9 giờ 40 phút.
Mọi thứ đã sẵn sàng. Lưu Liễu đã ôm Nhạc Nhạc ngồi dưới nhà đợi xe tải chuyển đồ. Hai chiếc túi du lịch màu đen được đặt trước mặt Phương Ẩn Niên.
Phương Ẩn Niên xách túi lên, “cạch” một tiếng đóng cửa lại.
Nghe thấy tiếng chuyển nhà, mấy bà hàng xóm và mẹ của Dương Kiên đứng trên lầu nhìn xuống, không khỏi thở dài:
“Ẩn Niên à, con xem, con lớn lên ở đây từ bé, giờ phải đi rồi, chúng ta thật sự hơi luyến tiếc đấy.”
Phương Ẩn Niên đặt túi xuống, nhìn hai vị trưởng bối trò chuyện. Đèn cảm ứng lúc sáng lúc tối theo tiếng nói chuyện của hắn.
Hắn mỉm cười, không giống vẻ luyến tiếc hay buồn bã, lông mày giãn ra, cười mà như không cười nói:
“Có gì mà luyến tiếc? Biết đâu chừng nào đó con lại về thôi.”
Người ta khi chia ly, luôn dễ dàng nói lời tái kiến, mà trong đó thật giả cùng khả năng, có lẽ cả hai bên đều hiểu rõ nhưng mấy ai có thể thực sự gặp lại đâu.
Vì thế, hai người cũng không để lời Phương Ẩn Niên vào lòng.
Đúng lúc Dương Kiên đang vỗ bóng rổ, ba bước nhảy xuống lầu một, choàng tay qua vai Phương Ẩn Niên, cố ý nhíu mày thành hình chữ bát.
Lông mày hắn ta rậm hơn người thường nên biểu cảm này trên mặt hắn ta trông buồn cười, như Shin-chan vậy.
“Anh em tốt, tôi thật sự không nỡ cậu đi!”
“Anh em ôm một cái, nói hết lòng mình xem nào...”
Vừa nói, anh ta lại tự diễn tự hát.
Tiếp đó, lợi dụng lúc bà hàng xóm và mẹ mình không để ý, Dương Kiên ghé sát tai Phương Ẩn Niên thì thầm:
“Dưới lầu, góc phía Tây có xe Minibus đang đậu đấy.”
Phương Ẩn Niên cười nhạt đẩy tay Dương Kiên ra, khẽ gật đầu.
“Anh em, nếu cậu đi rồi, vậy cái áo khoác đồng phục mà con bé lớp kia tặng cậu lần trước đâu?” Dương Kiên đ.ấ.m nhẹ vào Phương Ẩn Niên một cái, ánh mắt đầy mong đợi.
“Vứt rồi.”
Phương Ẩn Niên đáp nhẹ bẫng.
“Cái gì! Đó là áo khoác của trường đấy! Lúc trước chẳng phải nói là tặng tôi sao, cậu có biết nó bán được bao nhiêu tiền không hả đại ca?!”
Dương Kiên đau đớn tột cùng, ôm n.g.ự.c giả vờ như Tây Thi, vỗ mạnh quả bóng rổ bay cao mấy mét.
Nếu không phải bị Phương Ẩn Niên bắt nạt nhiều năm thành quen, anh ta suýt nữa đã túm cổ áo Phương Ẩn Niên để “tử chiến”.
Kết quả, quả bóng rổ vừa vặn nện vào người mẹ mình, khiến anh ta bị mẹ véo tai mắng xối xả.
“Mà nói đến, con bé Khấu Thanh đâu, chắc cũng đi cùng con chứ?”
Mẹ Dương Kiên vừa nắm tai Dương Kiên, vừa hơi chần chừ hỏi.
Thật ra người già rồi ai mà chẳng nhìn ra Phương Ẩn Niên lần này không có ý định đưa Khấu Thanh theo?
Nhưng con bé Khấu Thanh này thật sự đáng thương, ngoan ngoãn, thân thiện như một tiểu thiên thần.
Ai gặp cũng thấy nó ngọt ngào, như quả táo xanh c.ắ.n vào là chảy nước.
Lần trước còn thấy nó ngồi dưới nhà vá áo, mãi không xỏ được chỉ vào kim. Bà cụ liền ngồi xuống bên cạnh, kiên nhẫn xỏ tất cả các màu chỉ nó cần, xếp từng cuộn gọn gàng bên cạnh. Bà nhìn Khấu Thanh mà thở dài mình đã già rồi, đã hơn bốn mươi vẫn là thời tuổi trẻ đẹp nhất.
Bà vẫn nhớ Khấu Thanh ngồi xổm bên cạnh bà, lưng tựa vào vệt nắng vàng ươm, nghiêng đầu nói:
“Dì Dương chưa già đâu, bốn mươi tuổi là tuổi đôi mươi mới mà.”
Đứa bé đáng yêu làm sao.
Hầu như không ai không yêu quý nó.
Bà hàng xóm cạnh bên cũng hưởng ứng, nhìn Phương Ẩn Niên chờ đợi câu trả lời của hắn.
Phương Ẩn Niên đứng trước cửa, cánh cửa màu xanh lam đã đóng lại, nụ cười trên mặt hắn vẫn không tắt:
“Đương nhiên rồi, nó là em gái của cháu, tự nhiên là cháu đi đâu cũng sẽ mang nó theo.”
Câu “nó là của tôi” trước đó, từng chữ từng chữ, hắn nói rất kiên định.
Nhưng hai chữ “em gái” thì giọng hắn lại nhẹ bẫng, lướt qua.
“Nhưng mà…”
Mẹ Dương Kiên còn định mở lời, nghĩ thầm sao nhìn Phương Ẩn Niên chẳng có vẻ gì là muốn đưa Khấu Thanh đi cả.
Lại bị Dương Kiên ngắt lời:
“Ai nha, mẹ yêu quý, người ta tự khắc hiểu mà, mẹ đừng lo chuyện người khác. Mẹ có nhớ tai con vẫn đang trong tay mẹ không? Sao con cứ thấy tai con sắp biến mất đến nơi rồi ấy!”
Phương Ẩn Niên xách túi đồ lên, một lần nữa chào tạm biệt, đi ngang qua mấy người.
Xuống đến dưới nhà, chiếc xe tải chuyển nhà đã đậu ở cổng tò vò đối diện, đèn pha sáng choang chiếu rọi một khoảng đất trống phía trước.
Lưu Liễu đã đợi đến mức hơi mất kiên nhẫn, hạ cửa kính xe xuống và gọi hắn:
“Con có đi không thì bảo?”
Phương Ẩn Niên phớt lờ, nụ cười trên mặt hắn từ từ biến mất, không dấu vết liếc nhìn về phía Tây.
Hai chiếc Minibus màu trắng đậu nối đuôi nhau. Mặt đất cỏ dại mọc lan tràn, phải nhìn kỹ mới thấy dưới chiếc Minibus phía trước có đôi giày trắng nhỏ và gấu quần jean màu nhạt.
Đôi giày trắng nhỏ quen thuộc đó, là hắn đã mua và tự tay giặt.
Hắn khẽ cười một tiếng, rồi bước nhhắn về phía chiếc Audi đậu sau xe tải.
Mở cửa xe, hắn ngồi vào.
Đôi giày trắng nhỏ khẽ nhúc nhích.
Khấu Thanh từ từ thò đầu ra, nhìn hai chiếc xe vụt qua.
Cô không muốn khóc nhưng vẫn cảm nhận được vị mặn của nước mắt nơi khóe môi.
Phương Ẩn Niên ngồi ở ghế sau, lười biếng gác tay lên cửa sổ xe đã mở. Như dự kiến, hắn nhìn thấy bóng hình gầy gò đó qua gương chiếu hậu.
Ánh mắt hắn nặng trĩu, nhìn chằm chằm bóng dáng màu trắng đó bất động hồi lâu, sau đó thấy bóng hình ấy từ từ đưa tay lên lau mặt.
Bàn tay trái đang nắm điện thoại của Phương Ẩn Niên dần siết c.h.ặ.t.
Vẫn khóc sao?
Người đàn ông lái xe mặc vest, tóc chải ngược vừa nhìn đã biết mất rất nhiều thời gian để xịt keo. Mọi cử chỉ đều toát lên vẻ lịch thiệp, kiềm chế của người đã làm việc nhiều năm trong môi trường công sở.
Hắn ta liếc nhìn Phương Ẩn Niên qua gương chiếu hậu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhìn thấy bàn tay trái của hắn nổi gân xanh đang nắm c.h.ặ.t điện thoại, hắn ta do dự một chút rồi mở lời:
“Cậu đã quyết định xong chưa?”
Phương Ẩn Niên tựa lưng vào ghế, những ngón tay tái nhợt đặt trên mặt, khí chất u tối nhưng đầy kiêu ngạo, không nói gì, chỉ lướt mắt nhìn người đàn ông một cái.
Cánh tay của tài xế cứng đờ, hắn ta nhìn thoáng qua Phương Ẩn Niên qua gương chiếu hậu rồi thu ánh mắt lại, không nói thêm lời nào.
Trong lòng hắn ta thầm suy đoán, rõ ràng là một thằng nhóc nghèo, trên người mặc đồ cộng lại chắc cũng chưa đến trăm tệ. Thế mà khi ở cùng luôn có một cảm giác quen thuộc đến lạ.
Một cảm giác áp bức của người ở vị thế cao hơn.
Phương Ẩn Niên một lần nữa cầm điện thoại lên, màn hình dừng lại ở tin nhắn cuối cùng của hắn và Khấu Thanh.
Khấu Thanh hỏi hắn đã về nhà chưa.
Hắn trả lời là chưa.
Khấu Thanh nói sẽ chuẩn bị một bất ngờ cho hắn.
Phương Ẩn Niên đưa tay lên, xoa nhẹ giữa hai hàng lông mày.
Buông tay xuống nhưng vẫn nhíu mày.
Ngón tay hắn dừng trên bàn phím, nửa ngày vẫn không gõ được chữ nào.
Trước mắt hắn lại hiện lên bóng dáng gầy gò đó.
Dù là mùa đông cũng mảnh khảnh đến ngỡ ngàng.
Bàn tay trái hắn vô thức gõ nhẹ vào mặt sau điện thoại, từng nhịp, từng nhịp.
Đây là thói quen của hắn khi suy nghĩ.
Tốc độ dần dần nhhắn hơn.
Mãi một lúc sau, hắn mới chậm rãi gõ một dòng chữ:
【 Những lời tôi chưa nói thì đừng tin. 】
Rồi lại xóa đi.
Cuối cùng, chắn thời gian,
Chỉ gửi vài chữ:
【 Ngoan ngoãn ăn cơm, đừng chạy lung tung. 】
Đường đi xa xôi, hai mươi phút sau vẫn còn trên đường cao tốc, Phương Ẩn Niên nhìn tin nhắn không có hồi âm.
Hắn lại mở định vị, thấy chấm đỏ của Khấu Thanh vẫn dừng ở địa điểm hắn đã đ.á.n.h dấu là nhà.
Thong thả thở ra một hơi, nhắm mắt ngửa đầu ra sau, yết hầu khẽ nhấp nhô.
Hắn đã nhiều ngày liền chỉ ngủ ba tiếng.
Hắn nhìn điện thoại, ngoài tin nhắn của Khấu Thanh vẫn im lìm, những tin nhắn mới khác không ngừng hiện lên.
Vẻ mặt hắn vô cảm nghĩ, ánh mắt đen sâu thẳm như hồ nước.
Không có bất kỳ tỷ lệ sai sót nào,
Mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của hắn.
Còn cô ấy, chẳng cần biết gì cả.
--
Khấu Thanh chậm rãi lên lầu, thấy Dương Kiên đang ngồi xổm trước cửa nhà mình.
Cô theo bản năng lại sờ mặt mình, sau đó nhìn thấy ánh mắt đầy ẩn ý của Dương Kiên:
“Em vẫn ổn chứ?”
Khấu Thanh gượng cười:
“Không sao cả, sao lại hỏi vậy?”
Dương Kiên nhìn đôi mắt Khấu Thanh rõ ràng còn sưng đỏ mà không nói gì, chỉ giả vờ đau bụng dựa vào cửa:
“Em gái tốt à, Khấu Thanh em gái, mau cho tôi vào nhà đi, em không biết mẹ tôi gần đây làm ‘món ăn đen tối’ thế nào đâu, đúng là muốn mạng tôi mà!”
Khấu Thanh:
“…”
Mở cửa bước vào, Dương Kiên liền đẩy Khấu Thanh vào phòng ngủ, còn mình thì tự giác đứng trong bếp nói:
“Hôm nay tôi nhất định phải làm món cơm tôi thích nhất, để cứu vãn cái dạ dày đang bị tổn thương của tôi!”
“Trước khi tôi làm xong, em đừng có ra ngoài nhé.”
Dương Kiên nhấn mạnh.
Khấu Thanh không phản đối gì khi bị đẩy vào phòng ngủ. Thật ra cô cũng không ăn cơm nhưng cô không có chút thèm ăn nào.
Vừa mở cửa, cô đứng giữa phòng, ngay lập tức bị sự im lặng nuốt chửng. Cô nhìn chiếc bàn đầu giường trống rỗng, đèn bàn và tách trà đều biến mất. Chiếc ly thủy tinh trong suốt cô dùng để uống sữa cũng không còn, chỉ có một quyển sách.
Nằm yên tĩnh ở đó.
Như bị bỏ rơi vậy, im lặng.
Hắn ấy thậm chí không muốn mang theo cả cuốn sách cô tặng hắn sao?
Ánh mắt cô rơi vào phía đối diện, ngay cả chiếc quạt cũng đã bị mang đi.
Cô cúi đầu cười một cái.
Ga trải giường không thay, vẫn là loại kẻ ô xanh hồng mà cô đã chọn cho hắn trai mua. Còn có hai chiếc gối, thân mật tựa vào nhau.
Tấm poster trên tường đã bị xé xuống, để lộ mảng tường ố vàng, nứt nẻ, xấu xí không ngừng rỉ nước ra ngoài.
Như sẽ không bao giờ được sửa chữa nữa.
Ánh trăng xuyên qua tấm kính xhắn lục rọi vào căn phòng trống rỗng,
Ánh trăng xung quhắn mờ ảo như bị nước mắt làm nhòe đi.
Như mất hết sức lực, cô dựa vào cửa trượt xuống từ từ, hai tay ôm lấy đầu gối, gục sâu đầu vào đó.
Mái tóc đen rủ xuống bên tai cô, cô lặng lẽ suy nghĩ.
--
Hết chương 47.