Sáng sớm hôm sau, quan sai đã đến gọi loa. Từ hôm nay, người nhà họ Ôn chính thức bắt đầu đi làm việc nặng.
Phu nhân thể trạng yếu, lão gia và hai vị công t.ử phải gánh vác làm thêm phần của bà.
Ta là thân phận tự do, không phải kẻ bị lưu đày nên không bị quan sai cưỡng chế, bèn lên trấn tìm một công việc g.i.ế.c lợn.
Ban đầu, chủ tiệm thịt không tin ta biết g.i.ế.c lợn, ta phải biểu diễn mấy đường d.a.o hoa mỹ, mới có được cơ hội thử việc.
Ta vốn quen vùi đầu khổ làm, chủ tiệm từ chỗ hơi coi thường ban đầu, rất nhanh đã chuyển sang vui mừng khôn xiết.
"A Châu cô nương, cháu làm việc nhanh nhẹn lắm, sau này chắc chắn sẽ gả được vào nhà chồng tốt."
Lời này nghe thật lạ lùng, ta chẳng thích nghe chút nào.
Ta biết làm việc, không có nghĩa là ta phải đi làm việc cho kẻ khác.
Ôn gia có ơn với ta, công t.ử từng cứu mạng ta, cho ta ơn huệ được ăn no mặc ấm, nên ta mới không tiếc thân mình. Còn những kẻ khác thì liên quan gì đến ta?
Ta mới không thèm gả chồng. Gả rồi thì sao còn được thấy vị công t.ử xinh đẹp nhà ta nữa?
Tối hôm đó, chủ tiệm cho ta một ít lòng lợn. Ta dùng rơm bện thành dây, xâu lòng lợn lại rồi xách về.
Trời đã sập tối nhưng người nhà họ Ôn vẫn chưa từ bãi khai thác đá trở về.
Ta rửa sạch lòng lợn trước, rồi tìm cành khô nhóm lửa.
Căn bếp đơn sơ không có lấy một hạt gạo, chỉ còn chút bột mì thô ăn sót lại trên đường.
Ta dùng lửa lớn xào lòng lợn thật to tay cho dậy mùi thơm, rồi cho thêm chút gia vị mang từ trấn về.
Trong lúc hầm lòng, ta nhào bột, cán thành những sợi mì bản to.
Mì nấu xong, phủ lên một lớp lòng lợn xào mỡ thơm phức, cuối cùng ra bờ tường rào ngắt mấy cọng hành dại, thái nhỏ rắc lên trên.
Nhị công t.ử gần như là chạy về đến nhà:
"Thơm quá! A Châu, ngươi nấu Phật Nhảy Tường đấy à?"
Nhị công t.ử vẫn nhảy nhót hoạt bát thế này, xem ra hôm nay không phải chịu khổ quá nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Còn về món Phật Nhảy Tường, ta quả thực đã từng nếm qua.
Hồi còn ở kinh thành, công t.ử thấy ta thèm thuồng quá đỗi, cứ chằm chằm nhìn ngài ăn rồi thỉnh thoảng lại nuốt nước miếng, ngài bèn cho ta ăn hẳn một bát.
Phải nói rằng, công t.ử về mặt ăn uống chưa bao giờ để ta chịu thiệt.
Lúc này, ta đón họ ra khỏi nhà. Thấy lão gia và công t.ử đang cùng nhau dìu phu nhân.
Ta vội bước tới, nhìn thấy đôi bàn tay vốn trắng trẻo của phu nhân nay đã bị biến dạng, chỗ nào cũng trầy da đỏ hỏn.
Phu nhân là người đọc sách, làm sao làm nổi những việc nặng nhọc ấy? Ta nghẹn ngào, lầm bầm:
"Phu nhân yên tâm, con nhất định sẽ sớm tích đủ năm trăm lượng để chuộc người ra trước."
Luật pháp triều ta quy định, những kẻ lưu đày không phạm tội c.h.ế.t có thể dùng năm trăm lượng để chuộc thân cho một người.
Đôi mắt phu nhân cực đẹp, nhưng khi cười, đuôi mắt đã hằn lên những nếp nhăn.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
"A Châu, giờ thế này cả nhà ở bên nhau đã là tốt lắm rồi. Năm trăm lượng đâu có dễ kiếm như vậy?
Đây là trấn nhỏ biên quan, đừng nói năm trăm lượng, đến năm lượng bạc cũng khó mà kiếm được."
Ngân phiếu Đại cô nương đưa cho ta chỉ còn lại năm mươi lượng, đó là tiền để cứu mạng lúc ngặt nghèo.
Ta không cam lòng, nói:
"Vậy con tự mở sạp thịt, làm bà chủ! Dù sao con cũng có đầy sức lực."
Phu nhân bị ta chọc cười, bà ăn ngon miệng hơn hẳn, ăn hết sạch một bát lớn.
Đêm đến, ta nằm cùng phu nhân. Ta nghe thấy phu nhân thút thít nhỏ, chờ đến khi ta mở mắt ra thì thấy bà đang ôm c.h.ặ.t cái hũ sứ nhỏ trong lòng. Đó là tro cốt của Đại cô nương.
Trong lòng phu nhân khổ, trong lòng mọi người đều khổ, nhưng không ai nói ra.
Ai cũng không muốn để người khác phải lo lắng.
Trong lòng ta dường như cũng có điều gì đó lay động, nhưng ta không biết diễn đạt thế nào, ta chỉ biết rằng, ta thích gia đình này.