Sao Bắc Đẩu Dẫn Lỗi Em Về

Chương 19



 

Nào ngờ anh vừa đến gần, hơi thở quen thuộc của anh đã bị cô bắt được trong vô thức. Giống như người lạc giữa dòng nước xoáy bất ngờ thấy được một bờ đá để bám víu, Tống Quy Từ không chút do dự chui hẳn vào lòng anh, tay nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo anh.

hằng nguyễn

Cả người Mạc Lệ Thâm khựng lại trong khoảnh khắc đó.

Ý định ban đầu muốn thăm dò giấc mơ của cô lập tức tan biến, thay vào đó là một cảm giác mềm xuống rất nhanh, xen lẫn xót xa khó nói. Trong mơ, cô rốt cuộc đã sợ hãi đến mức nào mới vô thức tìm đến anh như vậy.

“Đừng sợ, có anh ở đây.”

Anh ôm c.h.ặ.t lấy cô, bàn tay siết lại vừa đủ để che chở toàn bộ thân thể cô trong vòng tay mình, như dựng lên một ranh giới an toàn giữa cô và mọi thứ đáng sợ.

Có lẽ trong cơn mộng mị, cô thật sự cảm nhận được sự an ổn ấy. Hàng mày đang nhíu c.h.ặ.t dần giãn ra, hơi thở cũng chậm lại. Ngón tay đang nắm c.h.ặ.t vạt áo anh từ từ buông lỏng, cả người rơi vào trạng thái yên ổn rồi ngủ sâu trong vòng tay anh.

Chỉ có Mạc Lệ Thâm là không thể ngủ lại.

Trong đầu anh vẫn lặp đi lặp lại câu nói đứt quãng của cô trong mơ: “Tinh Thần… chạy nhanh lên…”

Ánh mắt anh dừng lại trên gương mặt đang ngủ yên của cô, trong bóng tối giọng anh rất thấp, gần như không thành tiếng.

“Em có phải là cô ấy không?”

Đáp lại anh chỉ có nhịp thở đều đều của người trong lòng.

Sáng hôm sau, khi vừa mở mắt, Tống Quy Từ lập tức cảm nhận được hơi thở rất gần ngay trên đỉnh đầu. Cô chậm rãi ngẩng lên, liền đối diện với gương mặt góc cạnh rõ ràng đến mức khiến người ta không thể bỏ qua của Mạc Lệ Thâm.

Ý thức lập tức tỉnh táo.

Không phải vì bị nhan sắc đ.á.n.h thức, mà là vì tư thế hiện tại quá mức… nguy hiểm.

Cô đang nằm trong lòng anh.

Không chỉ vậy, một tay cô còn vòng qua eo anh, ôm rất c.h.ặ.t. Một chân còn gác hẳn lên người anh, vị trí còn rất khó giải thích.

Trong đầu cô lập tức trống rỗng.

Tình huống này… từ khi nào xảy ra vậy?

Tống Quy Từ thầm nghĩ, phải rút lui ngay trước khi “hiện trường” bị phát hiện. Nếu không tỉnh lại đúng lúc, thì đúng là nhảy xuống sông cũng không rửa sạch.

Cô bắt đầu động tác thật chậm, trước tiên là nhấc chân ra khỏi người anh. Cẩn thận như đang tháo một cái bẫy.

Xong chân, cô liếc nhanh một cái.

Anh vẫn chưa tỉnh.

Tiếp theo là tay. Cánh tay này đúng là vấn đề lớn nhất, không biết tối qua cô đã ôm người ta như thế nào mà lại vòng đúng eo người ta.

Cô rút tay ra từng chút một, nhẹ đến mức gần như không có tiếng động.

Sau khi tách thành công toàn bộ “hiện trường”, cô nín thở quan sát thêm lần cuối.

Vẫn ngủ.

Tốt.

Cô lập tức ôm quần áo, lặng lẽ rời giường, chạy thẳng vào phòng khách như kẻ vừa gây án xong.

Chỉ là cô không nhìn thấy, ngay khoảnh khắc cô vừa rời khỏi giường, khóe môi người trên giường khẽ cong lên, rất nhẹ, rất khó phát hiện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Bên dưới nhà, Tinh Tinh đã ngồi vào bàn ăn từ sớm.

“Chào buổi sáng mẹ.”

“Chào con.” Cô ngồi xuống, cố giữ bình tĩnh.

“Bố vẫn chưa dậy ạ?” Tinh Tinh hỏi.

“Ừ… chắc là tối qua bố con mệt quá.” cô đáp theo bản năng.

Cùng lúc đó, người giúp việc đang đứng cạnh khựng lại một nhịp, rồi nở một nụ cười rất khó diễn tả.

Tống Quy Từ: “…”

Không cần hiểu sai như vậy, mệt là mệt công việc, không phải cái kiểu mệt mà mọi người đang nghĩ đâu.

Cô quyết định im lặng ăn sáng.

Không giải thích nữa, càng nói càng loạn.

Một lát sau, Mạc Lệ Thâm đi xuống.

Vừa ngồi vào bàn, anh đã nhìn thấy cảnh hai mẹ con đang nói cười vui vẻ, ánh mắt lập tức dịu xuống, khóe môi cũng hơi nhếch lên.

Tinh Tinh lập tức phát hiện: “Bố hôm nay vui lắm ạ?”

“Có sao?”

“Có ạ, con thấy bố cười rồi.”

Anh không phủ nhận, ánh mắt lại rơi thẳng lên người bên cạnh.

“Có lẽ là vì tối qua ngủ rất ngon.” anh chậm rãi nói, “Nhờ ôm được người đẹp.”

Động tác cầm thìa của Tống Quy Từ khựng lại.

Trong đầu chỉ còn một câu: bị phát hiện rồi.

Không chỉ phát hiện, mà còn nói thẳng ra trước mặt con trai luôn.

Cô cảm thấy mặt mình nóng lên, nhanh ch.óng cúi đầu ăn, giả vờ như không nghe thấy gì.

Đúng lúc này, điện thoại vang lên, cứu cô khỏi tình huống c.h.ế.t người.

Cô vội vàng bắt máy.

“Tống tiểu thư.” giọng Trương Cận Đông vang lên, “Phía bên kia từ chối trả bằng sáng chế, còn đưa ra yêu cầu ngược lại, nói cô vi phạm hôn ước trước nên phải bồi thường tổn thất tinh thần một tỷ.”

Một tỷ.

Cô im một nhịp, rồi bật cười lạnh.

“Anh ta nói một tỷ?”

“Ừ.”

“Gửi giúp tôi một câu.” giọng cô rất nhẹ nhưng lạnh, “Nói anh ta chuẩn bị tiền âm phủ đi.”