Editor: Trang Thảo.
Chẳng vì lý do gì khác, nếu anh ta đã nhận ra sự tồn tại của Giang Duyệt, bất kể là ăn may, l.ừ.a đ.ả.o hay thực sự có bản lĩnh, đều có khả năng ảnh hưởng đến cô ấy. Tôi lo anh ta sẽ tự ý tiết lộ thông tin của Giang Duyệt ra ngoài, hoặc làm điều gì đó tổn thương cô ấy, nên phải đi trước một bước để dò xét.
Phạm đại sư chấp nhận kết bạn rất nhanh, mở lời vô cùng đơn giản và thẳng thừng.
Phạm đại sư: [Bên cạnh cậu có quỷ.]
Tôi còn đang cân nhắc có nên dùng bộ văn mẫu “Tôi không tin thần thánh ma quỷ” để lừa anh ta hay không, thì anh ta lại gửi tiếp mấy câu.
Phạm đại sư: [Linh lực của con quỷ trong video đang mạnh dần lên, có người đang nuôi dưỡng.]
Phạm đại sư: [Thuộc tính âm, là nữ quỷ, hình như còn có năng lực liên quan đến gương.]
Phạm đại sư: [Không chỉ mình tôi phát hiện ra sự tồn tại của cô ta.]
Phạm đại sư: [Có cần giúp không?]
Bốn câu nói liên tiếp khiến tôi lạnh toát. Ngón tay cứng đờ hồi lâu, tôi mới hạ quyết tâm trả lời.
Tôi: [Được, chiều nay ngài có rảnh không? Chúng ta gặp mặt một chút.]
Phạm đại sư: [Được, cậu chọn địa điểm đi.]
Ngoài dự đoán, cách thể hiện của Phạm đại sư trên WeChat rất trầm ổn, không giống kẻ l.ừ.a đ.ả.o.
Chuyện này khiến đầu óc tôi rối bời. Buổi chiều, tôi xin nghỉ làm rồi hẹn Phạm đại sư ở một quán cà phê gần công ty.
Cuộc hẹn là ba giờ, nhưng hai giờ năm mươi tôi đã có mặt. Trước cửa quán, tôi thấy một người đàn ông trẻ tuổi cao gầy đứng đó. Làn da anh ta rất trắng, đeo khẩu trang đen, chỉ lộ ra đôi lông mày và ánh mắt mang vẻ phong trần, lạnh lùng nhưng lại đẹp trai đến mức khiến người khác khó rời mắt.
Anh ta đang bị hai cô gái vây quanh, có vẻ xin WeChat. Thế nhưng anh ta tỏ ra rất thiếu kiên nhẫn, dường như không buồn nghe họ nói gì, ánh mắt hơi rũ xuống. Vậy mà ngay khoảnh khắc tôi xuất hiện, anh ta lại nhìn chính xác về phía tôi.
Giọng anh ta thanh lãnh: “Lục T.ử Minh.”
Tôi sững người, chợt nghĩ đến điều gì đó, có chút khó tin: “Phạm đại sư?”
Vị đại sư trẻ như vậy sao? Một đạo sĩ ăn mặc thời thượng thế này? Là chàng trai trông như vẫn còn đang đi học sao?
“Ừm.” Anh ta nghe cách xưng hô này cũng không phản ứng gì, gạt hai cô gái đang ngơ ngác sang một bên: “Vào đi.”
Tôi: “... Ừm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi gọi một ly cappuccino thêm sữa thêm đường theo thói quen. Phạm đại sư vào thẳng vấn đề, ngắn gọn: “Là cậu đang nuôi con nữ quỷ trong nhà. Làm vậy sẽ không có kết cục tốt. Có cần tôi giúp...”
Giọng điệu anh ta không rõ vui buồn, nhưng lòng tôi chợt nặng xuống, lập tức chuyển sang đề phòng: “Tôi không cần đuổi quỷ.”
Phạm đại sư nhíu mày: “Đuổi quỷ?”
“Cô ấy là người nhà của tôi, chưa từng làm điều ác, cũng không cố ý dọa người.” Tôi vốn định nói cô ấy đã có công việc ổn định, nhưng sợ liên lụy đến ông chủ Tạ nên nuốt lời, nghiêm túc nói: “Dù cô ấy là quỷ, tôi cũng không cho phép ai làm hại cô ấy.”
Phạm đại sư: “...”
Anh ta có vẻ hơi kinh ngạc, lại có chút cạn lời. Trầm mặc một lúc, anh ta hỏi: “Cậu có biết bây giờ là thời đại nào không?”
Tôi: “... Hả?”
Phạm đại sư mặt không biểu cảm: “Kiến quốc trăm năm rồi. Việc đuổi quỷ vừa mệt vừa thù lao thấp, lại dễ kết oán, từ lâu đã không còn ai làm. Chúng tôi bây giờ đều dẫn hồn theo phương pháp khoa học, áp dụng mô hình hỗ trợ đôi bên cùng có lợi giữa người và quỷ. Tự ý gây thương tích cho bên A là phải bồi thường.”
Tôi: “?”
Trang Thảo
Chuyện quái gì vậy?
Gương mặt lạnh lùng của Phạm đại sư lúc này như toát ra hào quang của thời đại mới: “Thế hệ đại sư trẻ chúng tôi đều tuân thủ nguyên tắc hòa hợp, người và quỷ chung sống. Tôi nói giúp cậu không phải là đuổi quỷ, mà là giúp con quỷ đó sớm khôi phục linh lực, tìm lại chấp niệm để nhanh ch.óng đến địa phủ đầu thai.”
Tôi: “...”
Xem ra tôi đã coi thường hệ thống ngành nghề dưới địa phủ.
Nghe đến đây, dù chưa thể hoàn toàn gạt bỏ nghi ngờ, tôi vẫn không nhịn được hỏi: “Thật sự có cách để cô ấy nhanh ch.óng đi đầu t.h.a.i sao?”
Theo lời ông chủ Tạ, nếu năm nay Giang Duyệt không rời đi thì rất có thể sẽ tiêu tan. Dù hiện tại lượng cảm xúc cô ấy thu thập được khá tốt, tôi vẫn lo sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Phạm đại sư nhìn tôi, giọng lãnh đạm: “Không thể.”
Tôi còn chưa kịp phản ứng, trên mặt anh ta đã lộ ra vẻ vừa thương hại vừa tiếc nuối: “Cậu không biết sao?”
Tôi ngẩn người, trong lòng dâng lên dự cảm xấu, trầm giọng hỏi: “Không biết cái gì?”
“Ban đầu tôi không rõ, nhưng từ hơi thở trên người cậu có thể thấy cô ta đang ở bên cậu cả ngày lẫn đêm.” Anh ta thản nhiên nói: “Vậy cô ta không nói cho cậu biết sao? Cô ta là sinh hồn, chắc chắn sẽ tiêu tan.”
Như sét đ.á.n.h ngang tai, câu nói đó khiến đầu tôi ù đi. Rõ ràng điều hòa đang tỏa hơi ấm, nhưng tôi lại cảm thấy cả người như bị đông cứng, giống như rơi vào dòng nước lạnh buốt, từ tay chân đến trái tim đều bị rút sạch nhiệt độ.
Tôi chỉ có thể ngơ ngác nhìn anh ta, giọng khô khốc: “Ý... là sao?”