràng chỉ có hai người, nhưng khí thế này lại đè ép khiến những người khác không dám ngẩng đầu.
Từ đầu tới cuối chưa nói một câu uy h**p, nhưng ý tứ thì đã quá rõ ràng… nếu không giao tiền, bọn họ tuyệt đối không ra khỏi được cái cửa này.
Họ cũng không thể cứ thế giằng co mãi. Ba của Tiền Thụy nhìn đối diện, cắn môi, dậm chân một cái, cuối cùng vẫn phải bỏ tiền, “Được được được, tính thằng Thụy Thụy nhà chúng tôi sai rồi, tiền này chúng tôi trả. Aiz, nếu không phải vì Thụy Thụy nhà tôi, tôi cũng sẽ không…”
“Bởi vì nó quản không nổi cái miệng thối của chính mình.” Văn Minh không chút che giấu, nói thẳng, “Lần này vì ở cạnh trường học, nể mặt thầy Hà Phong, nên coi như bồi thường chút đồ dùng trên giường là xong. Nhưng nếu sau này ở ngoài xã hội, người khác sẽ không dễ dàng bỏ qua cho các người như vậy đâu.”
Nhóc đã quen thói đặt điều, lỡ đâu có người đem chiêu trò này dùng lại lên chính nhóc thì sao? Đến lúc đó, mong rằng cục cưng hoàng kim của nhà bọn họ đừng có khóc lóc ầm ĩ là được.
Tiền vừa chuyển xong, Văn Minh liền dời ra một lối, thậm chí còn khách sáo buông vài câu, “Hoan nghênh lần sau ghé thăm, về sau có đại sinh ý, nhớ thường xuyên ủng hộ tiệm nhỏ.”
Văn Minh cùng Trịnh Huy đứng hai bên, nhìn bọn họ từng bước xuống cầu thang, rời khỏi nơi xa lạ nhưng quen thuộc này. Ánh nắng từ trên cao chiếu xuống, phủ lên bóng dáng hai người họ.
Tiền Thụy cảm thấy có thứ gì đó nghẹn lại nơi cổ, khiến nhóc một câu cũng nói không nên lời.
Nhóc vừa rồi…… hình như thật sự làm sai chuyện. Nhưng cái tuổi này nhóc vẫn chưa biết phải xin lỗi thế nào, chỉ muốn trong cuộc đối đầu này coi như hòa nhau. Giờ phút này, nhóc chỉ bướng bỉnh quay đầu đi, nghĩ rằng phía trước còn có hai năm nữa.
Vẫn còn nhiều thời gian như vậy, chẳng lẽ nhóc không thể tiếp tục trở lại làm bạn với chủ tiệm sao? Chẳng phải đều nói chỉ cần biết hối hận, lúc nào cũng có cơ hội xóa bỏ hiềm khích trước đó sao?
Hôm nay là khiến cha mẹ và bạn học mất mặt, nhưng ngày mai…… ngày mai cho dù có phải quỳ xuống trước mặt chủ tiệm xin lỗi cũng được. Chọn lúc không ai biết, chỉ có nhóc và chủ tiệm, nhóc sẽ lại đến xin lỗi thật nghiêm túc…… siêu cấp nghiêm túc……
Quả thật là chuyện tốt thì không ra khỏi cửa, chuyện xấu lại truyền khắp ngàn dặm.
Văn Minh và mọi người vất vả mới giải quyết xong việc này, cả nhà ngồi xuống cùng uống nước giải khát, thì mẹ cậu đã nhận được ít tin tức. Có mấy phụ huynh quen biết lén lại gần hỏi thăm, “Bà chủ, chủ tiệm nhỏ nhà chị có phải đã có đối tượng rồi không? Người đó thế nào?”
“Hai người bọn họ quan hệ có phải rất tốt không?”
Nếu chỉ một người hỏi thì gọi là quan tâm ngẫu nhiên, nhưng tự dưng nhiều người như vậy hỏi thì rõ ràng là họ cố ý đến xem náo nhiệt, muốn biết rốt cuộc mẹ Văn Minh nghĩ gì.
Nghĩ gì chứ, hai đứa nhỏ này ở bên nhau bà còn không biết sao? Một đứa là do bà sinh ra, một đứa thì bà nuôi khôn lớn, hai đứa vừa hếch mông là bà đã biết chúng nó định làm gì rồi. Việc hai đứa ở bên nhau là chuyện lớn như vậy, người trong nhà chẳng lẽ không biết? Chẳng qua bọn họ nghĩ rằng con trẻ nhất thời chưa muốn làm rõ, nên đều giả vờ hồ đồ thôi.
Nhưng mẹ Văn Minh cũng đã có tuổi, mắt nhìn rõ ràng,bà dùng điện thoại toàn là máy to nhất, bà có muốn giả vờ không thấy cũng chẳng được. Miệng đang uống nước giải khát mà thấy chẳng còn ngọt gì nữa… theo đúng trình tự thì có phải cậu nên báo cho gia đình biết trước mấy câu không?
Mẹ Văn Minh dứt khoát bỏ điện thoại xuống, chẳng buồn để ý đến sự hiếu kỳ của những người kia, “Uống nước giải khát đi, nhìn tôi làm gì?” Nói xong, bà trừng mắt lườm ba Văn Minh và ông nội đang làm bộ như không tồn tại.
Hai người đàn ông này, trước kia còn có thể giả câm giả điếc thì thôi, nhưng lúc mấu chốt thế này mà cũng muốn ném hết cho bà sao? Không đời nào.
“Khụ khụ!!!” ông nội vội vàng nuốt ngụm nước giải khát còn chưa kịp uống xong, ra vẻ làm chủ gia đình, “Là như thế này, Tiểu Minh, con tìm được người mình thích là tốt, trong nhà đều ủng hộ. Cuộc sống này là của hai đứa, chỉ cần hai đứa sống tốt là được, ông không có ý kiến gì.”
Ông mà dám có ý kiến, nói nhiều hai câu nữa thì quay về bà lão sẽ vặn đầu ông xuống ngay.
Mẹ Văn Minh lại múc cho Trịnh Huy một bát chè đậu xanh lớn, “Tiểu Huy, trong nhà không cần câu nệ, ăn thì ăn, uống thì uống. Con và Văn Minh quen nhau bao nhiêu năm, mọi người đều biết con là người thế nào, hai đứa ở bên nhau chúng ta yên tâm. Chỉ là đứa con trai này của mẹ……”
Nói xong, bà hung hăng trừng mắt liếc Văn Minh, đầy vẻ chán ghét, “Ngày thường ham ăn biếng làm. Cũng may trước kia buôn bán vất vả, giờ lại biết ở nhà lấy lòng khoe mẽ mấy năm, nếu không thì ai thèm nhìn cái mặt nó?”
Hiện tại cũng coi như không tệ, hai đứa con trai đều ở nhà trông cửa hàng, chẳng ai còn muốn hướng ra ngoài nữa.
Trước kia luôn mong con cái có tiền đồ, trời cao mặc chim bay, nhưng bây giờ mới hiểu, con cái ở ngay bên cạnh mình mới thật sự là con của mình. Nếu bọn chúng đều bay đi phương xa, vậy thì có khác gì không sinh ra? Cứ thế mà ở bên nhau, cùng nhau sống, cũng đã là hạnh phúc viên mãn rồi. Xuống lầu thì đi làm, lên lầu thì nghỉ ngơi, người trong nhà còn có thể hỗ trợ nhau trông coi việc buôn bán, như vậy chẳng phải rất trọn vẹn sao.
Mẹ Văn Minh dứt khoát kết luận: “Được rồi, đừng bận tâm bọn họ nói gì, ngày tháng là do chúng ta sống, quản người khác làm gì. Nghe mấy cái miệng thối đó thì có giúp mẹ nuôi được đứa con ngoan quay về sao?”
Trịnh Huy chỉ gật đầu, Văn Minh thì thoải mái phóng khoáng túm lấy tay anh, trực tiếp kéo người về phía mình: “Con đã nói rồi mà, anh Huy là của con, về sau chuyện trong nhà con đều giao cho anh Huy.” Cậu liền yên tâm làm một con sâu gạo vui sướng trong nhà là được.
Trước kia còn trẻ, không biết cơm mềm có lợi thế chỗ nào. Nếu như sớm nghĩ thông, trực tiếp rước Trịnh Huy về nhà, thì cậu đã bớt chịu khổ mất hai năm, sớm đã bước l*n đ*nh cao nhân sinh. Hiện tại,aiz, chỉ có chính mình ở ngoài chịu khổ mới biết rõ.
Trong nhà tự nhiên yên ổn, nhưng bên ngoài sóng gió lại vừa mới bắt đầu.
Ngày hôm sau mở cửa, Văn Minh rõ ràng cảm giác có điều không ổn. Trên đường, người chỉ trỏ hai người bọn họ đông hơn hẳn, không ít học sinh và phụ huynh đứng thì thầm ở cửa tiệm, nhưng chẳng ai chịu bước vào mua hàng.
Theo lý mà nói, buổi sáng vốn là lúc cửa tiệm đông khách nhất, Văn Minh phải bận đến mức chân không chạm đất, học sinh xếp hàng chờ tính tiền. Nhưng hôm nay lại khác hẳn, khách thưa thớt. Thậm chí có người vừa bước đến cửa đã bị bạn lén lút kéo ra ngoài.
Cái bộ dạng lén la lén lút đó, Văn Minh nhìn qua là biết ngay. Chắc chắn bọn họ đang bàn tán sau lưng, nói về quan hệ của cậu và Trịnh Huy.
Thì sao nào? Cậu chỉ là tìm một người bạn trai thôi, có ăn gạo nhà bọn họ đâu? Chẳng lẽ thời đại này rồi mà còn nghĩ yêu trai là bị người ta ảnh hưởng chắc?
Đồng tính hôn nhân đã hợp pháp mấy năm, vậy mà còn coi cái chuyện này như vấn đề nhạy cảm, thật nực cười. Vào tiệm mua một món đồ thì có thể biến thành thích đàn ông sao?