Quỷ Nghèo Cũng Muốn Làm Kim Chủ

Chương 8



Diệp Trăn Trăn lườm tôi một cái.

"Biết ngay cậu buông không được mà, nhớ năm đó dù mượn tiền cũng phải mua quà cho cậu ấy, miệng thì nói chỉ chơi chơi thôi, trong lòng sớm đã lún sâu rồi chứ gì."

Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Tôi cẩn thận ngẫm nghĩ.

Đúng là vậy thật.

Nhưng lời nói ra lại là: "Diệp Trăn Trăn, có phải cậu nên thẳng thắng vài điều với tớ rồi không?"

Diệp Trăn Trăn gượng cười một tiếng.

"Ai da sau khi cậu đi du lịch, Giang Hoài Niên đã tìm đến tớ rồi, không nói hai lời đã mua hết toàn bộ bản quyền truyện tranh của tớ, chỉ để dò hỏi ra cậu ở đâu."

"Về sau cậu trở về, Giang Hoài Niên lại chuyển một khoản tiền lớn, nói muốn để cậu đến chỗ cậu ấy làm việc, tớ thấy cậu ấy đã thích cậu c.h.ế.t đi được, đúng chuẩn dáng vẻ nhớ mãi không quên, còn cậu thì nửa đêm lén lút lật xem lịch sử trò chuyện của hai người rơi nước mắt."

"Tớ là thực sự nhìn không nổi nữa, dứt khoát đẩy hai người một cái thôi..."

Tôi: "..."

Hiểu tôi không ai bằng bạn thân.

15

Ngày hôm sau Giang Hoài Niên không đến đi làm.

Cũng bình thường thôi.

Dù sao làm gì có ông chủ lớn nào ngày ngày có thời gian nhìn chằm chằm cấp dưới chứ.

Ngày thứ ba Giang Hoài Niên cũng không đến đi làm.

Ngày thứ tư, ngày thứ năm vẫn như cũ không thấy bóng dáng đâu.

Tôi bỗng có chút lo lắng.

Có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không?

Dò hỏi một chút mới biết hóa ra Giang Hoài Niên bị bệnh rồi.

Mấy ngày nay đều ở trong nhà dưỡng bệnh.

Tôi lén lút dò hỏi chỗ ở của Giang Hoài Niên từ miệng trợ lý cậu ấy.

Nào ngờ người ta ném thẳng một cái địa chỉ cho tôi, thần thái sáng láng nói: "Cô Đào mau đi đi, không tính cô nghỉ phép đâu, cho cô mang theo lương trốn việc."

Tôi cảm thấy có chút kỳ lạ.

Nhưng không nói ra được kỳ lạ chỗ nào.

Có điều vẫn là bắt xe đi đến đó.

Còn chưa bấm chuông cửa, cửa đã được mở trước từ bên trong.

Tôi và một cặp vợ chồng mắt to trừng mắt nhỏ.

Giữa chân mày còn có thể nhìn ra vài phần dáng vẻ của Giang Hoài Niên.

Tôi ý thức được đây có thể là bố mẹ của Giang Hoài Niên.

Vội vàng nói: "Cháu chào cô chú ạ! Cháu đại diện cho công ty đến xem thăm sếp Tiểu Giang một chút!"

Cộp cộp cộp cộp ——

Tầng hai truyền đến tiếng bước chân vang trời.

Giang Hoài Niên trưng một mái tóc rối bời, sắc mặt tràn ngập vệt đỏ ửng không quá bình thường.

Chân trái đi dép lê, dép lê của chân phải đang treo lủng lẳng trên mắt cá chân.

Miệng còn ngậm một cái nhiệt kế.

Có chút lôi thôi.

Hai vợ chồng nhìn Giang Hoài Niên vừa rồi còn yếu ớt hơi tàn hiện giờ một thân trâu húc, rơi vào trầm tư.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tôi cũng ngây ngốc rồi.

Vẫn là Giang Hoài Niên phản ứng lại trước, chữa cháy nói: "Ồ Tiểu Đào à, mau vào đi, sao còn xách theo giỏ hoa quả thế kia, khách khí quá, mọi chuyện ở công ty đều tốt chứ?"

Tận tâm.

Mợ nó thực sự quá tận tâm rồi!

Tôi thà rằng Giang Hoài Niên cái gì cũng không nói.

Cặp vợ chồng kia nhìn nhìn đối phương, gần như là vui mừng khôn xiết nhìn tôi chằm chằm.

Tôi không hiểu lý do, nhưng lại không dám hỏi nhiều.

Đành phải mím mím môi, gượng cười mấy tiếng.

"Nếu sếp Tiểu Giang còn có việc, vậy cháu xin phép đi trước ạ."

Giây tiếp theo, ba cái miệng đồng thanh.

"Đừng!"

Tôi bị âm lượng của ba tiếng này làm cho giật mình, có chút kinh hãi nhìn chằm chằm ba người họ.

Giang Hoài Niên nhìn ra tôi sắp bị dọa cho khiếp vía.

Vội vàng đi đến: "Bố mẹ, hai người mau đi đi, không nhìn thấy cấp dưới của con đến thăm bệnh à!"

Hai vợ chồng luống cuống tay chân xỏ giày, lúc sắp ra cửa còn không quên quay đầu lại nói một câu:

"Không vội, từ từ thăm bệnh, cái bệnh này ấy mà, cứ phải thăm nhiều mới có thể nhanh khỏi."

"Đúng đúng, hai đứa trò chuyện đi, bố và mẹ con đi trước đây."

16

Cửa lại một lần nữa được đóng lại.

Đợi tôi phản ứng kịp, Giang Hoài Niên đã vùi vào trong lòng tôi rồi.

Thực ra tôi có thể ý thức được chủ động qua đây tìm cậu ấy có nghĩa là gì.

Có lẽ trong mắt Giang Hoài Niên mà xem, đây là khúc nhạc dạo của việc làm hòa.

Cậu ấy nhẹ nhàng ôm lấy eo tôi, vẻ mặt đầy sự vui sướng không che giấu nổi.

"Nhớ chị quá, nhớ quá nhớ quá."

Tôi duỗi tay kéo cậu ấy ra, liếc nhìn bộ đồ ngủ mỏng manh của cậu ấy.

"Hay là trở về phòng ngủ của cậu nằm đi."

Giang Hoài Niên như một chú ch.ó nhỏ nghe lời, được tôi dắt trở về phòng ngủ.

Cậu ấy yên tĩnh tựa vào đầu giường, mắt không hề chớp nhìn chằm chằm tôi.

Mặt tôi hơi nóng lên, cố làm ra vẻ trấn định giúp cậu ấy rót ly nước.

"Sao tự dưng cậu lại bị bệnh thế?"

Giang Hoài Niên lắc đầu: "Không biết nữa, nhưng nhớ chị lắm."

Tôi bỏ qua vế sau, tiếp tục hỏi: "Không phải là buổi tối hóng gió đấy chứ?"

Giang Hoài Niên chớp chớp mắt, vô tội nói: "Chắc vậy đó, muốn ôm ôm chị."

Tôi tiếp tục bỏ qua vế sau.

"Hiện giờ cậu thế nào rồi? Đã đỡ hơn chút nào chưa?"

Mắt Giang Hoài Niên sáng lấp lánh.

"Đỡ nhiều rồi." Cậu ấy dừng một chút: "Có thể hôn hôn em không?"

Tôi không nhịn được nữa, nghiến răng nói: "Trong đầu cậu có thứ gì khác đi được không?"