Quý Cô Trong Gương Cũng Phải Chạy KPI

Chương 18



Editor: Trang Thảo.

 

Cuối tuần, dưới sự dẫn dắt của nhóm người địa phủ, tôi đã gặp được Thôi Giác.

 

Bác sĩ Thôi môi hồng răng trắng, mày thanh mắt tú, phong thái ôn tồn lễ độ, trông rất có thiện cảm. Sau khi mỉm cười thân thiện với tôi, anh ấy đưa tôi đến gặp Giang Duyệt đang nằm trong phòng ICU.

 

Có lẽ nhờ sự bảo vệ chu đáo của Thôi Phán quan mà Giang Duyệt trên giường bệnh tuy gương mặt tái nhợt nhưng không hề tiều tụy hốc hác. Cô ấy nằm đó an tĩnh và thanh tú, trông như đang chìm vào một giấc ngủ sâu.

 

Tôi trịnh trọng gửi lời cảm ơn tới Thôi Phán quan, anh ấy chỉ xua tay: “Giang Duyệt vốn mạng chưa tuyệt trong sổ Diêm Vương, tôi giúp cô ấy nối lại hơi tàn cũng coi như làm tròn chức trách của địa phủ.” Anh ấy dừng một chút rồi nói tiếp: “Vì thiếu một phách nên những ký ức đau khổ của cô ấy cũng rất nhạt nhòa, tâm trí vốn trong sáng, ngay cả oán hận cũng không hiểu rõ. Điểm này, dù sau khi lấy lại được một phách kia cũng sẽ không thay đổi.”

 

“Không sao cả.” Tôi chăm chú nhìn gương mặt Giang Duyệt: “Tôi vốn không muốn cô ấy phải nhớ kỹ những chuyện đau lòng đó.”

 

“Ừm.” Thôi Phán quan gật đầu: “Cậu để cô ấy trở về đi, chúng tôi sẽ giúp cô ấy đòi lại một phách kia.”

 

Tôi gõ nhẹ vào mặt chiếc gương nhỏ. Giang Duyệt vốn đang ngủ say đã bị Tạ Tất An ở bên cạnh đ.á.n.h thức. Cô ấy nhìn tôi với vẻ mặt còn ngái ngủ. Tôi chỉ mỉm cười nói: “Duyệt Duyệt, anh đưa em về nhà.”

 

Cô ấy ngơ ngác nhìn tôi, có chút do dự khi nhìn thấy thân thể của chính mình. Nhưng sau khi nghe tôi nói: “Duyệt Duyệt phải cố gắng lên để còn nuôi anh đấy nhé”, cô ấy đã gật đầu đầy kiên định. Sau đó cô ấy chậm rãi áp trán mình vào trán của Giang Duyệt trên giường bệnh, dần dần hòa nhập vào cơ thể.

 

Thôi Giác không biết lấy từ đâu ra một cây b.út. Đôi lông mày ôn hòa khẽ động, anh ấy vẽ vài nét vào không trung. Những phù ấn kim sắc lơ lửng rơi xuống trán Giang Duyệt. Một lát sau, ánh kim quang rực rỡ bùng lên, gương mặt tái nhợt của Giang Duyệt dần trở nên hồng hào hơn. Phù ấn kim sắc cũng nhạt màu dần, cho đến khi trắng bệch rồi bong ra khỏi trán cô ấy, hóa thành bột mịn.

 

Cùng lúc đó, tại một ngôi nhà ở bên kia đại dương, một gã thanh niên với gương mặt hung tợn đang hùng hổ c.h.ử.i bới bỗng phát ra một tiếng thét ch.ói tai, m.á.u mũi miệng trào ra. Đôi vợ chồng trung niên đang khúm núm bên cạnh gã sợ đến mức mặt cắt không còn giọt m.á.u, vừa khóc vừa gọi trời đất rồi vội vã đỡ gã thanh niên đang ngất lịm dưới đất. Đồng thời, ngôi nhà vốn đã rách nát của họ bỗng chấn động kịch liệt, mọi đồ đạc giá trị đều rơi xuống sàn, vỡ tan tành.

 

Nhưng tất cả những điều đó, tôi và Giang Duyệt sẽ không bao giờ biết đến.

 

Trang Thảo

Sau khi tỉnh lại, quả nhiên Giang Duyệt chỉ có ký ức mơ hồ về quá khứ, vẫn giữ thói quen hay quên. Duy chỉ có tôi là cô ấy nhớ rõ. Tôi nhận tiền thưởng cuối năm, đưa cô ấy đi mời nhóm người địa phủ một bữa cơm. Trên bàn tiệc, giữa tiếng hò reo náo nhiệt, tôi đã đàn cho Giang Duyệt nghe bài Duyệt Lai. Mã Thừa Bác vừa cười tủm tỉm vừa kéo các đồng nghiệp của mình rời khỏi sân khấu. Còn tôi nhìn Giang Duyệt, ánh mắt trìu mến: “Duyệt Duyệt, anh thích em, em có thể ở bên cạnh anh không?”

 

Lần này, cô ấy không hề từ chối tôi.

 

Giang Duyệt đã trưởng thành từ lâu. Dưới sự trợ giúp của một vài “thế lực siêu nhiên”, chúng tôi nhanh ch.óng giúp cô ấy đến đồn cảnh sát đổi lại tên. Khoảnh khắc thông tin trên căn cước công dân từ “Giang Dư” đổi thành “Giang Duyệt”, cô ấy ngước đôi mắt sáng lấp lánh nhìn tôi. Tôi khẽ hôn lên trán cô ấy: “Duyệt Duyệt của anh sau này nhất định mỗi ngày đều sẽ vui vẻ.”

 

Tuy nhiên, quãng thời gian làm quỷ vẫn để lại cho cô ấy một vài “di chứng”.

 

Chẳng hạn như thỉnh thoảng cô ấy vẫn không nhịn được mà cứ muốn chui vào trong gương.

 

Đụng vào mặt kính rồi cô ấy mới ngơ ngác nhìn tôi, có chút ủy khuất mà xoa xoa chiếc trán hơi ửng hồng: “Em lại quên mất rồi.”

 

Tôi vừa buồn cười vừa xót xa, nhẹ nhàng xoa trán cho cô ấy: “Không sao đâu, lần sau anh sẽ bọc một lớp màng nhựa mềm trong suốt lên gương, em sẽ không bị cộc đau nữa.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sau đó chúng tôi cùng nhau mua hàng online. Tôi lại không kìm được mà mua cho cô ấy rất nhiều đồ. Giang Duyệt liền trừng mắt nhìn tôi: “Đừng có tiêu tiền lung tung.”

 

“Nhưng mà anh muốn mua hoa, mua bong bóng, mua gối ôm và chocolate cho cô gái anh yêu mà.” Tôi nhìn cô ấy với vẻ mặt vô tội: “Anh có lỗi gì sao?”

 

Giang Duyệt: “...”

 

Bây giờ cô ấy không còn là quỷ, không thể muốn trốn là trốn ngay lập tức được. Chỉ có thể đỏ mặt ngồi thụp xuống, để rồi bị tôi ôm c.h.ặ.t vào lòng, hết hôn lại hôn.

 

Ngưu Đầu với tư cách là chủ nhà có một lần ghé qua căn hộ của chúng tôi xem thử. Anh ta liền bị phong cách trang trí tràn ngập hơi thở thiếu nữ làm cho hoảng hồn. Sau đó anh ta nhìn tôi với ánh mắt kỳ quái: “Cậu là đàn ông con trai, sao lại dùng cái cốc đ.á.n.h răng hình ngôi sao màu hồng thế này?”

 

Tôi mặt không biến sắc: “Vì Duyệt Duyệt chính là tình yêu màu hồng của tôi.”

 

Ngưu Đầu: “...”

 

Giang Duyệt vẫn làm việc chỗ ông chủ Tạ. Có lẽ vì từng làm quỷ nên gan cô ấy rất lớn, có thể cười tủm tỉm làm đồng nghiệp với một đám quỷ hồn, thậm chí còn giúp hòa giải khi đồng nghiệp vô ý làm rơi con ngươi ra ngoài khiến khách hàng khiếp vía.

 

Điều kỳ lạ hơn nữa là cô ấy vẫn kiếm được nhiều tiền hơn tôi.

 

Bóng người xoay vần trong gương, cuối cùng lưu lại một câu.

 

“Bỗng nhiên.”

 

Tôi đã đổi một công việc mới, việc chính nhẹ nhàng hơn một chút, còn việc phụ là cầm lại cây đàn guitar, bắt đầu thử quay những video ngắn đàn hát.

 

Ngoài dự đoán, những video đó lại khá hot. Giang Duyệt còn rất nghiêm túc kéo hội đồng nghiệp của mình vào ủng hộ cho tôi.

 

Thế là sau đó, dưới phần bình luận của tài khoản tôi biến thành thế này...

 

[Đây chẳng phải là blogger chuyên quay video kinh dị sao?]

 

[Tôi nhớ trước đây ông này tên là Kính Quỷ, Quỷ Trong Gương mà. Sao giờ cái tên Tôi Yêu Duyệt này là cái quỷ gì thế? Chị diễn viên đóng vai nữ quỷ trong gương đâu rồi? Sao giờ chỉ còn mỗi mình blogger vậy.]

 

[Các ông có nhìn thấy đôi dép lê tình nhân trong video của blogger không...]

 

[Thật ra trước đây tôi từng nghe thấy tiếng một cô gái vỗ tay khen hay khi blogger đàn guitar. Lúc đó cứ ngỡ là ảo giác, giờ thì tôi có một ý tưởng táo bạo rồi đây.]

 

Tôi đã trả lời ngay dưới bình luận hot nhất đó: [Không sai, đúng như bạn nghĩ đấy. Tôi đang yêu đương với chị nữ quỷ trong gương.]

 

Nói xong, tôi mỉm cười hôn lên má Giang Duyệt đang ở ngay bên cạnh.