Mẫu thân khuất núi sớm, phụ thân lại là kẻ chung tình. Bao năm qua người một lòng tận tụy vì triều chính, chưa từng tục huyền cưới vợ, cũng tuyệt nhiên không rước thêm phòng thiếp.
Thừa tướng không có nhi t.ử nối dõi, dẫu quyền khuynh triều dã, hoàng tộc sử dụng vẫn muôn phần an tâm.
Mang thân phận nữ nhi duy nhất của phụ thân, từ năm mười ba tuổi, ta đã được vô vàn thế gia đại tộc mang kiệu gõ cửa dạm ngõ.
Phụ thân đắn đo mai này người quy tiên, ta lại không có người bên ngoại làm chỗ dựa, thế nên đối với chuyện hôn nhân của ta lại càng thận trọng hơn bao giờ hết. Vốn tưởng An Cảnh Sơ nhân phẩm thượng thừa, nào ngờ hắn mang bộ mặt giả tạo quá đỗi hoàn hảo.
"Thôi bỏ đi, một gã thư sinh hàn môn mà thôi. Tâm cơ thâm trầm cỡ ấy, e rằng cũng không phải phường phẩm hạnh cao khiết. Vi phụ sẽ lo liệu cho con, nhất định chọn một bến đỗ an bề."
Ta mỉm cười, nhìn mái đầu điểm bạc của phụ thân mà lòng xót xa khôn xiết.
Cả đời người trọng tình trọng nghĩa, nếu không vì vướng bận ta, chắc hẳn người đã sớm đi theo mẫu thân rồi.
Kiếp trước ta và An Cảnh Sơ bái đường năm thứ hai đã mang thai, hài t.ử vừa lọt lòng chưa lâu, phụ thân mỉm cười thanh thản nhắm mắt xuôi tay.
Người thập phần tin tưởng An Cảnh Sơ, lúc c.h.ế.t vẫn đinh ninh hắn sẽ trọn kiếp phu xướng phụ tùy đối đãi tốt với nhi nữ nhà mình.
Người nhắm mắt không vương chút hối tiếc, lại làm sao thấu tỏ dã tâm hiểm ác của An Cảnh Sơ.
Ta dâng cho phụ thân chén trà ấm, buông lời an ủi: "Nữ nhi còn nhỏ tuổi, vẫn muốn phụng dưỡng phụ thân thêm vài năm. Người chớ vội vàng, nếu quả thực không tìm được phu quân ưng ý, cùng lắm thì bắt rể nhập tuế."
Phụ thân cười mắng: "Toàn ăn nói hồ đồ, nam nhi chí tại bốn phương nhà ai lại bằng lòng chịu cảnh ở rể."
"Vậy thì tìm một nam nhân tài trí tầm thường cũng được. Bỏ qua xuất thân, dung mạo nhân phẩm coi được là ổn. Cùng lắm thì giữ con bỏ cha, mai này sinh cháu thừa tự gia tộc họ Kiều."
Phụ thân nghe lời nói kinh thế hãi tục của ta, á khẩu cứng họng. Nín lặng hồi lâu, người vung tay định gõ đầu ta.
Bất thình lình, bên ngoài vọng vào tiếng huyên náo.
Team Phong Sương Minh Nguyệt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
"Xảy ra chuyện chi?"
Cõi lòng ta khẽ động: "Có lẽ thánh chỉ tới rồi."
"Thánh chỉ? Cơ sự nào lại có thánh chỉ?"
Lời vừa dứt, thánh chỉ đã tiến vào cổng chính.
Cùng với thánh chỉ, còn mang theo vô số rương hòm vàng bạc châu báu, trân châu mã não ngọc ngà.
Phụ thân kéo ta quỳ bái nghe xong thánh chỉ, lúc này mới ngộ ra mọi chuyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Con cứu mạng Chiêu Bình công chúa?"
Phải, chính ta đã cứu mạng Chiêu Bình công chúa.
Chiêu Bình công chúa do đích thân hoàng hậu hạ sinh, là bào muội ruột thịt của thái t.ử, đồng thời cũng là tiểu công chúa được hoàng thượng sủng ái nhất.
Kiếp trước, công chúa Chiêu Bình lên tám tuổi theo chân thái t.ử xuất cung dạo chơi, lại vì thái t.ử nhất thời lơi lỏng mà bị lũ buôn người bắt cóc.
Đợi khi cấm quân lần ra tung tích, Chiêu Bình công chúa đã sớm hương tiêu ngọc vẫn.
Cũng vì lẽ đó, thái t.ử bị hoàng thượng giáng tội, hoàng hậu đau buồn sinh bạo bệnh ốm liệt giường. Tô Uyển chính là mượn cơ hội này tiến cung.
Sống lại nửa tháng nay, ta vẫn luôn phái người âm thầm theo dõi động tĩnh của thái t.ử. Hay tin hôm nay thái t.ử dẫn công chúa xuất cung, ta hiểu rõ thời cơ đã đến.
Quả nhiên, ta đã thuận lợi cứu mạng Chiêu Bình công chúa.
Đêm ấy, ân sủng của đế hậu và thái t.ử ùn ùn kéo đến tể tướng phủ, theo kèm còn có thiếp vàng tham dự Bách Hoa yến.
Bách Hoa yến lần này, dụng ý vốn kén chọn vương phi cho ba vị hoàng t.ử đã đến tuổi nhược quán, do vậy ban thiếp mời mở rộng đón tiếp quý nữ thế gia cùng các bậc nam t.ử tài ba.
Kiếp trước Bách Hoa yến tổ chức ngay thời điểm Chiêu Bình công chúa vừa yểu mệnh, hoàng hậu triền miên trên giường bệnh, người đứng ra chủ trì yến tiệc lại là thái hậu.
Tô Uyển dựa vào thân phận biểu muội của An Cảnh Sơ chen chân lọt qua cửa ải Bách Hoa yến. Ả không lọt vào mắt xanh của các hoàng t.ử, nhưng lại ngẫu nhiên gặp gỡ hoàng thượng đang một mình uống rượu ở ngự hoa viên.
Một kẻ say rượu mê mẩn, một kẻ rắp tâm sắp đặt, lưỡng tình tương duyệt. Bách Hoa yến năm ấy không chọn ra vị hoàng t.ử phi nào, trái lại rước về một quý phi Tô Uyển uy h.i.ế.p toàn bộ hậu cung.
Nay Chiêu Bình công chúa vẫn bình an vô sự, đích thân hoàng hậu ra mặt chủ trì yến tiệc, ta thật mong chờ xem Tô Uyển còn vận may trời ban đó nữa hay không.
6
Bách Hoa yến cử hành tại hoàng gia biệt viện nơi ngoại ô kinh thành.
Ta khởi hành sớm hơn thường lệ. Vừa đặt chân trước cổng biệt viện, đã thấy vị cô cô hầu hạ bên người hoàng hậu mang vẻ mặt tươi cười nghênh đón.
Lúc ta bước vào, Chiêu Bình công chúa và thái t.ử cũng đang có mặt.
Hoàng hậu nét mặt hiền từ, ý cười đong đầy, thân thiết kéo tay ta hàn huyên tâm sự.
"Thật đáng thương, mẫu thân con quy tiên quá sớm. Kiều tướng suốt ngày vướng bận quốc sự, cũng không có ai dắt con ra ngoài tản bộ. Lần trước gặp gỡ ta đã quên bẵng đi là mất mấy năm rồi, nay vắt mắt nhìn lại con đã ra dáng thiếu nữ yêu kiều bậc này."