Cha nuôi nhặt được ta khi ta đang nằm trong cái chậu gỗ bên bờ sông, lúc đó vẫn còn là một đứa trẻ sơ sinh vừa mới chào đời không lâu.
Cha nuôi là một đồ tể g.i.ế.c lợn, không vợ không con.
Ông đối xử với ta cực kỳ tốt, dựa vào cái nghề g.i.ế.c lợn mà nuôi ta béo mầm, trắng trẻo.
Vì không biết chữ, ông cứ gọi ta là "Trư Trư" (Heo Con), bảo rằng cái tên hèn mọn thì dễ nuôi.
Năm ta lên bảy, trong làng xảy ra dịch bệnh, cả làng gặp nạn, chẳng mấy ai sống sót.
Cha nuôi trước khi mất đã đưa cho ta một con d.a.o chọc tiết lợn:
"Con à, đây là cái cần câu cơm, đừng có làm mất đấy."
Ta khắc cốt ghi tâm lời ông dặn. Thế nên, dù có rơi vào tay bọn buôn người, ta vẫn khư khư ôm lấy con d.a.o g.i.ế.c lợn đó.
Ta bẩm sinh sức dài vai rộng, tuy tuổi còn nhỏ và cũng chẳng mấy thông minh, nhưng cũng nhờ con d.a.o ấy mà ta trốn thoát được.
Từ đó, ta bắt đầu những năm tháng dài đằng đẵng đi ăn xin.
Việc giành thức ăn với ch.ó hoang đã trở thành chuyện thường ngày đối với ta.
Cho đến một buổi trưa nọ, ta bị một con ch.ó dữ đuổi vào ngõ Ô Y. Con ch.ó nhe nanh múa vuốt, nước dãi nhỏ từng giọt, mắt nó dán c.h.ặ.t vào nửa cái bánh bao thịt trong tay ta, chỉ chực lao lên vồ lấy.
Thứ duy nhất khiến nó e dè có lẽ là con d.a.o g.i.ế.c lợn trong tay kia của ta.
Từ nhỏ ta đã quen nhìn cha nuôi g.i.ế.c lợn, sau khi ông nhận ra ta có sức khỏe hơn người, ông cũng để ta thử vài lần.
Ta biết g.i.ế.c lợn, đương nhiên cũng biết g.i.ế.c ch.ó. Nhưng ta đói quá, giờ người gầy như que củi, căn bản không phải đối thủ của nó.
Nó lao tới, c.ắ.n c.h.ặ.t lấy cổ tay ta, ép ta phải buông cái bánh bao ra. Ta thà để nó c.ắ.n đứt cánh tay chứ nhất quyết không chịu bỏ miếng ăn.
Ta hiểu rõ, mất cái bánh này, hôm nay ta cũng chẳng sống nổi.
Ngay lúc ta tưởng cánh tay mình sắp hỏng đến nơi, con ch.ó đang c.ắ.n xé ta bỗng rú lên một tiếng t.h.ả.m thiết.
Hàm răng của nó không còn găm sâu vào xương ta nữa, đầu nó gục xuống, gầm gừ thêm hai tiếng rồi tắt thở hoàn toàn.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, theo bản năng, ta lôi bánh bao ra ngấu nghiến, chỉ có như thế mới giúp ta quên đi nỗi đau trên người.
Một giọng nói ngạc nhiên vang lên:
"Đúng là hạng xương cứng, thế này mà cũng không rên một tiếng. Ngươi tên là gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta ngẩng đầu lên, cứ ngỡ mình nhìn thấy thần tiên. Trong phút chốc, cảm giác như có ánh hào quang rực rỡ hiện ra.
Ta lớn lên ở chốn thôn dã, người đẹp nhất ta từng thấy cũng chỉ là bà vợ lẻ thứ chín của Lý viên ngoại.
Nhưng vị thiếu gia trước mặt này còn đẹp hơn cả trăng sáng trên trời.
Ta không biết chữ, chẳng biết dùng lời lẽ gì để miêu tả ngài. Lúc này ta chỉ cảm thấy nỗi đau trên người đã tan biến quá nửa.
Hóa ra, trên đời còn có thứ giúp xoa dịu nỗi đau tốt hơn cả bánh bao thịt. Nghe nói... đó chính là "mỹ sắc".
Ta chớp mắt, giọng nói khô khốc khàn đục:
"Ta tên là Trư Trư, chữ Trư trong thịt đầu heo ấy."
Vị công t.ử xinh đẹp khựng lại một chút, rồi mỉm cười nói:
"Sau này đổi thành chữ Châu trong trân châu đi."
Trân Châu... Đó là thứ cực kỳ đẹp đẽ, là món báu vật xa vời đối với ta.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Trước đây ta chỉ nhìn thấy trên b.úi tóc của phu nhân Lý viên ngoại mà thôi.
Tiểu sai của công t.ử rút thanh kiếm đang cắm trên người con ch.ó dữ ra. Hắn nhìn ta, ánh mắt phức tạp pha lẫn một chút tán thưởng:
"Công t.ử nhà ta vốn thích những người độc đáo. Lúc nãy thấy ngươi tranh ăn với ch.ó dữ, sức khỏe của ngươi đúng là lớn thật. Ta là Mặc Bạch, cũng là tên công t.ử ban cho."
Cứ như thế, ta được đưa về Ôn phủ, trở thành một trong những tỳ nữ thân cận của công t.ử.
Công t.ử không chỉ dung mạo như hoa mà còn là một đại thiện nhân. Ngài ban cho ta đồ ăn quần áo, sau ba năm, ta lại được đi giày.
Công t.ử cái gì cũng tốt, chỗ nghiêm khắc nhất chính là: cấm leo giường.
Ta không hiểu, tại sao cứ phải leo giường công t.ử? Chẳng lẽ giường của ngài đặc biệt ấm áp hơn sao? Ta thì không kén chọn chỗ ngủ, chỉ cần che được mưa nắng là được.
Tuy nhiên, lần đầu tiên khi ta trải giường cho công t.ử, cuối cùng ta cũng hiểu tại sao đám tỳ nữ cứ muốn leo giường rồi.
Giường của công t.ử quả nhiên thơm nức, mềm mại. Thật khó tưởng tượng vào mùa đông mà được ngủ trên cái giường như thế này thì sẽ thoải mái biết bao.
Ta cũng muốn leo thử một lần xem sao. Ta thầm nghĩ bụng, hôm nào đợi công t.ử đi vắng, ta sẽ lén leo lên một lần.
Ta chẳng có ưu điểm gì, ngoài việc ăn khỏe và sức to ra, thì chỉ còn mỗi cái gan lớn.