Ta muốn phản bác, nhưng lời đến bên môi lại nuốt trở về.
Càng phủ nhận, càng giống như muốn che giấu.
Lời của Thanh Hòa để lại một dấu ấn nhỏ trong lòng ta.
Lúc rảnh rỗi, ta nhớ đến lời nàng nói.
Lúc này mới chợt nhận ra, hình như ta thật sự đã chẳng còn sợ Bùi Hạc Uyên chút nào nữa.
Một buổi chiều nọ, Thanh Hòa hớn hở chạy tới nói với ta: “Phu nhân, hôm nay là sinh thần của đại nhân.”
Ta đang thêu một chiếc khăn, tay run lên, đầu kim đ.â.m vào đầu ngón tay.
“Sinh thần của hắn?”
Ta đưa ngón tay vào miệng mút mút: “Sao ngươi biết?”
“Nghe Lý hộ vệ nói, Lý hộ vệ nói đại nhân từ nhỏ đã mất cha mẹ, chưa từng mừng sinh thần, nhưng có một lần ở t.ửu lâu nhìn thấy một gia đình mừng sinh thần cho con, vậy mà đại nhân lại nhìn đến thất thần.”
Thanh Hòa ghé lại gần, mắt sáng lấp lánh: “Phu nhân, người có muốn làm cho đại nhân một bát mì trường thọ không?”
Mì trường thọ.
Tay ta đang cầm kim thêu siết c.h.ặ.t.
Ta cụp mắt: “Ta không biết làm mì.”
“Nô tỳ có thể dạy người mà!”
Thanh Hòa hào hứng: “Đơn giản lắm, phu nhân thông minh, học một lần là biết.”
Ta bị nàng kéo vào phòng bếp.
Các trù nương thấy ta muốn xuống bếp, ai nấy đều như lâm đại địch.
Nhào bột, nhồi bột, cán mì…
Mỗi bước đều khó hơn ta tưởng tượng.
Bột mì bay khắp nơi, bột dính vào tay hất mãi không ra, ta càng làm càng bực bội, trên trán thấm ra một tầng mồ hôi mỏng.
Khó khăn lắm mới cắt được mì thành sợi thả vào nồi, vớt ra xem thử.
Một đống mì vón cục.
Dính vào nhau, dáng vẻ không khác thức ăn cho heo là mấy.
Ta nhìn chằm chằm bát đồ kia, trong lòng bỗng dâng lên một cơn giận vô cớ.
“Hắn Bùi Hạc Uyên dựa vào đâu mà bắt ta phải hao phí nhiều tâm tư vì hắn như vậy?”
Lời vừa thốt ra, trong phòng bếp lập tức yên tĩnh trong khoảnh khắc.
Ta cũng ngẩn ra.
Tự thấy câu nói vô tâm của mình có chút quá đáng, đang định giải thích, lại thấy sắc mặt Thanh Hòa trắng bệch, ánh mắt vượt qua vai ta nhìn về phía sau.
Trong lòng ta “lộp bộp” một tiếng, chậm rãi xoay người.
Không biết Bùi Hạc Uyên đã đứng ở cửa phòng bếp từ khi nào.
Hắn mặc quan phục màu đen kia, bên hông còn treo Tú Xuân đao, dáng vẻ phong trần mệt mỏi, giống như vừa từ bên ngoài làm việc trở về.
Ta không biết hắn đã đứng bao lâu, cũng không biết hắn nghe được bao nhiêu.
Không hiểu sao, ta cảm thấy hơi chột dạ.
Ta muốn giải thích rằng lời vừa rồi không phải cố ý.
Nhưng còn chưa kịp mở miệng, hắn đã sải bước đi tới.
Bước chân không nhanh không chậm, trên mặt cũng không có biểu cảm gì.
Thanh Hòa sợ đến mức lui sang một bên, các trù nương cũng nhao nhao cúi đầu không dám nhìn.
Bùi Hạc Uyên đi đến trước mặt ta, cụp mắt nhìn bát mì vón cục trên bệ bếp.
Sau đó bưng bát lên.
“Nương t.ử nói đúng.”
Giọng hắn rất bình tĩnh, không giống tức giận: “Ta, Bùi Hạc Uyên, tính là thứ gì, cũng xứng để nương t.ử xuống bếp vì ta sao?”
Trong lòng ta siết lại, muốn nói gì đó, lại thấy hắn cầm một đôi đũa, ba lần hai lượt đã ăn hết bát mì kia vào bụng.
“Ngươi…”
Ta trừng to mắt.
Tuy ta chưa nếm thử bát mì ấy, nhưng chỉ nhìn tướng mạo cũng biết chẳng ngon lành gì.
Vậy mà Bùi Hạc Uyên ngay cả mày cũng không nhíu, ăn sạch sẽ, đáy bát trống không.
Hắn đặt đũa xuống, nhìn ta.
“Có phải rất khó ăn không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta nghe thấy mình hỏi.
“Phải.”
Hắn đáp rất dứt khoát: “Mặn, mì cũng chưa chín kỹ, bên trong còn cứng.”
Ta nghẹn lời.
Người này sao chẳng biết nói uyển chuyển chút nào.
Hắn lại nói: “Nhưng ta thích.”
Hắn nắm lấy tay ta, ánh mắt rơi trên ngón tay ta.
Vừa rồi khi nấu mì, ngón tay ta chạm phải mép nồi, bị bỏng thành một vệt đỏ nhỏ.
Hắn thở dài.
Trong phòng, ánh nến lay động.
Bùi Hạc Uyên ngồi đối diện ta, cúi đầu nghiêm túc bôi t.h.u.ố.c bỏng lên ngón tay ta.
Thuốc mỡ mát lạnh, đầu ngón tay hắn lại ấm áp.
Ta nhìn hàng mày mắt cụp xuống của hắn, ánh nến phủ lên sườn mặt hắn một tầng sáng ấm.
Đường nét lạnh cứng sắc bén ngày thường trở nên dịu đi rất nhiều.
Ta nhớ đến lúc vừa mất trí nhớ, hắn cũng như vậy.
Chân ta bị đá vụn dưới đáy vực cứa bị thương, hắn nửa quỳ trên đất băng bó bôi t.h.u.ố.c cho ta.
Khi ấy ta không biết hắn là ai, chỉ cảm thấy người này tuy ít nói, nhưng tâm địa tốt.
Sau này khôi phục ký ức, những ký ức tốt đẹp ấy đều bị sợ hãi và hận ý che lấp.
Bây giờ nghĩ lại…
“Sinh thần vui vẻ, Bùi Hạc Uyên.”
Ta khẽ nói.
Bàn tay đang bôi t.h.u.ố.c cho ta của hắn khựng lại.
Sau đó hắn ngẩng mắt nhìn ta.
Cảm xúc trong mắt quá phức tạp, có kinh ngạc, có rung động.
Giống như dòng nước ngầm cuộn trào dưới đầm sâu.
Hắn hé miệng, đang định nói gì đó.
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
“Cốc cốc cốc.”
Ngoài cửa bỗng vang lên tiếng gõ cửa dồn dập.
“Đại nhân! Trong cung có người đến! Bệ hạ gấp triệu!”
Bùi Hạc Uyên khoác ngoại bào, thắt lại Tú Xuân đao, sải bước ra ngoài.
Ta đi theo hắn đến cửa phủ.
Gió đêm rất lạnh, thổi tà áo hắn bay phần phật.
Đã có thị vệ dắt ngựa đứng chờ.
Bùi Hạc Uyên tung người lên ngựa, động tác dứt khoát lưu loát.
Hắn siết dây cương, quay đầu nhìn ta.
Dưới ánh trăng, mày mắt hắn hiện lên có chút mơ hồ.
“Đợi ta.”
Hắn nói.
Ta gật đầu.
Hắn thu hồi ánh mắt, kẹp bụng ngựa, tiếng vó ngựa dần dần đi xa, biến mất ở cuối con phố dài.
Khi ấy ta cũng không nghĩ nhiều.
Chỉ cho rằng hắn sẽ rất nhanh quay về.
Trước khi trời tối.
Nhưng không ngờ, ta không đợi được hắn trở về, ngược lại đợi được tin toàn kinh thành giới nghiêm.
Dù ta có chậm chạp đến đâu cũng phản ứng được là đã xảy ra chuyện lớn.
Ta vội vàng ra phủ, muốn đi tìm phụ thân hỏi thử.
Lại ở ngoài phủ chạm mặt hai người, một người là phụ thân đang vội vã, một người là tâm phúc dưới trướng của Bùi Hạc Uyên.
Phụ thân nắm lấy tay ta: “Đừng ra ngoài nữa, mau về phủ!”