Tô Hạo Nhiên cứng họng không nói nổi lời nào.
"Tô Hạo Nhiên, cho anh một lời khuyên cuối cùng." Tôi nhìn vào mắt anh ta: "Con người phải chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình, đừng mãi nghĩ đến chuyện quay đầu."
"Thay vì làm phiền tôi, chi bằng nghĩ cách đứng dậy lại từ đầu."
"Anh vẫn còn trẻ, hoàn toàn có thể làm lại cuộc đời, nhưng điều kiện tiên quyết là phải học được cách gánh vác."
Nói xong, tôi quay người bỏ đi.
"Vãn Tình!" Tô Hạo Nhiên gọi sau lưng tôi.
Tôi không quay đầu lại.
Có những người, có những chuyện, thực sự không đáng để quay đầu.
Tôi đã chọn nhìn về phía trước.
11
Một năm sau, tôi gặp bạn trai hiện tại là Trần Minh, trong một buổi tụ họp bạn bè.
Anh là luật sư, lớn hơn tôi hai tuổi, từng ly hôn nhưng không có con.
Chúng tôi nói chuyện rất hợp, đều từng trải qua hôn nhân thất bại nên thấu hiểu lẫn nhau.
Trần Minh rất lịch thiệp, không bao giờ đòi hỏi quá đáng, cho tôi cảm giác an toàn đầy đủ.
Chúng tôi hẹn hò được ba tháng, tình cảm phát triển ổn định.
Hôm nay, Trần Minh mời tôi đến nhà ăn cơm, nói muốn giới thiệu tôi với bố mẹ anh.
Tôi hơi lo lắng, nhưng cũng rất mong đợi.
Đây là một khởi đầu tốt.
Khi đến nhà Trần Minh, bố mẹ anh tiếp đón tôi rất nhiệt tình.
Họ không vì tôi từng ly hôn mà có thành kiến, ngược lại còn thấy tôi là một người phụ nữ độc lập và mạnh mẽ.
"Vãn Tình à, cháu để ý đến thằng Minh nhà dì, là phúc của nó đấy." Mẹ Trần Minh nắm tay tôi nói.
"Dạ, dì nói quá lời rồi ạ."
"Không có gì đâu, dì nói thật lòng đấy." Mẹ Trần Minh mỉm cười nói: "Trần Minh đã kể cho bọn ta về hoàn cảnh của cháu. Có thể dũng cảm bước ra khỏi một cuộc hôn nhân thất bại và bắt đầu lại từ đầu, điều đó cần rất nhiều dũng khí."
"Bọn ta thật sự rất khâm phục cháu."
Nghe những lời đó, trong lòng tôi cảm thấy ấm áp vô cùng.
Đây mới là cách nghĩ của những người bình thường, chứ không phải như một số người, coi ly hôn như vết nhơ của phụ nữ.
Sau bữa tối, Trần Minh đưa tôi về nhà.
"Hôm nay em thấy thế nào?" Anh hỏi tôi.
"Rất tốt, bố mẹ anh là những người rất tốt."
"Họ rất thích em, anh nhìn ra được điều đó." Trần Minh nắm lấy tay tôi: "Vãn Tình, anh muốn nói với em một chuyện."
"Chuyện gì vậy?"
"Anh nghĩ… chúng ta có thể cân nhắc đến chuyện kết hôn."
Tôi sững người, không ngờ anh lại đột ngột nhắc đến chuyện này.
"Trần Minh, anh nghiêm túc chứ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Đương nhiên là nghiêm túc." Trần Minh dừng xe lại, nghiêm túc nhìn tôi: "Vãn Tình, anh yêu em, anh muốn cùng em đi hết quãng đời còn lại."
"Chúng ta đều không còn trẻ nữa, cũng đều từng trải qua thất bại, anh nghĩ chúng ta nên trân trọng tình cảm hiện tại."
Tôi nhìn vào ánh mắt chân thành của anh, trong lòng vô cùng xúc động.
"Em cần thời gian để suy nghĩ."
"Đương nhiên rồi, anh không vội, em cứ từ từ nghĩ." Trần Minh dịu dàng nói: "Dù quyết định của em là gì, anh cũng sẽ tôn trọng."
Về đến nhà, tôi ngồi một mình trên sofa, suy nghĩ rất lâu.
Sau khi cuộc hôn nhân với Tô Hạo Nhiên tan vỡ, tôi từng nghĩ mình sẽ không còn tin vào tình yêu nữa.
Nhưng sự xuất hiện của Trần Minh đã thắp lại trong tôi niềm khao khát về một cuộc sống tốt đẹp.
Anh hoàn toàn khác với Tô Hạo Nhiên.
Chín chắn, điềm tĩnh, có trách nhiệm, quan trọng nhất là anh biết tôn trọng phụ nữ.
Ở bên anh, tôi cảm thấy an toàn và thoải mái.
Tôi nghĩ, đây mới là người thực sự phù hợp với mình.
Không cần một tình yêu mãnh liệt dữ dội, chỉ cần hai người có thể cùng nhau nâng đỡ, cùng nhau đối mặt với những thử thách của cuộc sống là đủ rồi.
Tôi cầm điện thoại lên, gửi cho Trần Minh một tin nhắn: [Em đồng ý.]
Rất nhanh, Trần Minh đã trả lời: [Cảm ơn em vì đã cho chúng ta một cơ hội, anh sẽ khiến em hạnh phúc.]
Nhìn dòng chữ trên màn hình điện thoại, tôi bật cười.
Đúng vậy, tôi sẵn sàng tin vào tình yêu thêm một lần nữa, sẵn sàng thử bước vào hôn nhân thêm một lần nữa.
Bởi vì tôi đã trưởng thành, đã học được thế nào là tình yêu đích thực, ai mới là người xứng đáng để gửi gắm cả đời.
Sự phản bội của Tô Hạo Nhiên tuy từng làm tôi tổn thương, nhưng cũng khiến tôi trở nên mạnh mẽ hơn.
Tôi biết ơn cuộc hôn nhân thất bại ấy, chính nó đã giúp tôi hiểu rõ điều mình thực sự mong muốn.
Bây giờ, tôi không còn là cô gái từng rơi nước mắt vì một người đàn ông không xứng đáng nữa.
Tôi là một người phụ nữ độc lập và mạnh mẽ, có sự nghiệp riêng, có nguyên tắc riêng.
Tôi sẽ yêu, nhưng không yêu một cách mù quáng.
Tôi sẽ cho đi, nhưng không cho đi một cách vô điều kiện.
Tôi sẽ tin tưởng, nhưng không tin tưởng một cách dễ dàng.
Đây chính là tôi – Lâm Vãn Tình sau khi đã đi qua giông bão.
Tôi tin rằng tương lai của mình sẽ càng tốt đẹp hơn.
Bởi vì tôi đã học được cách yêu bản thân và biết tự bảo vệ chính mình.
Mà một người phụ nữ biết yêu chính mình, mới có thể thực sự có được hạnh phúc.
Bầu trời đêm ngoài cửa sổ thật đẹp, mặt trăng lơ lửng cao trên bầu trời.
Tôi nhìn ánh trăng ấy, lòng bình yên lạ thường.
Ngày mai lại là một ngày mới, cuộc sống mới đang vẫy gọi tôi.
Tôi đã sẵn sàng, để đón lấy hạnh phúc thuộc về mình.
(Hoàn)