Tôi là kim chủ nghèo nhất lịch sử, bỏ ra 500 tệ b.a.o n.u.ô.i một chú chim hoàng yến ngoài đồng.
Hẹn hò ăn ở tiệm ăn Sa Huyện, dạo phố đi cửa hàng Miniso, ngay cả thuê phòng cũng chọn khách sạn bình dân có giá cả phải chăng nhất.
Về sau ví tiền thực sự chịu không nổi giày vò, tôi rơi nước mắt chia tay: "Xin lỗi, tôi chán rồi."
Người đàn ông giây lát biến thành cún con trà xanh, vành mắt hơi đỏ: "Chị biết mà, từ nhỏ em đã đi theo chị rồi."
Cho đến khi vô tình nhìn thấy cậu ấy bước xuống từ một chiếc Rolls-Royce.
Tôi vô năng cuồng nộ: "Một đại thiếu gia như cậu mà đua đòi chơi cái trò b.a.o n.u.ô.i rách việc gì thế hả!"
01
[Bảo bối tan làm chưa?]
[Buổi tối muốn ăn gì nào~]
[Hôm nay nếu không mệt thì có thể gặp mặt không? (đáng thương.jpg)]
Tôi nhìn thấy tin nhắn đã là hai tiếng sau rồi.
Hôm nay lãnh đạo bác bỏ phương án của tôi.
Tôi đang tăng ca thêm giờ làm ra một đống thứ gớm ghiếc cho lão ta xem.
Nhìn gói biểu cảm cún con đáng thương trên giao diện trò chuyện, lòng tôi mềm nhũn.
[Gặp! Tôi kết thúc công việc ngay đây, lát nữa sẽ chạy xe điện đi đón em.]
Giang Hoài Niên trả lời trong phút mốt: [À... Nhưng mà bảo bối ơi, bên ngoài đang mưa.]
Tôi liếc nhìn ra ngoài cửa sổ.
Chà.
Đúng là vậy thật.
[Vậy em đi xe buýt đến tìm tôi đi, tôi thanh toán tiền xe cho em. [nháy mắt] [hoa hồng] [hoa hồng]]
Giang Hoài Niên vội vàng nói: [Không cần đâu ạ, cuối tháng rồi, chị giữ lại tự mình tiêu đi.]
Hửm?
Ý gì đây?
Nghi ngờ thực lực của tôi à?
Tôi trở tay gửi cho cậu ấy một khoản chuyển khoản 13.14 tệ tích góp từ tiền hoàn tiền đ.á.n.h giá tốt của Pinduoduo.
[Người đàn ông kia, nói chuyện xem nào, cảm động chưa? [quyến rũ] [quyến rũ] [quyến rũ]]
Giang Hoài Niên rất nể mặt tôi, gửi liên tiếp ba gói biểu cảm cảm ơn tiểu hoàng đế.
Cách màn hình tôi cũng có thể tưởng tượng ra dáng vẻ mắt sáng lấp lánh của Giang Hoài Niên.
Chậc.
Quả nhiên phụ nữ như chúng ta vẫn phải ngắm vài gương mặt đẹp trai mới có sức lực kiếm sống.
[Đến dưới lầu công ty tôi thì gửi tin nhắn, tôi dẫn em đi ăn quán Sa Huyện. [hôn] [hôn] [hôn]]
Giang Hoài Niên ngập ngừng hồi lâu mới trả lời.
[Hôm nay có thể không ăn Sa Huyện không? Hơi ngấy.]
Tôi nhớ lại, tháng này quả thật đã ăn mười mấy ngày rồi.
Cũng có hơi ngấy thật.
Tôi cười hi hi gõ chữ: [Vậy dẫn em đi ăn món gì đó tây tây một chút.]
Giang Hoài Niên ngạc nhiên: [Chị được phát lương rồi à?]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi: [Không không không, ăn chút gà rán Wallace thì vẫn có tiền.]
Giang Hoài Niên: [... Vâng.]
02
Nói đến việc tôi và Giang Hoài Niên gặp nhau cũng khá kịch tính.
Cô bạn thân Diệp Trăn Trăn trúng giải thưởng lớn vé số cào, cứ nằng nặc kéo tôi đến câu lạc bộ gọi cho tôi mười nam người mẫu.
"Giàu sang phú quý, không được quên nhau, Đào Oánh, hôm nay nói thế nào tớ cũng phải dẫn cậu đi mở mang tầm mắt."
Tôi bị kéo mạnh vào một phòng bao phổ thông.
Bên trong có mười người đàn ông thuộc các phong cách khác nhau đang đứng.
Trong đó không thiếu mấy kẻ to gan, trực tiếp cởi cúc áo sơ mi mỏng, hào phóng lộ ra cơ bụng như d.a.o khắc.
Mẹ trẻ ơi.
Thân hình quả thật rất chuẩn.
Nhưng gương mặt kia thực sự là khó nói nên lời, rõ ràng là kiểu người có thân hình đẹp nhưng mặt xấu.
Cũng đâu thể bỏ đầu ăn thân được đúng không?
Tôi liếc nhìn mười gương mặt khó lòng vượt qua vòng kiểm tra kia, lần đầu tiên cảm thấy thế giới này không có hy vọng.
Tôi không nói lời nào, chỉ một mực uống rượu ngọt màu xanh lam.
Ngồi trên bàn chông mấy chục phút, tôi mới lấy cớ đi vệ sinh trốn thoát khỏi phòng bao.
Thật khéo làm sao, lúc ấy Giang Hoài Niên đang đứng bên ngoài gọi điện thoại.
Mắt tôi cứ như được lắp radar, khóa c.h.ặ.t lấy cậu ấy.
Người đàn ông có đường nét tinh xảo góc cạnh, đôi mắt lại cực kỳ có duyên, hình dáng giống như cánh hoa đào.
Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
Đuôi mắt dài hơi nhếch lên, lúc không cười, thần sắc mơ màng lại toát ra mấy phần lạnh nhạt.
Mẹ nó!
Người đàn ông này chính là vưu vật!
Hơi men bốc lên đầu, tôi hoàn toàn bị sắc tâm sai khiến tiến lên phía trước: "Em trai? Đẹp trai đấy chứ."
Giang Hoài Niên liếc tôi một cái, nhíu mày chuẩn bị rời đi.
Trong lòng tôi cười khẩy.
Đều đã ra ngoài làm nam mẫu rồi, sao còn cái thái độ phục vụ này chứ?
Nhưng cậu ấy thực sự rất đẹp trai, tôi mặc kệ sự vô lễ của cậu ấy.
Trực tiếp ra tay tóm lấy cổ tay Giang Hoài Niên ấn cậu ấy lên tường.
"Thẹn thùng à? Càng thích rồi đấy, nói đi, bao nhiêu tiền?"
Giang Hoài Niên nghe vậy thì cười, trong mắt lại không có ý cười.
"Tôi khá đắt đấy, không có tiền thì đừng đến nói mấy lời tự lượng sức mình như thế."
Trong đó có vài chữ đ.â.m thẳng vào trái tim tôi.
Cũng không biết lòng can đảm từ đâu đến, miệng cứ như lắp thiết bị tự động truy tìm mà dán lên.
Giang Hoài Niên ngây người trọn vẹn nửa phút mới nhớ tới đến việc đẩy tôi ra.
Hôm đó tăng ca không ăn cơm, lại uống rượu.
Tôi thế mà trực tiếp ngất đi.
Hại Giang Hoài Niên sau khi bị chiếm hời xong lại sa sầm mặt đưa tôi đến bệnh viện.