Sao Bắc Đẩu Dẫn Lỗi Em Về

Chương 15



Tống Quy Từ đứng ngay cạnh giường bà cụ, tay vẫn chưa thu kim châm lại, ánh mắt lạnh mà bình tĩnh.

Mạc Lệ Thâm vốn đang đứng phía sau bà cụ, ánh mắt vừa chạm vào cảnh tượng này liền tối lại trong một thoáng. Cảm giác quen thuộc ban nãy không chỉ là ảo giác, mà giống như có thứ gì đó vừa bị kéo bật ra khỏi ký ức đã phủ bụi rất lâu.

Còn Mạc Tuấn Vũ thì hoàn toàn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra. Anh ta còn đang đứng thẳng người, một tay chỉ về phía Tống Quy Từ, giọng vẫn mang theo sự đắc ý.

“Bà cố, chính là cô ấy, cháu muốn cô ấy làm bạn gái cháu.”

Bà cụ vừa được châm cứu tỉnh lại, hơi thở còn chưa ổn định đã nghe câu này, lập tức trợn mắt nhìn thẳng vào mặt anh ta.

“Cậu nói lại xem.”

Không khí trong phòng im phăng phắc.

Người hầu đứng bên cạnh không dám thở mạnh. Địa Cầu ở phía sau thì cúi đầu, trong lòng đã bắt đầu mặc niệm cho tương lai của thiếu gia nhà này.

Tống Quy Từ nhẹ nhàng đỡ bà cụ ngồi dậy, giọng nói vẫn bình thản như cũ.

“Bà nội, bà vừa mới tỉnh, đừng tức giận.”

Câu “bà nội” vừa rơi xuống, cả phòng như bị đóng băng.

Mạc Tuấn Vũ đứng sững lại, nụ cười trên mặt cứng đờ từng chút một. Anh ta quay đầu nhìn bà cụ, rồi lại nhìn Tống Quy Từ, não như bị trống một nhịp.

“Bà… bà nội?”

Bà cụ không trả lời anh ta ngay, chỉ nắm lấy tay Tống Quy Từ, ánh mắt vừa thương vừa xót.

“Con bé này, để con chịu uất ức rồi.”

Rồi bà quay sang nhìn thẳng vào cháu trai mình, giọng lập tức đổi sắc.

“Còn cậu, vừa vào cửa đã dám cướp người của chú nhỏ cậu?”

Một chữ “chú nhỏ” rơi xuống, giống như một cú b.úa nện thẳng vào đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Mạc Tuấn Vũ chậm rãi quay sang nhìn người đàn ông đang đứng sau lưng bà cụ.

hằng nguyễn

Mạc Lệ Thâm lúc này đã bước lên nửa bước. Ánh mắt anh không còn lạnh đơn thuần nữa, mà là loại lạnh khiến người ta cảm giác bị đè xuống.

“Cậu vừa nói gì?”

Giọng anh rất nhẹ, nhưng lại khiến cả phòng như hạ xuống vài độ.

Mạc Tuấn Vũ nuốt nước bọt, đầu óc cuối cùng cũng bắt đầu hoạt động trở lại, ký ức buổi sáng, xe vệ sĩ, kỹ thuật lái xe, chiếc chìa khóa bị ném qua… tất cả ghép lại thành một đường thẳng đáng sợ.

Anh ta lùi nửa bước, giọng run run.

“Chú nhỏ… cô ấy… cô ấy là vệ sĩ của chú?”

Bà cụ hừ lạnh một tiếng.

“Vệ sĩ cái gì, đây là vợ hợp pháp của chú cậu.”

Câu nói này rơi xuống, cả phòng triệt để im lặng.

Ngay cả người hầu cũng suýt đ.á.n.h rơi khay nước.

Mạc Tuấn Vũ đứng như bị hóa đá, mặt đổi từ trắng sang xanh, rồi lại xanh sang trắng.

“Vợ… hợp pháp?”

Anh ta quay đầu nhìn Tống Quy Từ lần nữa, lần này ánh mắt không còn là thích thú nữa mà là hoảng loạn thật sự.

Còn Tống Quy Từ chỉ khẽ phủi tay áo, giọng vẫn rất nhẹ nhàng.

“Xin lỗi, tôi quên nói với anh từ đầu. Tôi là thím nhỏ của anh.”