“Lên đi.”
Khấu Thanh mím môi, nín một hơi rồi trèo lên lưng Phương Ẩn Niên.
Hắn nhấc người cô lên ước lượng một chút.
“Tháng này mà không ăn đủ năm mươi cân thì em cũng đừng về nhà.”
--
Sự thay đổi của một thiếu nữ tuổi dậy thì bắt đầu từ cơ thể.
Đầu tiên là xương cốt cùng với da thịt trở nên cứng cáp và thẳng thớm, sau đó là làn da bị kéo căng ra để lại những vết rạn trắng ngà gập ghềnh như rễ cây.
Tiếp theo là những biến đổi sinh lý đặc trưng diễn ra ngày một dồn dập: cơn đau nhức khi mọc răng khôn, những nốt mụn trên da và cảm giác căng tức ở n.g.ự.c.
Tất cả đều mang theo những cơn đau âm ỉ đặc trưng của tuổi dậy thì. Cơ thể thì dần trưởng thành nhưng tâm trí và hành vi lại vẫn còn bị kiềm kẹp kiểm soát, luôn sinh ra những nỗi khổ sở bế tắc và những nỗi đau tinh tế.
Lúc Khấu Thanh thức dậy soi gương, cô nhíu mày khi nhìn thấy nốt mụn nhỏ màu hồng nhạt trên trán mình. Cô ghé sát vào gương vươn hai ngón tay định nặn nó đi nhưng chẳng có tác dụng gì chỉ làm cô đau đến nhe răng hít một hơi.
“Chẳng có tác dụng gì cả.”
Khấu Thanh nhíu mày nhìn nốt mụn không biết có phải do tác động tâm lý hay không mà sau khi bị cô nặn đã trở nên sưng đỏ hơn, rồi buông lời cằn nhằn.
“Không phải trên tạp chí nói dưa chuột có thể trị mụn sao?”
Trong phòng tắm buổi sáng sớm ngập tràn ánh nắng, bên cạnh bồn rửa mặt là chiếc máy giặt kiểu cũ. Giọng Hoàng Đậu Nha vang lên từ chiếc điện thoại đặt trên máy giặt, mang theo chút ý cười trêu chọc.
“Cậu tin thật đấy à.”
“Không phải cậu cũng nói là có tác dụng sao!”
Khấu Thanh hơi xù lông.
“Thì tớ muốn cậu thử xem có tác dụng không thôi mà, ha ha ha ha.”
Khấu Thanh im lặng cầm lấy chiếc điện thoại trên máy giặt:
“Lúc gặp cậu tớ sẽ nhét hết mấy quả dưa chuột còn lại vào cặp sách của cậu.”
“Ha ha ha, thôi nào, đừng giận mà, tớ nghĩ cách giúp cậu là được chứ gì.”
“Cách gì.”
Khấu Thanh lại đứng trước gương, ỉu xìu hỏi.
“Có rồi! Cậu cắt tóc mái đi, vừa hay có thể đổi kiểu tóc mới lại còn che được nốt mụn của cậu nữa.”
Giọng Hoàng Đậu Nha đầy phấn khích.
“Có đẹp không?”
Khấu Thanh nhìn vào gương ngắm nghía khuôn mặt mình rồi vén một lọn tóc dài lên trán ướm thử.
“Ôi dào yên tâm đi, với cái mặt của cậu thì kiểu tóc nào mà chẳng đẹp? Tớ đi chuẩn bị đây, chiều nay chúng ta đi luôn!”
“Cắt ở ngoài á, tớ không có tiền đâu.”
“Không sao, tớ biết một chỗ chỉ năm tệ là cắt được.”
Những ngày cuối cùng của kỳ nghỉ hè trước khi khai giảng vẫn còn rất nóng, oi bức ngột ngạt, đúng cái thời điểm mà chỉ cần ra ngoài một lúc là mồ hôi đã đầm đìa.
Khấu Thanh kéo tủ quần áo ra nhìn một tủ đầy những chiếc váy trắng, đủ loại kiểu dáng không trùng lặp: váy liền thân qua đầu gối, váy dài đến mắt cá chân, cổ b.úp bê, cổ tròn, cotton, ren.
Điểm chung duy nhất là tất cả đều màu trắng.
Đây đều là do Phương Ẩn Niên mua. Từ lúc cô lên cấp hai, anh đã bắt đầu có chấp niệm với việc mua váy trắng và giày trắng cho cô, đến mức bây giờ cứ nhìn thấy váy trắng là cô lại muốn thở dài.
Lục lọi một hồi mồ hôi túa ra, Khấu Thanh mệt mỏi lau trán rồi ngồi phịch xuống đất.
Cô thầm nghĩ không biết anh trai mình rốt cuộc có sở thích kỳ quặc gì.
Chiếc quạt cây đang quay vừa lúc thổi đến trước mặt cô. Cô nghiêng đầu tình cờ nhìn thấy chiếc áo thun đen mà Phương Ẩn Niên mới giặt tối qua trên ban công. Mắt sáng rực lên, cô bò dậy mặc chiếc áo thun đen vào người rồi thở hổn hển lôi từ dưới đáy tủ ra một chiếc quần bò mà chị Bạc Trầm từng cho cô.
Sau khi thay đồ Khấu Thanh soi gương, xoay qua xoay lại vẫn cảm thấy không quen. Quần short thì quá ngắn mà áo thun của anh trai lại quá rộng, mặc vào trông cô cứ như một đứa trẻ con trộm mặc đồ người lớn mà quên cả mặc quần.
“Thôi kệ.”
Khấu Thanh nhìn đồng hồ, sắp đến giờ hẹn với Hoàng Đậu Nha nên cũng không do dự nữa, cầm lấy chìa khóa và điện thoại rồi chạy ra ngoài.
Đến địa điểm mà Hoàng Đậu Nha đã hẹn, từ xa Khấu Thanh đã nhìn thấy cô bạn đang đứng bên lề con đường nhựa bị nắng chiếu đến sáng rực.
Bên cạnh có một tấm biển gỗ sơn đỏ ghi “Cắt tóc năm tệ”, Hoàng Đậu Nha đang đứng ở lối vào, mặc một chiếc áo vest bó sát và chân váy ngắn.
“Ồ, công chúa nhỏ sao lại đổi phong cách rồi?”
Chưa để cô kịp mở miệng, Hoàng Đậu Nha đã nhanh nhảu kéo tay cô nhấc vạt áo thun của cô lên rồi cười híp mắt.
“Ai là công chúa nhỏ cơ?”
“Trước đây cậu chính là thế mà, toàn là phong cách công chúa, nào là ren, nơ bướm, không phải công chúa nhỏ thì là gì.”
Hoàng Đậu Nha nói rất trúng.
“Đó đều là anh trai tớ mua, tớ cũng không có lựa chọn nào khác.”
Khấu Thanh nhếch mép làm một nụ cười gượng gạo.
Hoàng Đậu Nha nhìn vẻ mặt này của cô lập tức hiểu ra:
“Anh trai cậu thật sự quyết định đi Nham Sơn sao?”
“Không biết nữa, tùy anh ấy thôi, dù sao tớ cũng không quản được.”
Khấu Thanh đối diện với ánh nắng mặt trời, bị ch.ói đến nheo mắt lại rồi lơ đãng nói một câu và đi về phía tiệm cắt tóc.
Đó là một tiệm cắt tóc rất cũ kỹ, trên cánh cửa gỗ màu trắng còn dán những câu đối màu hồng đã phai màu. Khi mở cửa ập vào mặt là một luồng hơi nóng và mùi t.h.u.ố.c đặc trưng của các tiệm cắt tóc.
“Cô bé đến rồi à, cháu muốn làm gì, gội đầu hay cắt tóc?”
Thấy hai cô bé bước vào, một người phụ nữ trung niên với mái tóc b.úi gọn gàng đứng dậy từ góc phòng. Bà có khuôn mặt chữ điền phúc hậu, đôi môi tô son đỏ tươi theo phong cách những năm 80-90, cổ quàng một chiếc khăn lông trắng. Đuôi mắt bà có nhiều nếp nhăn chắc hẳn là người hay cười.
Vừa nói bà vừa kéo chiếc quạt cây bên cạnh hướng về phía Khấu Thanh và Hoàng Đậu Nha đang đứng.
Chiếc quạt kêu ù ù bắt đầu quay, người phụ nữ hơi ngượng ngùng kéo chiếc khăn lông trắng trên cổ xuống lau mồ hôi trên mặt rồi nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Giờ này hơi nóng một chút, đợi mặt trời lặn sẽ đỡ hơn nhiều.”
“Không sao ạ, không nóng lắm đâu.”
“Không sao đâu, không sao đâu ạ.”
Khấu Thanh và Hoàng Đậu Nha đồng thanh nói.
Người phụ nữ rất thân thiện, Khấu Thanh lại cảm thấy sống mũi cay cay một cách khó hiểu. Trước khi hai cô bé đến, bà thậm chí còn không bật quạt cho mình.
Thế là cô tùy tiện kéo một chiếc ghế gần cửa tiệm ngồi xuống.
Quay đầu lại, cô mỉm cười dịu dàng nói với người phụ nữ:
“Dì ơi, cháu muốn cắt tóc mái ạ.”
“Được, được, được, cháu xem cháu thích kiểu nào?”
Người phụ nữ đưa cho Khấu Thanh một cuốn album kiểu tóc dày cộp. Những kiểu tóc trong cuốn sách thực ra đã hơi lỗi thời, giống phong cách của thời báo sa-lông. Khấu Thanh lật xem rồi nghĩ lại mình chỉ đến đây để cắt tóc năm tệ nên chỉ vào một kiểu mái bằng bình thường rồi nói.
“Chỉ cần mái bằng bình thường là được rồi ạ.”
Người phụ nữ nghe vậy liền hạ thấp chiếc ghế cô đang ngồi, điều chỉnh lại độ cao. Hoàng Đậu Nha kéo một chiếc ghế khác ngồi bên cạnh Khấu Thanh vẫn còn đang suy nghĩ về chuyện của Phương Ẩn Niên lúc nãy.
“Cậu vẫn còn giận anh trai cậu à.”
Giọng Hoàng Đậu Nha quả quyết.
“Nhưng mà giận cũng là chuyện bình thường, nếu là tớ tớ cũng giận. Nhưng ai bảo anh trai tớ là một tên nghiện game bỏ đi, còn anh trai cậu thì khác là một nhân vật huyền thoại của trường chúng ta, học bổng nhận mỏi cả tay…”
“Cậu nói với tớ cũng vô dụng, hay là tớ cho cậu số điện thoại của anh trai tớ, cậu khuyên anh ấy đi.”
“Thật không? Được không đó?”
Hoàng Đậu Nha chắp hai tay lại, mắt sáng long lanh.
“Bạn trai cậu sợ là không đồng ý đâu.”
Trong lúc Hoàng Đậu Nha lải nhải, Khấu Thanh nhàn nhạt đáp một câu rồi theo người phụ nữ nằm xuống giường gội đầu. Động tác của bà rất nhẹ nhàng, sợi dây chuyền trên cổ khẽ chạm vào trán cô rồi lại rời đi. Nước rất ấm đến cả mùi dầu gội cũng mang lại cảm giác an tâm.
Khấu Thanh mở mắt nhìn sợi dây chuyền vàng lúc ẩn lúc hiện trước mắt mình rồi khen:
“Dây chuyền này đẹp quá ạ.”
Người phụ nữ mỉm cười đưa một tay lên sờ vào sợi dây chuyền rồi nói:
“Đây là con trai dì tặng đấy.”
“Giỏi thật đấy dì ạ, con trai dì bao nhiêu tuổi rồi? Có đẹp trai không?”
Hoàng Đậu Nha chạy đến chỗ gội đầu hỏi.
“Vừa nãy nghe các cháu nói đến đại học Nham Sơn, con trai cô cũng học ở đó đấy. Sợi dây chuyền này là nó tham gia cuộc thi gì đó được tiền thưởng mua tặng cô.”
Người phụ nữ cười rất hiền, có một sự ấm áp đặc trưng của tình mẫu t.ử.
Khấu Thanh nhìn vẻ mặt của người phụ nữ mà có chút ngẩn ngơ.
Cô đã từng vô số lần ảo tưởng, nếu mình có thể lựa chọn hình mẫu người mẹ thì đó chính là người phụ nữ trước mắt này.
Ấm áp, từ ái, lương thiện và chu đáo, sẽ tự hào khoe những ưu điểm của con mình trước mặt người ngoài.
Mãi cho đến khi người phụ nữ dùng khăn lông quấn lấy tóc cô và bảo cô đứng dậy, cánh tay cô lại bị Hoàng Đậu Nha huých một cái:
“Xem ra người trong Nham Sơn ai cũng giỏi thật đấy, một cuộc thi mà có thể mua được dây chuyền vàng luôn.”
Ở Vãn Sơn, thứ không thiếu nhất chính là sinh viên đại học Nham Sơn và những học sinh muốn thi vào đại học Nham Sơn.
Nhưng rõ ràng ở đây không bao gồm Khấu Thanh và Phương Ẩn Niên.
Vì vậy Khấu Thanh không nói gì chỉ để mặc người phụ nữ nhẹ nhàng quấn khăn choàng cho mình, dùng máy sấy sấy khô tóc rồi cắt tóc mái.
Trước khi cắt, người phụ nữ hỏi Khấu Thanh muốn mái dày hay mái mỏng, Khấu Thanh nói mỏng là được.
Cô nhìn qua gương thấy ánh mắt của người phụ nữ khi nhìn mình, bà nói:
“Các cháu còn trẻ thế này, kiểu nào cũng đẹp. Mái mỏng cũng tốt, không thì nóng bức lại càng dễ nổi mụn.”
Người phụ nữ dễ dàng hiểu được mục đích cắt tóc mái của Khấu Thanh nhưng không hề ra vẻ bề trên nói rằng cắt tóc mái không bằng đi trị mụn, mà chỉ thuận theo yêu cầu của cô.
Khấu Thanh nhắm mắt lại gần như có chút mơ màng buồn ngủ.
Mãi cho đến khi người phụ nữ đ.á.n.h thức cô, cô nhìn mình trong gương, khuôn mặt trái xoan to bằng bàn tay vốn đã nhỏ nay có thêm tóc mái lại càng nhỏ đến kinh ngạc, chiếc cằm nhọn, đôi mắt hoa đào to tròn, phần mái mỏng manh rất có không khí vẫn còn hơi chưa quen. Cô vừa vén tóc mái lên thì tay đã bị Hoàng Đậu Nha giữ c.h.ặ.t cô bạn hét lên.
“Dễ thương quá, dễ thương quá, dễ thương quá! Tớ có thể hôn cậu không?”
Khấu Thanh:
“…”
Khấu Thanh đứng dậy, lấy từ trong túi ra năm tệ đưa cho người phụ nữ vẫn còn hơi do dự:
“Năm tệ dì có bị lỗ không ạ?”
Người phụ nữ dường như bị cô chọc cười:
“Bây giờ các tiệm cắt tóc cao cấp ngày càng nhiều, vọn dì theo không kịp thời đại chỉ có thể làm như vậy, nếu không thì sắp đóng cửa mất.”
“Dạ vâng, cháu thấy tay nghề của dì rất tốt ạ.”
Khấu Thanh mỉm cười, Hoàng Đậu Nha từ phía sau ôm lấy cô cũng gật đầu:
“Đúng là rất đẹp, bọn cháu về sẽ nói với các bạn trong lớp đến đây!”
“Vậy thì cảm ơn hai cháu nhé.”
Người phụ nữ cười rồi nhận một cuộc điện thoại liền đi vào phía sau.
Hoàng Đậu Nha nhìn Khấu Thanh rồi lại nhíu mày.
Khấu Thanh hỏi cô:
“Làm sao thế?”
--
Hết chương 64.