Quý phi Tô Uyển mưu hại hoàng tự, bị ban rượu độc mất mạng.
Cùng ngày hôm đó, phu quân của ta cũng tự vẫn. Hắn bỏ lại trong thư phòng một câu: "C.h.ế.t cũng cùng ngày."
Sắp xếp xong di vật của hắn, ta mới hay biết bao năm qua hắn và Tô Uyển đã tư tình với nhau.
Bao năm nay hắn đối đãi ân cần, sủng ái ta, đều vì mượn quyền thế gia tộc ta dọn đường tiến thân cho Tô Uyển.
Trong ám các nơi thư phòng, chất đầy tranh vẽ Tô Uyển cùng nỗi tương tư của hắn.
Ta toàn tâm toàn ý đối đãi hắn ngần ấy năm, đổi lại chỉ là tội lớn tịch thu gia sản, tru di cửu tộc.
Trọng sinh một đời, ta nhìn nam thanh nữ tú thề non hẹn biển dưới gốc đào mà cười khẩy.
Đời này kiếp này, ta sẽ tiễn hai kẻ các ngươi sớm ngày đi gặp Diêm Vương cùng một lúc!
1
Khi cấm quân trong cung ập vào tướng phủ, ta đang băm vằm t.h.i t.h.ể.
Nửa canh giờ trước, ta tự tay hầm canh mang đến chỗ phu quân An Cảnh Sơ.
Tên thị vệ An Dương thường ngày canh giữ trước cửa thư phòng lại bặt vô âm tín.
Ta gọi mấy tiếng không thấy động tĩnh, bèn ngập ngừng đẩy cửa thư phòng.
Nào ngờ lại nhìn thấy một màn mà cả đời này ta không bao giờ muốn thấy.
Máu tươi loang lổ quá nửa mặt bàn, An Cảnh Sơ nằm gục trên án thư, hơi thở đã dứt nhưng khóe môi vẫn vương nụ cười.
Ta ôm l.ồ.ng n.g.ự.c đang đập loạn, còn chưa kịp hét lên, đã bị vô vàn bức họa treo kín căn phòng làm cho sững sờ.
Từng bức họa lớn nhỏ khác nhau, đều vẽ cùng một nữ nhân.
Nữ nhân dung mạo kiều diễm, lúc đứng lúc ngồi, từ thuở thiếu nữ ngây thơ non nớt đến khi trưởng thành phong tình vạn chủng, tất cả đều được khắc họa sống động như thật.
Bất cứ ai nhìn vào cũng thấu tỏ nỗi thâm tình mà người cất b.út dành cho nữ nhân trong tranh.
Team Phong Sương Minh Nguyệt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
Ta liếc mắt đã nhận ra người trong bức họa là Tô Uyển, sủng phi mang dung mạo khuynh đảo kinh thành suốt hơn mười năm qua.
Ngay sáng nay, trong cung vừa truyền ra tin tức, Tô Uyển mưu hại hoàng tự, bị hoàng thượng ban rượu độc đoạt mạng.
Ta biết Tô Uyển và An Cảnh Sơ vốn là thân thích, sợ phu quân đau lòng, thế nên mới cất công hầm canh đến an ủi.
Nào ngờ, chưa thấy dáng vẻ bi thương của hắn, ta lại chứng kiến một bí mật tày trời.
Thảo nào hắn chưa từng cho phép ta bước vào thư phòng.
Ta thẫn thờ nhìn mớ tranh vẽ kia, cất bước đi về phía An Cảnh Sơ.
Cõi lòng quặn thắt mức ngạt thở, không rõ là vì An Cảnh Sơ đã c.h.ế.t, hay vì sự phản bội đớn đau này.
Dưới cánh tay An Cảnh Sơ đè lên một tờ giấy. Bốn chữ vừa viết cách đó không lâu hòa lẫn cùng m.á.u tươi, nhìn mà kinh tâm động phách.
"C.h.ế.t cũng cùng ngày."
Ta cười t.h.ả.m.
Phải rồi.
An Cảnh Sơ từng nói, hắn và Tô Uyển là biểu huynh muội, vì sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, nên qua lại có phần thân thiết.
Nay xem ra, lại càng thân thiết hơn muôn phần.
2
"Phu nhân, sao người lại ở đây, thuộc hạ... Chủ t.ử!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
An Dương hớt hải xông vào, thần sắc bàng hoàng. Đợi khi nhìn thấy bốn chữ bị đè dưới cánh tay An Cảnh Sơ, đáy mắt hắn lại lóe lên tia thấu tỏ.
"Ngươi đã sớm biết rồi?"
Ta gằn giọng nhìn thẳng vào mắt An Dương.
An Dương trầm mặc giây lát.
"Chủ t.ử và nương nương là thanh mai trúc mã lớn lên bên nhau, tình cảm vô cùng sâu đậm."
Ta chỉ thấy thật bi ai.
Vậy còn ta thì sao?
Ta dốc lòng bầu bạn bên hắn trọn mười năm, nâng đỡ hắn từ một thư sinh bần hàn vươn lên thành tể tướng quyền khuynh triều dã.
Ta sinh hạ cho hắn một trai một gái, nuôi nấng dạy dỗ đoan trang thông tuệ.
Ta dốc sức quán xuyến việc nhà, trải đường thu phục nhân tâm, chưa từng khiến hắn phải bận lòng vì chuyện tiền bạc.
Đến cuối cùng, hắn lại vì một nương t.ử thanh mai trúc mã mà quyên sinh, vứt bỏ mẫu t.ử ta không thèm đoái hoài?
Thật nực cười làm sao.
Ta gần như điên cuồng lục lọi trong gian thư phòng nhỏ bé này, cố gắng tìm kiếm lấy một chút gì đó liên quan đến ta và hai đứa trẻ.
Tự nhủ làm vậy có thể tự huyễn hoặc bản thân, rằng trong lòng nam nhân này ít nhiều vẫn có hình bóng mẫu t.ử chúng ta.
Cuối cùng, ta cũng tìm được vài lời nhắc đến chúng ta ở bên trong một ám các.
Lạ thay, lại càng thêm nực cười.
Tập thư dày cộp cất giấu trong ám các kia toàn là thư từ qua lại giữa hắn và Tô Uyển.
Hai kẻ đó mượn thư từ giãi bày tình thâm ý trọng, thề non hẹn biển.
Nhắc đến mẫu t.ử ta, hắn lại viết:
"Kiều Thi là đích nữ tướng phủ, tính tình đơn thuần dễ lừa. Chốn thâm cung gian hiểm, ta ắt phải vươn lên ngôi cao, làm chỗ dựa vững chắc cho muội."
"Cùng ả ta sinh con chỉ do phải bịt miệng thế gian. Lòng ta hướng về trăng sáng, muội ắt thấu hiểu."
"Nếu khanh bằng lòng cùng ta cao chạy xa bay, chút đỉnh cao quan hậu lộc và thê nhi này nào có sá gì."
Ta nhắm nghiền hai mắt, cố kìm nén cơn choáng váng ập đến.
Ra là vậy, thì ra là vậy!
Hắn bái đường cùng ta, hoàn toàn vì gia thế của ta và vì ta quá đỗi ngây thơ.
Ta và hai hài t.ử, rốt cuộc cũng chỉ như thứ rác rưởi mà hắn sẵn sàng vứt bỏ.
Tốt, tốt lắm!
Ta trấn định lại tinh thần, mở mắt ra đối diện với ánh nhìn thương hại của An Dương.
"Còn chuyện gì nữa, khai báo toàn bộ cho ta."
An Dương thở dài một tiếng.
"Binh mã Quý phi nương nương dùng khi mưu hại tiểu hoàng tôn, toàn bộ đều do chủ t.ử sắp xếp."
Trong khoảnh khắc, đất trời như đảo lộn, sự oán hận dành cho Tô Uyển và An Cảnh Sơ cuồn cuộn dâng trào tột đỉnh.
"An Cảnh Sơ!"