Sau đó, anh ta chuyển hướng sang Lưu Liễu:
"Có nhiều con cái như vậy mà lại được đón giao thừa cùng nhau, thật là một điều tốt lành. Chúng tôi muốn đoàn tụ còn chẳng được."
Khi cảnh sát đã đi, Phương Ẩn Niên bảo Khấu Thanh vào nhà còn mình thì đứng ở cửa, khoanh tay lạnh lùng nhìn hai người Lưu Liễu.
Hắn định đóng cửa lại thì bị Lưu Liễu giữ c.h.ặ.t.
Bà ta lại khẩn thiết cầu xin:
"Tao đến để nói chuyện về nguyện vọng của mày. Chẳng phải cần chữ ký của phụ huynh sao? Phương Trung Chi đã mất rồi, chỉ có tao mới có thể ký cho mày thôi."
Máu trên mặt Phương Ẩn Niên vẫn còn vương trên trán, như những viên hồng ngọc lấp lánh, cháy bỏng trong hành lang tối tăm.
Phương Trung Chi đã mất rồi sao?
Khấu Thanh nội tâm hoảng loạn, theo bản năng vươn tay che miệng lại.
Nhận thấy động tĩnh phía sau, Phương Ẩn Niên quay người, vẻ mặt lại trở nên lạnh tanh:
"Về phòng đi, ngoan."
Khấu Thanh không biết đêm hôm đó hai người họ đã nói những gì, cô chỉ biết, từ ngày hôm đó trở đi,
Hai người Lưu Liễu đã sống cùng họ.
Phương Ẩn Niên không giải thích gì với cô.
Cô cũng không hỏi.
Từ khi hai người Lưu Liễu chuyển đến, vì khóa cửa phòng ngủ đã hỏng, Phương Ẩn Niên không còn ngủ chung với cô nữa.
Hai người Lưu Liễu ngủ ở ghế sofa phòng khách.
Cô c.ắ.n môi, bên cạnh trống rỗng,
Trong đêm khuya, một lần nữa cảm nhận được nỗi sợ hãi bị bỏ rơi.
Mọi thứ đều mang một vẻ tĩnh lặng của bão tố sắp đến.
Cô cố gắng tự an ủi mình, có lẽ Lưu Liễu đã quay đầu là bờ, hạ quyết tâm sẽ đối xử tốt với anh trai, để bù đắp cho những khắc nghiệt mà bà ta đã gây ra cho hắn trước đây.
Có lẽ, Phương Trung Chi đã mất, anh trai nhận ra người thân của mình đang dần biến mất, hiểu được thế sự vô thường nên hắn bằng lòng buông bỏ quá khứ, đối xử tốt với Lưu Liễu sao?
Dù sao đi nữa, cô nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có một mục đích.
Đó là, cô hy vọng có nhiều người hơn yêu thương anh trai.
Trong lòng Khấu Thanh mười bốn tuổi, tình yêu là thứ quan trọng nhất trên đời nên cô muốn Phương Ẩn Niên cũng có thể nhận được nhiều hơn.
Mặc dù cô thường xuyên ghét Nhạc Nhạc gọi từng tiếng "anh trai" về phía Phương Ẩn Niên.
Kỳ nghỉ đông cứ thế trôi qua một cách mơ hồ.
Phương Ẩn Niên trở nên rất bận rộn, bận đến mức Khấu Thanh mỗi ngày chỉ có thể gặp hắn vào những đêm khuya mất ngủ.
Hắn uống rất nhiều rượu, cả người nồng nặc mùi rượu, đậm hơn so với mùi rượu khi pha chế trước đây.
Nhưng hắn vẫn tỉnh táo, luôn bước chậm rãi khi vào phòng ngủ.
So với nhiệt độ cơ thể anh, Khấu Thanh dần quen thuộc hơn với tiếng bước chân của hắn.
Hơn nữa, vốn dĩ thói quen sinh hoạt của cô không mấy giống với hai người Lưu Liễu, cô lại chán ghét hai người họ nên tâm trạng luôn trùng xuống, cho đến khi khai giảng, bài kiểm tra giữa kỳ trước nghỉ đông được trả lại cho cô.
"Văn 107. Toán 93. Anh văn 81. Trời đất ơi, cậu h.a.c.k game à Khấu Thanh."
Hoàng Đậu Nha thò đầu qua, giật lấy bài kiểm tra trong tay cô, đọc to từng tờ.
"Sự thật chứng minh, có anh trai học bá đúng là khác biệt. Vở ghi chú anh cậu sửa sang có bán không?"
Hoàng Đậu Nha vẻ mặt thành khẩn, hai tay chắp lại tạo tư thế cầu Phật.
Khấu Thanh cười cười, cũng cảm thấy thành tích này vượt quá dự đoán của cô, coi như là thành tích trung bình khá, tốt hơn không biết bao nhiêu so với vị trí "đếm ngược" của cô trước đây.
Cô trịnh trọng lấy lại bài kiểm tra từ tay Hoàng Đậu Nha đang giơ cao, gấp lại cẩn thận:
"Tớ cũng đã rất cố gắng mà, từ lần trước bị cô Đào gọi phụ huynh, tớ gần như thứ Bảy nào cũng không ra ngoài chơi, ngay cả học hát cũng không đi."
"Học hát? Đi đâu học hát?"
Hoàng Đậu Nha rất nhanh nắm bắt được mấu chốt và hỏi.
"À, Trình Thu quen một người hàng xóm, ở câu lạc bộ guitar của Đại học Nham Sơn, anh ta..."
Khấu Thanh nói đến nửa chừng, đã bị Hoàng Đậu Nha hào hứng cắt ngang.
"Cái gì hàng xóm, nam hay nữ? Tuyệt đối là nam, mặt cậu đỏ hết rồi kìa!"
Mấy cô bé tuổi này thích nhất là chuyện bát quái, nên Hoàng Đậu Nha hào hứng đến mức gần như muốn nhảy cẫng lên, mắt sáng rực.
Các nữ sinh hàng ghế đầu cũng quay đầu lại, hứng thú lắng nghe.
Cổ tay Khấu Thanh bị Hoàng Đậu Nha túm lấy, lấp ló, tiếng ồn ào và ánh mắt xung quanh khiến cô hơi đỏ mặt.
"Nam... là nam."
"Đẹp trai không?"
Mấy nữ sinh gần như đồng thanh hỏi.
Sau đó liếc nhìn nhau khúc khích cười.
Khấu Thanh do dự một chút, nhớ đến khuôn mặt đẹp trai như lá trà của Lý Vân Tán, cùng với mái tóc bạch kim đối lập và đôi bàn tay to, xương xẩu khi chơi guitar, mặt cô dần dần, càng lúc càng đỏ hơn vẫn nói thật.
"Rất đẹp trai, chơi guitar là đẹp trai nhất."
"Ác ~"
Trong tiếng ồn ào náo nhiệt, Khấu Thanh có chút không chịu nổi, nhét bài kiểm tra vào túi cặp sách rồi đạp lên tiếng chuông tan học mà chạy ra ngoài.
Vừa chạy vừa quay lại nhìn, thấy Hoàng Đậu Nha không đuổi theo mới nhẹ nhõm thở phào, giảm tốc độ.
Cô bé Hoàng Đậu Nha kia hễ nghe được chuyện bát quái là như sói đói mấy năm thấy thịt, c.ắ.n là c.h.ế.t không buông, không hỏi rõ ngọn ngành thì sẽ không tha người. May mà cô chạy nhanh.
Cặp sách trên vai nặng trĩu, nhưng trong lòng cô lại vui mừng khôn xiết, định mang thành tích này khoe với anh trai, anh ấy chắc chắn sẽ rất vui dù sao cũng là do anh ấy một tay dạy dỗ. Hơn nữa, với tốc độ tiến bộ của cô như vậy, đợi đến năm sau lên lớp 9, nhất định có thể ở lại trường.
Khuôn mặt Khấu Thanh rạng rỡ, tay cô lại theo thói quen nắm con thú nhồi bông hình ch.ó nhỏ trên cặp sách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sau đó nghĩ đến cuộc sống ngày càng bận rộn của Phương Ẩn Niên gần đây, cô mím môi dưới, định nhân dịp tin tốt này, có lẽ có thể hỏi anh trai về lý do hắn bận rộn gần đây và cả chuyện của Lưu Liễu nữa.
Cô muốn hỏi nhưng cô luôn im lặng trước khi mở lời.
Cô sẽ mở lời hỏi với tư cách gì đây?
Anh trai không biết cô là người ngoài, không hề có huyết thống với hắn, tình cờ ở đây.
Nhưng cô biết.
Vài ngày trước chỉ có cô và anh trai, không có bất kỳ cái gọi là người thân hay họ hàng nào xuất hiện quấy rầy hay dùng ánh mắt thế tục dò xét, sửa chữa hành vi của họ.
Gần như là một xã hội không tưởng, tách biệt với thế giới bên ngoài, giống như anh trai nói chỉ có hai người họ, chỉ cần nhìn anh ấy là đủ rồi.
Những hạnh phúc nhỏ bé đó như viên t.h.u.ố.c đắng bọc đường, mà giờ đây sự xuất hiện của Lưu Liễu cùng với Nhạc Nhạc, người thật sự mang dòng m.á.u giống anh trai, có tư cách hơn cô, cô mới là người danh không chính ngôn không thuận.
Lớp đường bọc đã bị l.i.ế.m sạch, chỉ còn lại vị chua chát.
Cô nắm c.h.ặ.t con thú nhồi bông hình ch.ó nhỏ trên tay, dừng lại ở cửa hàng quà tặng nhỏ nằm ở góc đối diện trường học.
Những cửa hàng quà tặng như vậy thường bán đồ con gái thích, tinh xảo và đáng yêu. Học sinh nam nữ của trường Một sau giờ học đều thích đến đây dạo.
Cô chỉ mới đi qua một lần, đó là lần trước mua quà sinh nhật cho Hoàng Đậu Nha, cô đã mua một quả cầu thủy tinh ở đây tặng bạn.
Cô đứng tại chỗ, hơi do dự.
Có nên mua gì đó cho anh trai không, coi như là lời cảm ơn vì anh đã giúp cô học thêm?
Nghĩ đi nghĩ lại cô lại cảm thấy có chút tự ti về bản thân, rõ ràng cô là một người quyết đoán, có thể bỏ nhà Khấu mà bỏ trốn, tính cách dũng cảm, không quá lo nghĩ.
Thế mà bây giờ, trong bất kỳ chuyện gì liên quan đến anh trai, cô lại càng ngày càng mềm yếu, do dự.
Cô c.ắ.n môi một cái, không chần chừ nữa mà bước vào cửa hàng quà tặng.
Cửa hàng rất đông khách, ánh đèn vàng ấm áp, tông màu hồng nhạt, trong không khí thoang thoảng mùi nước hoa hương hoa và âm nhạc nhẹ nhàng.
Khấu Thanh vô thức sờ vào túi quần, nơi có 50 đồng tiền.
Số tiền này vẫn là từ lần cô mới đến đây, đi theo Dương Kiên chụp ảnh rồi bị bắt vào đồn công an. Sau khi mọi việc xong xuôi, vì Dương Kiên lúc đó hẳn biết anh trai rất ghét cô nên đã lén Phương Ẩn Niên dúi cho cô hai trăm.
Lúc đó anh ta trông như bị ép buộc phải bán con, dúi hai trăm đồng vào lòng cô:
"Dù sao thì cũng là anh đưa em ra ngoài, nếu em đang cần tiền gấp thì cứ cầm hai trăm này đi, trong đó còn có một trăm của Bạc Trầm nữa."
Nói là cho cô nhưng lại nắm c.h.ặ.t tiền không chịu buông tay.
Cuối cùng, hai mắt đẫm lệ dặn dò cô:
"Đừng nói cho anh trai em biết nhé."
Đến bây giờ chỉ còn 50.
Khấu Thanh đ.á.n.h giá các loại quà tặng trong tiệm, nào là thú nhồi bông, nước hoa xịt phòng đều rất thích hợp để tặng con gái. Còn có đủ loại kẹp tóc, dây buộc tóc và cốc chén nhỏ. Cô đi dọc theo kệ xem xét tỉ mỉ, rồi đứng trước một cô chị nhuộm tóc hạt dẻ ở giữa tiệm.
Cô ấy cười tươi hỏi cô:
"Em muốn tìm gì thế, chị giúp em nhé."
"Cái này thì sao, da em trắng lại đáng yêu, cái kẹp tóc hình bướm này rất hợp với em, đẹp như tiên nữ vậy."
Cô nhân viên nhiệt tình kéo cô lại, cài một chiếc kẹp tóc lên mái tóc bên tai cô, rồi kéo cô đối mặt với gương.
Khấu Thanh nhìn mình trong gương, trên mái tóc đen của cô có một chú bướm xanh lam đang rung rinh cánh như muốn bay, theo bản năng cô vươn tay chạm vào, màu xanh đá quý rất nhạt, viền cánh màu đen, thiết kế lại rất mỏng nên trông vô cùng chân thật.
Nhìn từ xa, như thể một chú bướm lam lấp lánh thật đang đậu trên tóc.
Cô nhân viên bán hàng thích thú nhìn Khấu Thanh trong gương, chân thành khen ngợi:
"Thật xinh đẹp, là cô bé đeo kẹp tóc này đẹp nhất mà chị từng thấy đó."
Trong gương, cô nhân viên bán hàng cười rất sinh động, khiến Khấu Thanh bừng tỉnh.
Cô cười một chút, ngón tay rũ xuống chạm vào cảm giác cứng của túi áo đồng phục.
Cô khẽ cuộn ngón tay, động tác thuần thục tháo chiếc kẹp tóc hình bướm ra, nhét vào tay cô nhân viên bán hàng:
"Cảm ơn chị nhưng em muốn tìm quà tặng cho con trai ạ."
"Quà tặng cho con trai à, thật ra không có nhiều lắm, em muốn tặng cho ai thế cô bé, bao nhiêu tuổi rồi?"
"Học sinh cấp ba, anh trai em."
Khấu Thanh cười.
Cô nhân viên bán hàng có chút khó xử:
"Cũng có vài thứ có thể tặng cho con trai, nhưng mà học sinh cấp ba, e là sẽ không thích."
"Vậy ạ."
Khấu Thanh gật đầu, chuẩn bị rời khỏi cửa hàng.
Rồi cô nghe thấy cô nhân viên bán hàng hỏi:
"Anh trai em thích đọc sách không, bên cạnh có tiệm sách đó."
Tiệm sách bên cạnh, đứng bên trong, ánh đèn vàng nhạt, thoang thoảng mùi sách. Trong mắt Khấu Thanh lập tức hiện lên khuôn mặt tĩnh lặng của Phương Ẩn Niên khi đọc sách dưới ánh đèn vàng ấm áp trong nhà.
Cô đứng trước mặt ông chủ, hồi tưởng lại tên của tác giả phương Tây tối nghĩa mà anh trai cô đã nói gần đây.
Ông chủ tiệm sách là một người đàn ông trung niên để tóc dài ngang tai, lúc này đang nhìn Khấu Thanh với vẻ mặt hiền từ, cô bé đang nhíu mày cố gắng nhớ lại.
"Là người nước nào?"
"Chile, em nhớ, em nhớ là ba chữ."
Ông chủ tiệm sách cười cười:
"Một tập thơ phải không?"
"Đúng, đúng, đúng."
Khấu Thanh kích động gật đầu.
Ông chủ nghe vậy quay người, đi vào giữa kệ sách cát liệt phía sau, một lúc lâu sau lấy ra một cuốn sách bìa trắng khắc hoa, xen kẽ màu hạnh phấn, đẹp đẽ lạ thường đặt vào lòng bàn tay cô.
--
Hết chương 44.