Sát Thủ Không Đủ Nhẫn Tâm

Chương 6



 

Hôn kỳ giữa ta và Bùi Hạc Uyên đã định xuống.

 

Từ đó về sau, mẫu thân ta thường xuyên gặp ác mộng.

 

Không chỉ một lần ta nghe bà hỏi phụ thân: “Lan nhi gả cho Bùi Hạc Uyên… thật sự được sao?”

 

“Bùi Hạc Uyên sẽ không đ.á.n.h con bé chứ?”

 

“Nếu Lan nhi sau khi thành thân chịu uất ức gì, chúng ta có thể chống lưng cho nó không?”

 

Nhưng rất nhanh, sự nghi ngờ và lo lắng của bà dần dần không còn nặng như vậy nữa.

 

Bởi vì từ sau khi đính hôn, Bùi Hạc Uyên thường xuyên đến Trình phủ.

 

Không còn là Chỉ huy sứ hung thần ác sát nữa.

 

Chỉ là một vãn bối ôn hòa khiêm cung.

 

Hắn có thể cùng phụ thân đ.á.n.h cờ.

 

Cũng sẽ mua điểm tâm ngon và trang sức đến khiến mẫu thân vui lòng.

 

Thứ mang đến cho ta thì đặc biệt hơn một chút.

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

 

Là hoa đăng hắn tự tay làm.

 

Mỗi lần đều không giống nhau.

 

Cá vàng, thỏ, cua…

 

Ban đêm thắp nến, ánh nến lưu chuyển, sống động như thật.

 

Không biết từ khi nào, mẫu thân đã đổi giọng: “Đứa nhỏ Hạc Uyên này thật có lòng…”

 

Ta kinh ngạc trước bản lĩnh mua chuộc lòng người của hắn.

 

Ngày kế, Bùi Hạc Uyên đích thân đến cửa đưa sính lễ.

 

Tròn mười rương, chất đầy ắp.

 

Còn có một con nhạn do chính tay hắn săn được.

 

Hắn thay bộ y bào màu đen u ám, đổi sang một thân trang phục gọn gàng màu xanh.

 

Dáng người thẳng tắp rắn rỏi, trên mặt mang theo ý cười, khó che được phong thái đắc ý.

 

Giống như một vị tướng quân đ.á.n.h thắng trận, có được trân bảo.

 

Đứng trên tiểu lâu, ta ngẩn ngơ nhìn hắn.

 

Lần đầu tiên, trong lòng nảy sinh một ý nghĩ.

 

Có lẽ, Bùi Hạc Uyên thật sự thích ta.

 

Ngày thành thân là một ngày lành tháng tốt.

 

Chiêng trống vang trời.

 

Bùi Hạc Uyên không cha không mẹ, hắn bèn mời Lý Thủ phụ đã trí sĩ đến chứng hôn cho hắn.

 

Lý Thủ phụ đức cao vọng trọng.

 

Ông ấy chứng hôn cho Bùi Hạc Uyên, không ai dám nói một chữ không.

 

Chỉ là ta không ngờ, Bùi Hạc Uyên lại có thể mời được ông ấy.

 

“Nương t.ử, chuyên tâm chút, cẩn thận dưới chân.”

 

Suy nghĩ quay về, ta nghiêng mắt nhìn thoáng qua.

 

Nam nhân mặc hỉ bào đỏ đứng bên cạnh ta, vươn tay đỡ lấy cánh tay ta.

 

Chưa nói đến ba năm mất trí nhớ, đây dù sao cũng là lần đầu tiên ta thành thân.

 

Khó tránh khỏi căng thẳng.

 

Bùi Hạc Uyên dẫn ta đi, quy trình thuận lợi hoàn tất, cũng không xảy ra sai sót.

 

Bái đường xong, ta được dìu đến hỉ phòng ở hậu viện.

 

Ngồi trên hỉ sàng, khăn voan đỏ che khuất tầm mắt, ta chỉ có thể nhìn thấy đôi tay đang đặt trên đầu gối của mình.

 

Móng tay là mẫu thân hôm qua tự tay nhuộm cho ta, màu đan khấu.

 

Càng tôn lên ngón tay trắng nõn.

 

Bên ngoài tiếng ồn ào không dứt.

 

Ta hít sâu một hơi, cố gắng để bản thân bình tĩnh lại.

 

Cửa bị đẩy ra, tiếng bước chân nối nhau kéo đến, là các nữ quyến vây quanh đi vào.

 

Bọn họ nói vài lời cát tường, lại cười đùa lui ra ngoài.

 

Hỉ phòng dần dần yên tĩnh.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Lại qua rất lâu, cửa lần nữa bị đẩy ra.

 

Bước chân của người tới rất nhẹ, không giống những bước chân náo nhiệt của các nữ quyến trước đó.

 

Ta hơi nâng mắt, từ dưới khăn voan nhìn thấy một đôi ủng đen thêu hoa văn mây lành, góc bào màu đỏ tía.

 

Trong lòng ta chợt siết lại.

 

“Lan muội muội, lâu rồi không gặp.”

 

Giọng nói kia ôn nhuận như ngọc.

 

Từng vô cùng quen thuộc với ta.

 

Nhưng giờ phút này nghe vào, lại như rắn độc thè lưỡi, khiến sống lưng người ta phát lạnh.

 

Là Tứ hoàng t.ử Tần Thuấn.

 

Ta không vén khăn voan, cũng không đứng dậy, chỉ nhàn nhạt đáp một tiếng: “Tứ điện hạ thiên tuế.”

 

Hắn dường như không để ý đến sự lạnh nhạt của ta, chậm rãi đi đến trước mặt ta.

 

“Các ngươi lui xuống.”

 

Hắn vừa ra lệnh, nha hoàn bà t.ử hầu hạ trong hỉ phòng nối đuôi nhau đi ra, cửa bị đóng lại, trong phòng chỉ còn ta và hắn.

 

“Tứ điện hạ một mình ở lại trong phòng tân nương, e là không hợp quy củ.”

 

Tần Thuấn khẽ cười một tiếng: “Từ khi nào Lan muội muội lại để ý đến những quy củ này?”

 

“Trước kia ở ngự hoa viên, muội đuổi theo ta thả diều, làm đổ cả bức mặc bảo của phụ hoàng, cũng chẳng thấy muội sợ.”

 

Hắn nhắc đến chuyện cũ, giọng điệu hoài niệm.

 

Ta không nói.

 

Hắn lại đến gần hơn một chút, giọng hạ rất thấp: “Lan muội muội, ta hỏi muội một câu, muội phải trả lời thật với ta.”

 

“Muội thật lòng muốn gả cho Bùi Hạc Uyên sao?”

 

Ngón tay ta hơi co lại.

 

“Nếu muội không nguyện ý.”

 

Hắn nói: “Ta sẽ đi cầu xin phụ hoàng.”

 

“Bùi Hạc Uyên có ngông cuồng đến đâu cũng không dám chống lại thánh ý.”

 

“Muội vẫn làm đích nữ Trình gia của muội, tương lai…”

 

“Tương lai thế nào?”

 

Cuối cùng ta cũng mở miệng, trong giọng mang theo lạnh ý: “Tương lai Tứ điện hạ lại chỉ cho ta một mối hôn sự, đổi lấy lợi ích tốt hơn cho mình?”

 

“Hay là Tứ điện hạ định hưu Tống thị, cưới ta lần nữa?”

 

Tần Thuấn khựng lại.

 

“Lan muội muội, muội hiểu lầm ta rồi.”

 

“Ta thật sự hiểu lầm ngươi sao?”

 

Ta một tay vén khăn voan lên, nhìn thẳng vào mắt hắn.

 

Gương mặt kia vẫn giống như trước, mày kiếm mắt sáng, ôn nhuận như ngọc.

 

Nhưng trong đôi mắt ấy, không còn thấy khí phách thiếu niên ngày trước nữa, chỉ còn lại sự tính toán sâu không thấy đáy.

 

Sắc mặt Tần Thuấn hoàn toàn trầm xuống.

 

“Điện hạ xin cứ tự nhiên.”

 

Ta hạ lệnh tiễn khách.

 

Rất lâu sau, Tần Thuấn thấp giọng cười một tiếng.

 

“Lan muội muội thay đổi rồi.”

 

“Ta vẫn là ta, là điện hạ thay đổi.”

 

Tần Thuấn từ trên cao nhìn xuống ta.

 

Hắn hé miệng, dường như muốn nói gì đó, cuối cùng chỉ cười lạnh một tiếng, xoay người rời đi.

 

Cửa bị đóng mạnh lại.

 

Hỉ phòng lại trở nên yên tĩnh, ta nhìn cánh cửa đóng kín kia, ngón tay vẫn còn hơi run.

 

Không phải vì sợ hãi, mà là cơn phẫn nộ muộn màng.

 

Một trận gió thổi tới, ánh nến lay động.

 

Ta bỗng quay đầu, nhìn thấy Bùi Hạc Uyên đang tựa vào góc phòng, trên người vẫn mặc hỉ phục đỏ thẫm, càng tôn gương mặt hắn trắng trẻo đẹp đẽ.

 

Không biết hắn đã đứng đó bao lâu, lại nghe được bao nhiêu.

 

“Sao ngươi lại qua đây?”