Trương Lan nghe đến mức ngẩn người, miệng há hốc không nói nên lời.
Dường như hắn hoàn toàn không ngờ thái độ của ta lại xoay chuyển nhanh đến như vậy.
Ta nhìn vạt áo màu hồng thấp thoáng nơi góc khuất ngoài đình, lặng lẽ nhếch khóe môi.
Ta nơm nớp ở hậu viện này suốt mấy ngày, cuối cùng cũng đợi được công chúa Trường Ninh tự mình tìm đến.
Tuy nàng ta chỉ trốn trong bóng tối, không trực tiếp lộ mặt.
Nhưng trong tình huống như thế này, thái độ thay đổi một cách tự nhiên cùng những lời ta nói ra chẳng phải càng dễ khiến nàng ta tin hơn sao?
Nàng ta chắc hẳn không biết.
Từ rất xa, ta đã ngửi thấy mùi đàn hương đặc trưng luôn phảng phất trên người nàng ta rồi.
Vài ngày sau, công chúa Trường Ninh nói rằng nàng ta đã chán thành Dương Châu.
Nàng ta muốn tiếp tục xuôi về phía nam du ngoạn.
Suốt dọc đường, ta cứ cảm thấy đầu óc hơi mơ màng.
Mỗi khi xe dừng lại nghỉ ngơi, ta luôn có cảm giác như có ai đó đang âm thầm nhìn chằm chằm vào mình.
Nhưng khi ta đảo mắt quan sát bốn phía, lại chẳng phát hiện được điều gì khác thường.
Ta lo rằng bản thân đã để lộ sơ hở ở đâu đó mà không hay biết.
Vì vậy, ta càng trở nên cảnh giác hơn.
Nhưng không ngờ, giữa đường chúng ta lại gặp thích khách.
Đám người ấy đột nhiên xuất hiện.
Tên nào tên nấy đều che mặt bằng khăn đen, trong tay cầm đao kiếm, vừa lao tới đã c.h.é.m g.i.ế.c loạn xạ, dáng vẻ vô cùng hung hãn.
Nhưng thị vệ của phủ công chúa cũng không phải hạng tầm thường.
Bọn chúng nhất thời không thể phá vỡ được vòng phòng thủ bên ngoài.
Chỉ có điều, ngựa bị kinh động nên bắt đầu mất kiểm soát.
Ta vội vàng nhảy xuống khỏi xe ngựa.
Thấy bên phía Trương Lan không có kẻ địch nào, ta lập tức khom người, định lẩn sang chỗ hắn để tránh nguy hiểm.
Tình hình giao chiến vô cùng ác liệt.
Thỉnh thoảng lại vang lên những tiếng kêu t.h.ả.m thiết khiến người ta rợn cả sống lưng.
Công chúa Trường Ninh vung cây roi dài trong tay, tiếng roi xé gió vang lên liên tiếp đầy uy lực.
Nàng ta vừa đ.á.n.h lui kẻ địch, vừa nghiêm giọng quát hỏi.
“Nói!”
“Là ai phái các ngươi đến ám sát bản cung?”
Tất nhiên không có ai trả lời nàng ta.
Công chúa Trường Ninh cười lạnh hai tiếng.
“Không nói phải không?”
“Được thôi.”
“Đợi bản cung bắt được các ngươi, nhất định sẽ lột da rút gân từng tên một.”
“Đến lúc đó, bản cung muốn xem các ngươi còn cứng miệng được nữa hay không.”
Những kẻ áo đen bị nàng ta chọc giận.
Chúng lập tức như phát điên, liều mạng lao thẳng về phía Trường Ninh.
Dưới lối tấn công gần như không cần mạng ấy, thật sự có hai tên đột phá được vòng vây phòng vệ.
Nhìn hai tên đó càng lúc càng áp sát công chúa Trường Ninh, ta theo bản năng nín thở.
Nhưng chỉ trong chớp mắt, ta lại nhìn thấy khóe môi công chúa Trường Ninh khẽ nhếch lên thành một nụ cười.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nhớ lại những lời nàng ta vừa nói lúc nãy, dường như tất cả đều là cố ý dẫn dụ bọn chúng, ta lập tức cảm thấy hơi thất vọng.
Xem ra vụ ám sát này, nàng ta đã phát hiện từ sớm.
Thậm chí có lẽ nàng ta còn âm thầm bố trí sẵn cách đối phó.
Nếu nàng ta đã không thể c.h.ế.t ở đây, vậy tại sao ta không nhân cơ hội này giành lấy lòng tin của nàng ta?
Ánh mắt ta thoáng ngưng lại.
Ngay sau đó, ta lao mạnh về phía nàng ta.
Lúc này, roi dài của công chúa Trường Ninh đã bị một tên thích khách quấn c.h.ặ.t lấy.
Tên còn lại đang giơ đao bổ thẳng xuống nàng ta.
Ta túm lấy nàng ta, kéo mạnh nàng ta về phía sau.
Trong khoảnh khắc đổi vị trí, ta nhìn thấy Trương Lan cũng đang lao tới.
Nhưng hắn chậm hơn ta một bước, chỉ kịp nhìn ta bằng ánh mắt kinh ngạc.
Ta không còn thời gian nghĩ nhiều.
Trơ mắt nhìn lưỡi đao c.h.é.m xuống, ta vội vàng giơ một cánh tay lên chắn.
Kẻ áo đen dường như không ngờ sẽ có người đột nhiên xông ra.
Hắn thoáng ngẩn người ngay tại chỗ.
Cục diện cũng vì khoảnh khắc ấy mà lập tức đảo ngược.
Sau khi trận hỗn loạn được dọn dẹp xong, công chúa Trường Ninh dẫn theo một đại phu đến băng bó vết thương cho ta.
Nàng ta nhìn ta bằng ánh mắt vô cùng phức tạp.
Trong ánh mắt ấy, còn lẫn một tia nghi ngờ rất nhạt.
Ta rũ mắt xuống, giành mở miệng trước khi nàng ta kịp nói gì.
“Đừng nghĩ nhiều.”
“Ta không phải đang cứu công chúa đâu.”
“Nếu công chúa xảy ra chuyện bất trắc, đám người đi theo hầu hạ như chúng ta đều phải chôn cùng người.”
“Ta chẳng qua chỉ đang tự cứu chính mình mà thôi.”
Ta cố ý nói ra những lời ấy.
Mục đích chính là để tạo nên sự đối lập thật rõ ràng với vị hôn phu đã c.h.ế.t của nàng ta.
Hơn nữa, thuở nhỏ nàng ta từng chịu không ít khổ sở, chắc hẳn trong đó cũng không thiếu những lần bị người thân cận phản bội.
Cho nên lúc này, chỉ khi ta không tranh công, sự nghi ngờ trong lòng nàng ta mới có thể dần được xoa dịu.
Ta ngập ngừng một lát, rồi lại khẽ ngước mắt liếc nhìn công chúa Trường Ninh.
Trong ánh mắt ấy có lo lắng, nhưng vừa chạm phải ánh nhìn của nàng ta, ta đã vội vàng dời đi.
Như vậy vừa đủ để nàng ta nhận ra rằng thật ra ta đã bắt đầu để tâm đến nàng ta, lại không khiến mọi chuyện trở nên quá đột ngột.
Cùng lúc ấy, động tác xắn tay áo của ta cũng khựng lại.
Ta cố ý kéo tay áo xuống một chút, giống như đang sợ nàng ta nhìn thấy vết thương rồi sinh lòng ghét bỏ.
“Công chúa đã chịu kinh hãi rồi, vẫn nên mau ch.óng nghỉ ngơi thì hơn.”
Công chúa Trường Ninh nhìn ta chằm chằm một hồi lâu.
Trước khi rời đi, nàng ta còn lạnh giọng dặn dò đại phu: “Chữa khỏi cho hắn.”
“Không được để lại bất kỳ vết sẹo nào.”
“Nếu không, ngươi cứ xách đầu tới gặp ta.”
Đại phu vội vàng cúi đầu liên tục vâng dạ.
Nhưng khi ông ta nhìn thấy vết thương dữ tợn sâu đến tận xương của ta, mồ hôi lạnh lập tức túa đầy trán, cả người run lên lẩy bẩy.