“Nếu anh nói không có thì em có thất vọng lắm không?”
“…”
“Thà nói là ghét bỏ còn hơn là sợ hãi.”
Trong ánh đèn pin trắng lạnh, những con côn trùng đen li ti bay loạn xạ.
Bên ngoài thật tĩnh lặng, cúp điện khiến mọi thứ đều như biến mất hoặc chưa từng tồn tại, chỉ có đôi mắt của Khấu Thanh đối diện sáng như vì sao duy nhất. Phương Ẩn Niên bị ám ảnh không còn giả vờ nữa.
Anh nói:
“Anh ghét tình yêu.”
Tháng Sáu, sau khi có điểm thi cuối kỳ, Khấu Thanh như ý muốn lọt vào top 10 của lớp. Hoàng Đậu Nha vì chuyện bố mẹ ly hôn mà thành tích tụt xuống hạng 30. Những chuyện xảy ra ở tuổi thiếu niên, dù nhìn lại cũng chẳng phải tận thế gì ghê gớm nhưng với hai cô bé lúc bấy giờ nó vẫn quá nặng nề.
Buổi sáng vào giờ chạy thể d.ụ.c đại trà, Khấu Thanh và Hoàng Đậu Nha đứng ở hàng cuối cùng của nữ sinh. Khấu Thanh đứng ngoài sân, thời tiết hơn 30 độ, trán lấm tấm mồ hôi, mũi cũng đổ mồ hôi li ti. Cả trong và ngoài sân đều có học sinh đội kỷ luật của hội học sinh theo dõi, đề phòng có người lười biếng.
Cả hai đều rất mong chờ kỳ nghỉ hè này, để Hoàng Đậu Nha có thể vui vẻ hơn, hai đứa đã hẹn sẽ cùng nhau làm những điều thú vị trong kỳ nghỉ.
“Trời ơi, tớ cảm giác tớ sắp c.h.ế.t mất.”
Hoàng Đậu Nha chạy uể oải, môi cũng hơi tái.
Khấu Thanh quay đầu nhìn cô bạn, cô bé gần như đã tụt lại phía sau đến hàng đầu của lớp phía sau nên cô vươn tay kéo cổ tay Hoàng Đậu Nha chạy tiếp.
Chạy được một lúc, Khấu Thanh lau mồ hôi trên mặt rồi ngược nắng nhìn lên lầu khu cấp 3, vừa lúc có mấy người đang treo biểu ngữ thi đại học ở hành lang. Cô bé nhìn thấy rồi chợt nghĩ đến, phía sau khu cấp 3 của trường có một khu rừng nhỏ, cây mơ và cây tỳ bà đang vào mùa chín rộ. Gần đây cứ đến mùa chín là lại thấy học sinh cầm mơ và sơn trà lén lút đi ra từ khu rừng đó.
Khấu Thanh lại nghĩ đến chuyện mình từng nói muốn kiếm tiền nên cô vỗ trán ghé sát vào Hoàng Đậu Nha:
“Hay là mình đi hái mơ với sơn trà mang ra chợ bán đi?”
“Kiếm được mấy đồng chứ.”
Hoàng Đậu Nha thở hồng hộc, tỏ vẻ hoài nghi.
“Mười tệ một cân, một rổ tầm năm cân, kiếm được 50 tệ đấy, mà mình còn không mất vốn nhận lãi ròng luôn.”
Khấu Thanh giơ ngón tay múa may trong không trung.
“Nhà tớ có hai cái giỏ tre, lúc đó tớ mang đi nhé.”
Khấu Thanh lay lay Hoàng Đậu Nha.
“Chắc chắn vui lắm!”
Hoàng Đậu Nha nhìn động tác Khấu Thanh nắm cổ tay mình rồi mỉm cười đưa ra điều kiện:
“Vậy cậu có thể dẫn tớ đi gặp anh trai chơi ghi-ta cực ngầu của cậu không?”
“Được, được, một trăm phần trăm được.”
Khấu Thanh vỗ n.g.ự.c đồng ý.
“Với lại, giúp tớ hỏi xem anh cậu rốt cuộc học trường đại học nào đi, tớ nghe một chị lớp đội tuyển nói, có người đã bắt đầu đăng ký xét tuyển thẳng rồi.”
Hoàng Đậu Nha bổ sung.
“Tớ không thể chịu nổi việc ở cái trường chán òm này mà không được nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai của anh cậu.”
“Tiểu Khấu Thanh, trán cậu toàn mồ hôi kìa mau lau đi.”
Khấu Thanh đang ghé sát tai Hoàng Đậu Nha thì đột nhiên nghe thấy có người gọi mình, quay mặt lại liền thấy Vân Âu đứng trong vòng sân thể d.ụ.c, cười đưa cho cô một tờ khăn giấy.
“Dạ vâng, cảm ơn chị Vân Âu.”
Khấu Thanh nhận lấy khăn giấy, cười cảm ơn cô.
Sau đó cô xé đôi khăn giấy, đưa cho Hoàng Đậu Nha rồi sảng khoái đồng ý:
“Chuyện này à, cũng được thôi.”
“Nhưng nếu anh cậu thật sự đi nơi khác học đại học, cậu tính sao?”
“Cô gái trống rỗng?”
Hoàng Đậu Nha rất hài lòng với từ “cô gái trống rỗng” do mình tự nghĩ ra. Dù mệt đến nỗi lưng cũng không thẳng lên được, cô bé vẫn cười lớn vỗ vào cánh tay Khấu Thanh.
“Thì tớ đâu thể ngăn hắn không đi chứ.”
Khấu Thanh ôm cánh tay bị Hoàng Đậu Nha vỗ hơi đau, trong lòng mơ hồ thấy nặng trĩu.
“Sao lại không thể? Cậu làm nũng đi, anh cậu cưng cậu thế cơ mà, biết đâu hắn cũng không nỡ để cậu ở nhà một mình, hơn nữa nhà cậu bây giờ hắn đi rồi thì chỉ còn mỗi cậu, cậu ở một mình không sợ à?”
Hoàng Đậu Nha với vẻ mặt “giận sắt không thành thép” chọc chọc vào chiếc kẹp tóc hình nửa quả táo cắt ngang trên đầu Khấu Thanh.
Rõ ràng là người đi một bước thở ba giây nhưng vẫn không nhịn được cảm thán:
“Anh cậu có gu thẩm mỹ thật tốt, cái kẹp tóc nào cũng đẹp thế.”
Khấu Thanh lại hơi sững sờ trước lời nói của Hoàng Đậu Nha, cô vừa bước chân máy móc vừa nheo mắt tránh cho mồ hôi trên trán chảy vào mắt, mình ở một mình không sợ sao?
Điều đó là không thể, cô đương nhiên sẽ sợ hãi nhưng làm sao cô có thể ngăn cản hắn?
Cô đã từng thấy ảnh Phương Ẩn Niên dán trên bảng hạng nhất khối, cũng thấy đủ kiểu giáo viên đối xử với hắn hòa nhã thân thiết đến nỗi muốn dốc hết cả đời học vấn truyền lại cho hắn. Thậm chí cô còn thấy hắn đứng trên bục trao giải hàng năm, ôm giấy khen và học bổng.
Ít nhất cô không thể trở thành gánh nặng của hắn, Khấu Thanh thầm nghĩ rồi bước nhanh hơn.
Cô sẽ theo kịp bước chân của hắn, dù có chậm một chút, khó khăn một chút nhưng chỉ cần hắn đợi cô ở đích đến.
Vì thế vào ngày cuối cùng đến trường, Khấu Thanh vừa ăn xong bữa trưa, xỏ dép đi trong nhà hình cún con mới mà Phương Ẩn Niên mua cho, dựa vào cửa phòng ngủ chuẩn bị nghỉ trưa thì hỏi Phương Ẩn Niên.
“Anh ơi, nhà mình trước kia không phải có hai cái giỏ tre sao? Bây giờ ở đâu ạ?”
Phương Ẩn Niên đang đứng trong bếp rửa bát, bọt xà phòng trên cổ tay chưa kịp xả sạch, giọng nói nhàn nhạt truyền đến:
“Em muốn giỏ làm gì?”
“Khu rừng nhỏ phía sau trường cấp ba của mình không phải có sơn trà với mơ chín rồi sao, em muốn đi hái chơi.”
Khấu Thanh đi đến cửa bếp, dựa vào khung cửa màu vàng hơi đỏ đã bị lột sơn, nhìn bóng lưng Phương Ẩn Niên.
Bồn rửa bát không được lắp cao nên Phương Ẩn Niên chỉ có thể hơi cúi lưng.
Bên cạnh bồn rửa bát là cửa sổ, mở tấm lưới chống côn trùng làm mờ đi những tòa nhà dân cư và cây cối lớn bên ngoài.
Mùa hè nóng nực nhưng hắn vẫn mặc chiếc áo sơ mi trắng khoác ngoài. Vì vải mỏng, ánh nắng ngoài cửa sổ xuyên qua, làm lộ đường cong thon gọn ở eo.
“Giúp anh xắn tay áo lên.”
Phương Ẩn Niên nói.
Khấu Thanh nhìn hơi xuất thần, nghe thấy Phương Ẩn Niên nói mới hoàn hồn rũ mắt đi đến bên cạnh hắn xắn tay áo cho hắn, nghĩ đến lời Hoàng Đậu Nha sáng nay.
“Anh có tham gia đội tuyển thi đấu không anh?”
Phương Ẩn Niên liếc nhìn cô một cái ngắn ngủi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Sao thế?”
“Không có gì, chỉ là nghe nói có anh chị đã đăng ký xét tuyển thẳng rồi.”
Khấu Thanh nắm c.h.ặ.t một vết xước trên tay.
“Em muốn anh đăng ký hay không đăng ký?”
Phương Ẩn Niên lau khô chiếc bát cuối cùng đặt lên bàn, rửa sạch cổ tay quay người dựa vào tường nhìn cô.
Hắn mờ mịt nhìn thoáng qua hành động trên tay cô.
Hắn đã sớm phát hiện Khấu Thanh có thói quen c.ắ.n móng tay khi lo lắng căng thẳng.
“Cái gì mà em muốn, cái này đâu phải em muốn là có thể quyết định được.”
Khấu Thanh nhìn hắn.
Phương Ẩn Niên trong lòng cảm thấy buồn cười, nhìn lông mày Khấu Thanh vô thức nhíu lại.
Hắn chậm rãi nói:
“Anh thật sự có tham gia đội tuyển Toán.”
“Và cũng thật sự nhận được lời mời xét tuyển thẳng từ các trường đại học.”
“Vậy tốt quá rồi, sau đó thì sao, anh chắc là đã đồng ý rồi đúng không, chuyện tốt như vậy mà?” Giọng Khấu Thanh vội vã.
“Anh vẫn đang cân nhắc.”
“Cái này có gì mà cân nhắc…”
Khấu Thanh cúi đầu, hành động nhỏ không ngừng đưa tay sờ giẻ lau trên bàn.
“Tại sao lại không cần cân nhắc? Dù sao, đây chính là chuyện lớn của đời người mà.”
Phương Ẩn Niên cúi người, cười mờ mịt.
Buổi chiều đi học, Khấu Thanh xách theo hai cái giỏ gỗ vào trường còn bị người trực cổng trường chặn lại hỏi.
Khấu Thanh vô tội chớp mắt, chỉ vào chiếc cặp sách màu hồng trong giỏ:
“Cặp sách của em hỏng rồi, dùng giỏ đựng cặp sách.”
Hai cái giỏ thật sự không nhỏ, lớn hơn giỏ xe đạp tầm năm lần. Khấu Thanh xách vào phòng học tràn đầy tự tin, cảm thấy lần này nhất định có thể kiếm được một khoản nhỏ. Cô đặt giỏ dưới bàn học, Hoàng Đậu Nha vỗ tay giơ ngón cái về phía cô.
“Giữa trưa ở nhà tớ còn lướt thấy Trình Thu đăng vòng bạn bè, ảnh chụp là cậu ấy hái được sơn trà, trông chất lượng cũng được. Tớ còn hỏi cậu ấy bây giờ còn nhiều không nữa.”
Hoàng Đậu Nha nói.
“Vậy còn nhiều không?”
“Cậu ấy nói còn một ít, nhưng không nhiều như trước, muốn đi thì phải nhanh chân.”
Khấu Thanh gật gật đầu.
“Cậu nói chúng ta có nên gọi Trình Thu đi cùng không?”
Hoàng Đậu Nha hỏi cô.
“Cậu muốn cậu ấy đi à?”
“Tớ thì sao cũng được, chỉ là cảm thấy đông người thì giúp tớ trông coi đồ tốt hơn.”
Khấu Thanh cười một cái, rồi vẫn dừng lại một chút nói:
“Thôi bỏ đi.”
Cô vẫn chưa quên ngày anh trai mình “điên” hoàn toàn.
“Vậy được rồi.”
Hoàng Đậu Nha gật gật đầu.
Buổi chiều, vì là ngày học cuối cùng, sau khi nhận xong bài tập hè hơn 5 giờ là tan học. Hai cô bé xinh xắn, một người vai vác giỏ gỗ như muốn ra đồng, vội vã lén lút trốn đến khu rừng nhỏ sau khu lớp học.
Ban ngày mùa hè còn rất dài, chiều gần 6 giờ tuy không nóng như giữa trưa nhưng cũng không khác biệt là mấy.
Khấu Thanh đi trước, ngẩng đầu nhìn từng cây sơn trà và cây mơ.
Phía sau, tiếng nuốt nước bọt của Hoàng Đậu Nha vọng đến.
Cô bé cười cười nói:
“Chỗ này bị hái hết rồi, mình đi phía sau xem thử đi.”
Hoàng Đậu Nha và cô bé nắm tay nhau đi sâu vào trong, càng đi càng nhận ra khu rừng nhỏ này thực sự không hề nhỏ, uốn lượn quanh co nhưng lại râm mát hơn nhiều.
Trên đường cả hai còn thấy vừa vặn có một nữ sinh đứng trên cành cây, vươn tay hái mơ.
Hoàng Đậu Nha còn đứng đó vỗ tay cho người ta, đổi lại cô nữ sinh kia ném về phía hai người hai quả mơ.
Hoàng Đậu Nha cầm quả mơ chà chà vào áo đồng phục của mình rồi đưa cho Khấu Thanh.
Cả hai đồng loạt c.ắ.n một miếng, kết quả bị chua chảy nước miếng.
Khấu Thanh nhăn nhó khuôn mặt nhỏ lại thành một cục:
“Sao mà chua thế?”
“Không sao đâu, chắc chắn là do cô bạn kia không may, hai đứa mình hái được chắc chắn sẽ ngọt.”
Hoàng Đậu Nha an ủi cô.
Hai người chọn được một chỗ có không ít cây sơn trà, xoa tay hầm hè.
Khấu Thanh nói:
“Tớ trèo lên nhé, tớ có kinh nghiệm trèo cây rồi.”
Hoàng Đậu Nha nhìn cánh tay, chân mảnh khảnh của Khấu Thanh, làn da trông như chưa từng thấy ánh mặt trời nhiều, lại lần nữa hoài nghi:
“Vậy cậu chắc chứ?”
Chắc chắn, rất chắc chắn. Khi Khấu Thanh đứng trên cành cây, Hoàng Đậu Nha đứng dưới, nhìn Khấu Thanh từ xa vươn dài cánh tay hái sơn trà, không thể không phục mà nói rằng, đứa nhỏ này xem ra thật sự có kinh nghiệm.
Khấu Thanh vừa vươn tay hái sơn trà vừa bỏ vào giỏ của mình dặn Hoàng Đậu Nha cất kỹ.
Cây này gần như đã bị hái hết những quả ngon rồi.
Khấu Thanh vừa định nhảy xuống cây thì nghe thấy có người gọi:
“Đừng nhúc nhích.”
--
Hết chương 56.