Sau Cuộc Hôn Nhân Thất Bại

Chương 5



Năm năm ấm ức, năm năm hy sinh, năm năm tin tưởng, tất cả đều bị người đàn ông này giẫm nát dưới chân.

"Tôi nói cho anh biết Tô Hạo Nhiên, điều tôi hối hận nhất đời này là đã yêu anh."

"Nếu được làm lại, tôi thà sống độc thân cả đời, cũng không bao giờ chọn anh."

Câu nói đó như lưỡi d.a.o đ.â.m thẳng vào tim Tô Hạo Nhiên, anh ta ngồi phệt xuống sàn.

"Vãn Vãn…"

"Đừng gọi tên tôi, tôi thấy ghê tởm." Tôi lạnh lùng nói: "Bây giờ lập tức cút ra khỏi nhà tôi, tôi không muốn thấy anh thêm một giây nào nữa."

"Đây là nhà của anh mà…" Tô Hạo Nhiên yếu ớt nói.

"Nhà của anh?" Tôi cười khẩy: "Trên giấy chứng nhận nhà đất ghi tên tôi, theo pháp luật, đây là nhà của tôi."

"Nếu anh không đi, tôi sẽ lập tức gọi cảnh sát vì tội xâm nhập trái phép."

Tô Hạo Nhiên hoàn toàn tuyệt vọng, anh ta biết tôi đã nói là sẽ làm.

"Anh... anh dọn một ít đồ..."

"Không cần dọn, tôi sẽ đóng gói rồi gửi cho anh." Tôi chỉ về phía cửa: "Bây giờ, lập tức, cút đi."

Tô Hạo Nhiên nhìn quanh từng người trong phòng, tất cả đều là ánh mắt lạnh lùng.

Anh ta biết, trong căn nhà này, đã không còn chỗ cho anh ta nữa.

"Vãn Vãn, anh..."

"Cút!" Cuối cùng tôi cũng không kìm được mà hét lên: "Cút ra khỏi đây ngay!"

Tô Hạo Nhiên bị tiếng quát của tôi dọa sợ, lảo đảo đi về phía cửa.

Tới cửa, anh ta quay đầu lại nhìn tôi lần nữa.

"Vãn Vãn, anh sẽ chờ đến ngày em tha thứ cho anh."

"Vậy thì anh cứ chờ cả đời đi." Tôi lạnh lùng nói: "Bởi vì ngày đó sẽ không bao giờ đến."

Cánh cửa đóng sầm lại.

Trong phòng khách chỉ còn lại bốn người chúng tôi.

Mẹ tôi bước tới, ôm c.h.ặ.t lấy tôi: "Vãn Vãn, đừng khóc nữa, mọi chuyện qua rồi."

Lúc này tôi mới nhận ra, nước mắt mình đã lặng lẽ rơi đầy mặt.

Năm năm hôn nhân, đến đây là kết thúc.

6

Sau khi Tô Hạo Nhiên rời đi, căn nhà yên tĩnh đến đáng sợ.

Mẹ tôi ngồi trên ghế sô pha âm thầm rơi lệ, Vãn Hạ ngồi cạnh dỗ dành.

Trần Lộ dọn dẹp những thức ăn còn sót lại trên bàn, bữa cơm này không ai còn tâm trạng mà ăn nữa.

Tôi đứng trên ban công, nhìn bóng dáng Tô Hạo Nhiên rời đi dưới lầu.

Anh ta đi rất chậm, còn liên tục quay đầu lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Có lẽ đang hy vọng tôi sẽ chạy xuống níu kéo.

Nhưng điều đó sẽ không bao giờ xảy ra nữa.

"Chị." Vãn Hạ bước đến bên tôi: "Chị ổn chứ?"

"Chị rất ổn." Tôi lau nước mắt: "Thật sự rất ổn."

"Chị đừng cố tỏ ra mạnh mẽ, khóc ra một chút sẽ dễ chịu hơn."

Tôi lắc đầu: "Chị đã khóc đủ rồi, phần đời sau này, chị sẽ sống vì chính mình."

Trần Lộ bước tới, đưa tôi một cốc nước ấm: "Chị ơi, uống chút nước đi."

"Cảm ơn em." Tôi nhận lấy ly nước: "Đúng rồi, đoạn ghi âm hôm nay nhớ xử lý, chị muốn giữ làm bằng chứng."

"Đương nhiên rồi." Trần Lộ gật đầu: "Nhưng mà chị à, thật ra chị sớm biết sẽ có kết cục này đúng không?"

Tôi gật đầu: "Ngay từ khi quyết định dựng nên vở kịch này, chị đã biết kết cục rồi."

"Vậy sao chị còn làm thế? Ly hôn trực tiếp không phải đơn giản hơn sao?" Vãn Hạ khó hiểu.

"Vì chị muốn anh ta phải tự mình thừa nhận." Tôi nhìn vào phòng khách: "Tô Hạo Nhiên là người rất giỏi nói dối, nếu chị trực tiếp đề nghị ly hôn, anh ta sẽ viện ra cả ngàn lý do để chối bỏ."

"Đến lúc đó, anh ta sẽ nói chị đa nghi, chuyện bé xé ra to, thậm chí còn vu cho chị là người phản bội trước."

"Chỉ có khiến anh ta tự thừa nhận trước mặt người thân, không thể ngụy biện nữa, chị mới có thể hoàn toàn giải thoát."

Mẹ tôi bước tới, mắt vẫn đỏ hoe: "Vãn Vãn, mẹ xin lỗi con."

"Mẹ, mẹ nói gì thế?"

"Là mẹ năm xưa ép con lấy cậu ta." Mẹ tôi vô cùng ân hận: "Mẹ thấy cậu ta thật thà, cho rằng sẽ đối xử tốt với con."

"Nếu không phải mẹ cứ giục con kết hôn, con cũng không phải chịu khổ thế này."

Tôi ôm mẹ: "Mẹ à, đây không phải lỗi của mẹ, là do con tự chọn tin tưởng anh ta."

"Hơn nữa, nếu không có năm năm vừa rồi, con cũng sẽ không hiểu thế nào là người đàn ông đáng để giao phó cả đời."

"Nghĩ lại thì, cũng không hoàn toàn vô ích."

Mẹ tôi càng khóc dữ hơn: "Con gái của mẹ sao lại hiểu chuyện đến thế này..."

"Mẹ, đừng khóc nữa, con thực sự không sao." Tôi vỗ nhẹ lưng mẹ: "Mẹ nhìn xem, con bây giờ tự do rồi, có thể bắt đầu lại từ đầu, chẳng phải là điều tốt sao?"

Vãn Hạ nói: "Chị nói đúng đấy, rời khỏi loại người cặn bã đó là giải thoát."

"À đúng rồi chị, còn người phụ nữ đó thì sao? Cô ta đang m.a.n.g t.h.a.i đấy."

Tôi cười lạnh: "Đó là chuyện giữa cô ta và Tô Hạo Nhiên, liên quan gì đến chị?"

"Chị đâu phải nhà từ thiện, phải đi quan tâm kẻ thứ ba sống c.h.ế.t thế nào."

"Cũng phải." Vãn Hạ gật đầu: "Nhưng như thế lại hời cho cô ta quá, chẳng phải chịu trách nhiệm gì mà còn có thể lên đời."

"Lên đời gì chứ?" Tôi khinh thường nói: "Tô Hạo Nhiên giờ có gì đâu, nhà, xe đều đứng tên chị, anh ta lấy gì nuôi mẹ con cô ta?"

"Lương giáo viên vài ngàn tệ một tháng, chắc đủ để họ sống qua ngày thôi."

Trần Lộ ở bên cạnh nghe không chịu nổi: "Tô Hạo Nhiên đúng là ngu hết t.h.u.ố.c chữa, có người vợ tốt như thế lại không biết trân trọng, đi tìm thứ rác rưởi gì đâu."