Quay Về Quá Khứ Cứu Anh

Chương 7: Quay Về Quá Khứ Cứu Anh



 

Môi anh chậm rãi hạ xuống.

 

Tôi theo bản năng siết c.h.ặ.t lấy áo anh.

 

Tim đập thình thịch.

 

Đầu mũi toàn là mùi hương trên người Thẩm Khoáng Dã.

 

Đôi môi ấm nóng mềm mại của anh, khẽ chạm vào khóe môi tôi một cái.

 

Sau đó giọng trầm thấp, mang theo ý cười hỏi tôi.

 

“Em có phải muốn như thế này không?”

 

Mặt tôi lập tức đỏ bừng, vừa bối rối vừa thẹn thùng.

 

Tôi cứng miệng: “Đâu có.”

 

Đều tại hệ thống cả.

 

Thẩm Khoáng Dã không hề tranh cãi với tôi, chỉ tiếp tục áp sát.

 

“Ừ, không có.”

 

Lần này, anh hoàn toàn chiếm lấy môi tôi.

 

Nụ hôn thanh mát chuyển từ dịu dàng sang cuồng nhiệt.

 

Cuối cùng hận không thể ăn tươi nuốt sống tôi vào bụng.

 

“Ninh Ninh.”

 

“Nói cho anh biết.”

 

“Tấm ga giường đó, là làm thế nào mà có?”

 

Thẩm Khoáng Dã vừa l.i.ế.m láp khóe môi tôi, vừa dụ hoặc hỏi.

 

Tôi chợt nhớ đến tấm ảnh ga giường cố tình làm ướt bằng nước kia.

 

“Không phải…”

 

Lời vừa ra đến miệng đã bị Thẩm Khoáng Dã chặn đứng.

 

“Người em nghĩ đến là anh sao?”

 

Tôi vô lực ngửa đầu, phó mặc nhắm mắt lại.

 

“Phải.”

 

Xét ở góc độ khác mà nói, thì đúng là vậy.

 

Nghe thấy câu trả lời này.

 

Thẩm Khoáng Dã bật cười đầy khoái chí.

 

Hoàn toàn gỡ bỏ lớp vỏ bọc, bộc lộ bản tính thú hoang.

 

“Ninh Ninh nói rất đúng một câu.”

 

Tôi đã không còn khả năng suy nghĩ xem anh đang ám chỉ câu nào.

 

Vui đùa trên ghế sô pha thật lâu, cuối cùng đến khi tôi có chút cáu giận, Thẩm Khoáng Dã mới lưu luyến không rời buông bàn tay tôi ra.

 

Anh bảo tôi vào giường anh nằm nghỉ, còn bản thân thì dọn dẹp bãi chiến trường.

 

Trong lúc Thẩm Khoáng Dã đi lấy nước, hệ thống bỗng nhiên nhắc nhở tôi.

 

“Nhiệm vụ hoàn thành rồi nhé! Cô có thể chọn quay về ngay lập tức, hoặc đợi đến thời hạn ba tháng mới quay về.”

 

Tôi bật dậy.

 

Nhiệm vụ hoàn thành rồi?

 

Nhưng chúng tôi vẫn chưa tiến đến bước cuối cùng mà.

 

Nhiệm vụ… cứ thế mà hoàn thành rồi sao?

 

Tôi có bao nhiêu nghi vấn muốn hỏi hệ thống.

 

Nhưng vì Thẩm Khoáng Dã đang ở đây, tôi không thể hỏi.

 

Đành tạm thời kìm nén lại.

 

Thẩm Khoáng Dã đi ra, thấy sắc mặt tôi không tốt lắm, liền mỉm cười dỗ dành.

 

“Ninh Ninh ngoan, anh đền tội cho em được không?”

 

Hiện tại, anh dịu dàng vô cùng.

 

Khác hẳn với tên học bá lạnh lùng vô tình lúc trước.

 

10

 

Tôi lờ mờ nhận ra điều gì đó.

 

Lấy cớ về phòng trọ dọn dẹp đồ đạc, tôi vội vã hỏi hệ thống.

 

“Tại sao nhiệm vụ lại hoàn thành rồi?”

 

Hệ thống nói giọng đương nhiên: “Vì anh ấy tâm cam tình nguyện đó! Chẳng hề có chút cảm xúc bài xích nào đâu!”

 

“…”

 

Xong rồi.

 

Thẩm Khoáng Dã thật sự đã nghiêm túc rồi.

 

Hệ thống sốt sắng hỏi: “Còn nửa tháng nữa là đến kỳ hạn ba tháng, cô chọn bây giờ quay về ngay, hay đợi đến thời hạn mới quay về?”

 

Tôi im lặng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nếu bây giờ tôi quay về ngay, liệu có quá tàn nhẫn với Thẩm Khoáng Dã không.

 

Tôi vẫn luôn lợi dụng anh.

 

Anh đã động lòng.

 

Tại sao anh lại động lòng?

 

Tại sao lại thích tôi?

 

Chẳng lẽ anh không nhìn ra những chiêu trò nhỏ của tôi sao?

 

Hay là…

 

Anh tâm cam tình nguyện.

 

Vì… hai chữ "gia đình" sao?

 

Đầu óc tôi rối bời như tơ vò.

 

Một mặt tôi mong chờ hoàn thành nhiệm vụ.

 

Nhưng mặt khác, điều này quá bất công với Thẩm Khoáng Dã!

 

Trong lúc tôi đang do dự không quyết, Thẩm Khoáng Dã đến tận nơi giúp tôi chuyển đồ.

 

Tôi tạm thời bảo hệ thống lui xuống.

 

Sau đó, tôi chuyển đến nhà Thẩm Khoáng Dã.

 

Nhà anh chỉ có một chiếc giường.

 

Tôi cứ ngỡ chúng tôi sẽ ngủ chung giường.

 

Nhưng rốt cuộc, Thẩm Khoáng Dã vẫn giữ chừng mực mà ngủ ở ghế sô pha.

 

Phòng ngủ không có cửa.

 

Trong căn phòng lờ mờ, tôi chỉ có thể mượn ánh đèn ngoài cửa sổ mà ngắm nhìn bóng dáng Thẩm Khoáng Dã.

 

Không hề có chút buồn ngủ nào.

 

Mãi lâu sau, người vốn dĩ nên ngủ trên sô pha bỗng thở dài một tiếng.

 

Chậm rãi lên tiếng: “Nhìn anh mãi làm gì?”

 

“Muốn chen chúc với anh à?”

 

Tôi mím môi, do dự hỏi ra miệng.

 

“Thẩm Khoáng Dã, anh thích em sao?”

 

Nghe vậy, anh cười khẽ hai tiếng: “Chẳng phải là em nói thích anh, muốn làm bạn gái anh sao?”

 

“Ninh Sênh, lần này, anh nghiêm túc rồi.”

 

Giọng anh dần trầm xuống.

 

“Cho nên, tốt nhất em đừng lừa anh.”

 

“Anh đã nói rồi đấy.”

 

Tôi nghe thấy một tia điên cuồng.

 

Sự điên cuồng ẩn giấu dưới vẻ ngoài bình thản của anh.

 

Tôi không nói thêm gì nữa.

 

Lặng lẽ xoay người, nhắm mắt lại.

 

Mà ở phía sau, Thẩm Khoáng Dã cứ nhìn chằm chằm vào bóng lưng nhô lên trên giường không chớp mắt.

 

Như dã thú khóa c.h.ặ.t mục tiêu, tràn đầy chiếm hữu, không cho phép trốn thoát.

 

11

 

Kể từ đó, tôi và Thẩm Khoáng Dã bắt đầu sống cùng nhau.

 

Ở trường thì cùng nhau ôn thi đại học.

 

Về đến nhà thì hết mực quấn quýt.

 

Cuối cùng tôi đã chọn quay về sau nửa tháng.

 

Cũng là lúc kỳ thi đại học kết thúc.

 

Hệ thống khuyên tôi nên xa cách Thẩm Khoáng Dã, như vậy sau khi tôi đi rồi anh sẽ không quá đau lòng.

 

Nhưng Thẩm Khoáng Dã nhạy bén như vậy, lẽ nào không nhận ra sao?

 

Thay vì xa cách khiến ai cũng không vui, chi bằng hãy yêu nhau trọn vẹn một lần.

 

Tôi thừa nhận, tôi cũng đã thích anh rồi.

 

Đêm đó, Thẩm Khoáng Dã ăn cơm xong, kiên nhẫn đợi tôi làm xong bài tập, rồi kéo tôi vào phòng ngủ.

 

Anh ấn tôi ngồi xuống, sau đó ngồi xổm trước mặt tôi.

 

“Ninh Ninh, dạo này em… không ổn lắm.”

 

Tim tôi hẫng một nhịp.

 

Đến mức này rồi, anh vẫn phát hiện ra có gì đó không ổn.

 

Không dám tưởng tượng nếu tôi xa cách anh, anh sẽ trở thành bộ dạng thế nào.

 

Ánh mắt Thẩm Khoáng Dã sắc bén: “Có phải em có chuyện giấu anh không?”

 

Tôi thở dài: “Thế mà cũng bị anh phát hiện ra rồi!”

 

Ánh mắt Thẩm Khoáng Dã lập tức trở nên căng thẳng.