Công chúa Trường Ninh là nhân vật tôn quý đến nhường nào chứ?
Một người như nàng ta sao có thể có dây dưa gì với những kẻ nhỏ bé như chúng ta?
Nhưng vừa nhớ đến những lời đồn đại về nàng ta, trước mắt ta lập tức tối sầm lại.
Khi đứng bật dậy, ta loạng choạng một cái, suýt chút nữa đã ngã nhào xuống sông.
Vất vả lắm ta mới giữ vững được thân mình.
Trong đầu ta chỉ còn lại cảm giác hoang đường đến không thể tin nổi.
“Thẩm nói gì cơ?”
“Cái gì gọi là bị công chúa Trường Ninh cướp đi rồi?”
Trương thẩm nói nhanh đến mức gần như không kịp thở.
“Nghe nói công chúa Trường Ninh xuống phía nam du ngoạn, hôm nay vừa hay đi ngang qua thành Dương Châu của chúng ta.”
“Nàng ta vô tình nhìn thấy phu quân nhà cô, lập tức muốn thu hắn làm diện thủ.”
“Diện thủ là gì cô biết không?”
“Chính là, chính là nàng ta muốn phu quân nhà cô trở thành nam nhân ở bên cạnh nàng ta đó!”
“Phu quân nhà cô không chịu, công chúa Trường Ninh liền sai người bắt hắn đi.”
“Xe đậu hũ của nhà cô cũng bị đập nát cả rồi.”
“Trượng phu của ta vẫn còn ở trong thành trông chừng giúp cô đấy, cô mau đi xem thử đi!”
Nghĩ đến gương mặt đẹp đến mức khiến người ta khó quên của phu quân, trong lòng ta mơ hồ sinh ra một dự cảm chẳng lành.
Ta liều mạng chạy về phía thành.
Đôi giày rơm cọ đến rách cả đế, lòng bàn chân rớm m.á.u, vậy mà ta hoàn toàn không hay biết.
Cuối cùng, đến cuối giờ Dậu, ta cũng chạy tới được trước cổng thành Dương Châu.
Nhìn cánh cổng thành cao lớn trước mắt, ta lại bỗng không dám bước vào thêm nửa bước.
Ta hy vọng biết bao rằng tất cả chỉ là trò đùa do phu quân và Trương thẩm thông đồng bày ra để dọa ta.
Có lẽ vì hôm qua hắn ghen quá mức, nên hôm nay cũng muốn khiến ta lo lắng cho hắn một phen.
Nhưng sau khi bước qua cổng thành, tia hy vọng mong manh ấy đã hoàn toàn vỡ vụn.
Người đi đường hai bên phố đều đang bàn tán về chuyện công chúa Trường Ninh giữa ban ngày bắt một mỹ nam trên đường.
“Nam nhân kia ta còn từng mua đậu hũ của hắn đấy.”
“Hắn quả thật sinh ra với dung mạo vô cùng tuấn tú, công chúa nhìn trúng cũng chẳng có gì lạ.”
“Chậc chậc, đúng là số tốt thật.”
“Lần này được vào phủ công chúa rồi, từ nay về sau chắc khỏi cần lo chuyện cơm áo nữa.”
“Ngươi đang mơ đẹp gì vậy?”
“Hắn chẳng qua chỉ là một gã bán đậu hũ mà thôi.”
“Công chúa Trường Ninh là nhân vật thế nào chứ?”
“Nàng ta đã gặp qua biết bao mỹ nam, sao có thể thật lòng để mắt đến một gã bán đậu hũ được?”
Nghe đến đây, tinh thần ta bỗng chấn động.
Phu quân tuy có dung mạo rất đẹp, nhưng thân thể lại yếu ớt.
Chắc chắn hắn không thể khiến công chúa Trường Ninh hài lòng.
Biết đâu, biết đâu lúc này hắn đã được thả ra rồi thì sao?
Ta vừa đi vừa nghe ngóng, lần theo tin tức của người qua đường để tìm đến biệt viện nơi công chúa Trường Ninh đang tạm trú.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Vừa đến nơi, ta đúng lúc nhìn thấy mấy tên tiểu tư khiêng một chiếc bao bố lớn đi ra từ cửa phụ.
Khi bọn họ đi ngang qua người ta, ta mơ hồ ngửi thấy một mùi đậu hũ rất quen thuộc.
Đậu hũ vốn có mùi ngai ngái riêng.
Nhưng sau khi mùi ấy ám lên người phu quân, nó lại trở thành hương vị đặc biệt chỉ thuộc về hắn.
Ít nhất, ta chưa từng ngửi thấy mùi ấy trên bất cứ ai khác.
Trong chiếc bao bố kia, lẽ nào là phu quân của ta sao?
Nhưng vì sao hắn lại không hề nhúc nhích?
Nhìn những vệt m.á.u lờ mờ thấm ra bên ngoài bao, tim ta run lên dữ dội, hoảng loạn đến gần như không thở nổi.
Ta lặng lẽ bám theo sau bọn họ.
Ta theo bọn họ rẽ qua hết con hẻm này đến con đường khác, cuối cùng đi ra khỏi thành.
Sau đó, ta tận mắt nhìn thấy bọn họ ném chiếc bao bố kia vào khu rừng hoang ở ngoại ô phía tây thành.
Nơi ấy còn có một cái tên khác.
Bãi tha ma.
Nước mắt không thể khống chế được, cứ thế tuôn đầy mặt ta.
Ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới, không dám để mình phát ra dù chỉ một tiếng nức nở.
Mãi đến khi đám người kia đi xa, ta mới lảo đảo chạy tới.
Đôi tay ta run rẩy cởi từng nút buộc trên bao bố.
Phu quân cứ lặng lẽ nằm bên trong như vậy, yên tĩnh đến mức tựa như chỉ đang ngủ say.
Nhưng toàn thân hắn lấm lem dơ bẩn, trên người chằng chịt những vết bầm xanh tím.
Hắn đã không còn hơi thở nữa.
Hắn c.h.ế.t rồi.
Ta cõng hắn trở về thôn Lương Gia.
Ngày thường hắn là người thích sạch sẽ nhất.
Ngay cả việc y phục dính một chút vết đậu hũ cũng khiến hắn khó chịu hồi lâu.
Một người như vậy, sao có thể mang dáng vẻ lấm lem đầy thương tích này mà rời khỏi nhân gian được chứ?
Ta đun một nồi nước nóng thật lớn.
Ta muốn giúp hắn lau rửa thân thể sạch sẽ, để hắn ra đi trong dáng vẻ tươm tất nhất.
Nhưng khi nhìn thấy thân thể đầy vết thương của hắn, gần như không còn một chỗ nào nguyên vẹn, ta rốt cuộc không thể kìm được nữa.
Ta ôm lấy hắn, gào khóc đến đứt từng khúc ruột.
Ta từng tưởng công chúa Trường Ninh là người thấu hiểu nỗi gian nan của nữ t.ử.
Ta từng nghĩ nàng ta là kẻ tiên phong dám vùng lên phá bỏ gông xiềng thế tục.
Nhưng ta lại quên mất một điều.
Nàng ta là người đứng trên đỉnh cao quyền lực.
Một kẻ ở nơi cao như vậy, làm sao có thể thật sự để ý đến sống c.h.ế.t của những người dân nhỏ bé dưới đáy xã hội?
Nàng ta hưởng thực ấp do bá tánh cung phụng, đáng lẽ phải bảo hộ con dân của Đại Cẩm.
Vậy mà nàng ta lại coi mạng người như cỏ rác, giữa phố trắng trợn cướp đoạt nam nhân.
Người ta không chịu thuận theo, nàng ta liền đ.á.n.h đến c.h.ế.t.