Mà hiện tại, anh lại đang cận kề cái c.h.ế.t. Tôi siết c.h.ặ.t viên t.h.u.ố.c trong túi, khó khăn đổi ý: “Nhiệm vụ gì?”
“Phần thưởng thì sao?”
Hệ thống: “Vẫn là Thẩm Khoáng Dã. Vẫn là, cứu anh ấy.”
Tôi sốt sắng: “Phần thưởng, tôi hỏi phần thưởng cơ mà!”
Không gian yên lặng trong chốc lát. “Có thể nhận hoặc không. Cô chỉ có ba phút để suy nghĩ.”
Sau một thoáng ngẩn ngơ, tôi ép mình phải bình tĩnh lại. Không có phần thưởng, tức là nhiệm vụ này chắc chắn khác với hai nhiệm vụ trước. Lại xuất hiện đúng lúc này, chứng tỏ nhiệm vụ này rất đặc biệt.
Cứu anh ấy. Cứu Thẩm Khoáng Dã.
Tôi lập tức nghĩ đến viên t.h.u.ố.c trong tay. Nhưng, Thẩm Khoáng Dã lúc này, rất có thể cũng đang cần viên t.h.u.ố.c đó.
“Thời gian làm nhiệm vụ là bao lâu?”
“Một tiếng.”
Cực kỳ gấp rút. Lòng tôi đau như cắt, tôi không biết nên giữ lại viên t.h.u.ố.c hay mang theo nó.
“Ba giây cuối cùng. Ba. Hai. Một.”
“Nhận!”
Hệ thống dường như thở phào nhẹ nhõm: “Tìm nơi không người, tôi sẽ truyền tống cô đi. Nhiệm vụ tạm thời, thời gian quá gấp, không kịp tạo thân phận giả đâu.”
“Được.”
Tôi chạy vào nhà vệ sinh, đóng c.h.ặ.t cửa ngăn, bắt đầu truyền tống. Hệ thống đưa tôi trở về năm năm trước.
Năm năm qua, Thẩm Khoáng Dã đã đạt được những thành tựu không nhỏ. Nhưng anh không biết mệt mỏi, làm việc ngày đêm không nghỉ khiến cơ thể hết lần này đến lần khác suy sụp. Đặc biệt, anh còn phải đối mặt với nỗi đau sẽ quên mất "Ninh Sênh" bất cứ lúc nào.
Theo thời gian, Thẩm Khoáng Dã không tránh khỏi việc đổ bệnh. Những âm mưu quỷ kế của đối thủ trên thương trường, Thẩm Khoáng Dã còn có thể xử lý, nhưng những kẻ thù mà anh đắc tội khi tiếp quản võ đài năm đó thì lại bẩn thỉu hơn nhiều. Thẩm Khoáng Dã phân thân không kịp, không cẩn thận rơi vào bẫy, bị người của võ đài cũ bao vây, trọng thương, thoi thóp.
Khi tôi tìm thấy Thẩm Khoáng Dã, bọn người võ đài đang giơ d.a.o định c.h.ặ.t t.a.y anh.
“Dừng tay!”
Tôi lao tới chắn trước mặt Thẩm Khoáng Dã, ánh mắt đầy vẻ lạnh lùng: “Ồ, đâu ra tiểu mỹ nhân thế này! Muốn anh hùng cứu mỹ nhân à?”
Kẻ đứng gần định sờ mặt tôi, tôi giơ tay tát thẳng vào mặt hắn, giọng lạnh băng: “Mấy người cũng từng ở võ đài, chắc không thể không biết đó từng là địa bàn của nhà họ Thịnh chứ? Nhìn kỹ mặt tôi đây này, về mà hỏi xem tôi là ai!”
Khí thế của tôi dọa người, cũng bởi danh tiếng của nhà họ Thịnh quá hung hiểm. Chúng do dự: “Cô… là ai?”
“Tôi tên, Thịnh Ninh.”
Những kẻ từng lăn lộn ở địa bàn nhà họ Thịnh, ít nhiều đều biết danh tính này: “Cô là đại tiểu thư bệnh tật của nhà họ Thịnh ư? Thật hay giả thế? Sao không ở nhà dưỡng bệnh mà chạy ra đây làm gì?”
Có kẻ nhanh ch.óng tìm ảnh, đối chiếu với tôi nhiều lần: “Vãi, nhìn giống thật!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Đại… đại tiểu thư.”
Xác nhận được thân phận của tôi, mọi chuyện dễ nói hơn nhiều.
“Hôm nay, người này, tôi lấy.”
Chúng liên tục gật đầu: “Không… không vấn đề gì. Đại tiểu thư, chúng… chúng tôi đây là ân oán cá nhân, nhà họ Thịnh…”
Danh tiếng nhà họ Thịnh hung hiểm ba đời tổ tông. Ý chúng là, đắc tội nhà họ Thịnh, ba đời tổ tông cũng bị xóa sổ. Chúng tự nhiên cảm thấy sợ hãi. Tôi mỉm cười: “Ân oán cá nhân của mấy người, nhà họ Thịnh không quản.”
Tôi chỉ có một tiếng, không thể dồn chúng vào đường cùng, nếu không sợ chính mình cũng không về nổi. Chúng liên tục xin lỗi tôi rồi ba chân bốn cẳng chạy mất.
Lúc này tôi mới thở phào, xoay người kiểm tra tình hình của Thẩm Khoáng Dã. Anh đầy rẫy vết thương, sắc mặt trắng bệch, khiến sống mũi tôi cay xè. Tôi đỡ anh tựa vào tường, lấy viên t.h.u.ố.c trong túi ra. Nhưng Thẩm Khoáng Dã mím c.h.ặ.t miệng. Tôi tức giận vỗ vào má anh: “Anh muốn c.h.ế.t à?”
Anh chậm rãi hé mắt nhìn tôi, vô cùng khó nhọc lên tiếng: “Đại tiểu thư Thịnh. Có thể trả lời tôi một câu hỏi không?”
Sắp c.h.ế.t đến nơi rồi mà vẫn còn bình thản như thế!
“Ăn t.h.u.ố.c xong tôi sẽ nói cho anh biết.”
Thẩm Khoáng Dã không lên tiếng, chỉ lặng lẽ nhìn tôi, như thể đang ép buộc tôi. Tôi đại khái biết anh muốn hỏi gì: “Anh hỏi đi.”
Giọng Thẩm Khoáng Dã hơi run: “Ninh Sênh, là ai?”
Quả nhiên. Tôi thở dài: “Là tôi.”
Đôi mắt vốn đã tuyệt vọng của Thẩm Khoáng Dã bỗng tỏa sáng: “Cô nói gì cơ?”
Tôi nâng khuôn mặt anh lên, nghiêm túc lặp lại: “Thẩm Khoáng Dã, tôi là Ninh Sênh, cũng là Thịnh Ninh.”
Anh nhai đi nhai lại hai cái tên này trong miệng: “Ninh Sênh, Thịnh Ninh. Hóa ra là vậy.”
Tôi lại đưa t.h.u.ố.c đến bên miệng anh: “Uống t.h.u.ố.c trước đi, anh thật sự sắp c.h.ế.t rồi! Anh muốn sau này không bao giờ được gặp lại tôi nữa sao?”
Lần này Thẩm Khoáng Dã ngoan ngoãn ngậm viên t.h.u.ố.c vào miệng. Trong mắt anh, m.á.u hòa lẫn nước mắt. Vừa tủi thân, đau lòng, lại vừa kinh ngạc.
“Ninh Ninh, anh nhớ em lắm. May mà, anh vẫn chưa quên em.”
Thẩm Khoáng Dã khó nhọc đưa tay kéo tôi vào lòng. Đúng lúc này hệ thống nhắc nhở thời gian sắp hết. Dù tàn nhẫn, tôi vẫn buộc phải đẩy anh ra.
“Tôi không còn thời gian nữa Thẩm Khoáng Dã, tôi phải đi rồi.”
Nhớ ra điều gì đó, tôi hôn mạnh lên môi anh: “Đây không phải mơ, không phải ảo tưởng, tôi thật sự đã đến. Tôi đợi anh ở năm năm sau. Năm năm sau, tiệc nhà họ Thịnh, tôi đợi anh đến tìm tôi.”
Hệ thống giục giã, Thẩm Khoáng Dã nhận ra tôi sắp đi, hoảng hốt đưa tay: “Đừng đi Ninh Ninh, đừng mà. Anh không đợi nổi năm năm nữa đâu, anh không biết khi nào sẽ quên mất em. Đừng đi…”
Giọng tôi nghẹn ngào: “Quên em cũng không sao, em sẽ đi tìm anh.”
Cuối cùng, tôi đẫm lệ xoay người. Ngay khoảnh khắc bước ra ngoài, tôi bị hệ thống truyền tống trở về. Vết lệ trên mặt vẫn còn chưa khô.