Lúc hay tin Bùi Túc Tích về nước, Phó Xuyên đang họp.
Phòng họp chật kín người, slide PPT vừa lật đến trang thứ mười bảy, tổng giám đốc bộ phận thị trường đang thao thao bất tuyệt dự báo doanh thu quý bốn. Phó Xuyên tựa người ra sau ghế, ngón tay vô thức xoay tròn chiếc b.út máy, thoạt nhìn thì chăm chú lắm nhưng thực chất chẳng lọt nổi một chữ vào đầu.
Điện thoại trên bàn bỗng rung lên một tiếng nhẹ.
Anh rũ mắt.
Một tin nhắn ngắn gọn.
“Nó về rồi. --- Bác Bùi”
Chiếc b.út máy trong tay Phó Xuyên khựng lại.
Hắn dán mắt vào bốn chữ ấy mấy giây liền, đoạn lật úp điện thoại xuống mặt bàn, màn hình úp sấp. Động tác rất nhẹ nhàng, nhưng vị thư ký ngồi bên cạnh vô tình liếc thấy cũng phải thấy sống lưng lạnh toát một trận không rõ lý do.
“... Phó tổng?” Tổng giám đốc thị trường báo cáo xong, nơm nớp lo sợ nhìn hắn.
Phó Xuyên ngước mắt lên.
“Làm lại từ đầu.” Hắn thản nhiên nói một câu.
Cả phòng họp chìm vào sự im lặng c.h.ế.t ch.óc trong tích tắc.
“Cái... dạ?”
“Số liệu quý ba hoàn toàn không khớp với logic của quý bốn.” Giọng Phó Xuyên không lớn, đều đều không một gợn cảm xúc, nhưng mỗi từ thốt ra đều nặng trịch như đóng cột
“Hoặc là anh đưa cho tôi lý do vì sao thị trường nửa cuối năm lại đột ngột tăng trưởng ba mươi phần trăm, hoặc là mang đi làm lại.”
Vị tổng giám đốc há hốc miệng, rồi lại đành lủi thủi ngậm tịt.
Phó Xuyên đứng phắt dậy, chiếc ghế xoay trượt ngược ra sau nửa tấc, cọ sát với mặt sàn tạo ra một tiếng động ngắn vang dội.
“Hôm nay đến đây thôi.”
Anh vươn tay cầm lấy điện thoại, bước thẳng ra khỏi phòng họp mà không thèm ngoảnh đầu lại.
Hành lang vắng lặng như tờ. Tiếng giày da của anh nện xuống lớp t.h.ả.m dày gần như chẳng phát ra chút âm thanh nào. Vị thư ký hớt hải đuổi theo sau, còn chưa kịp hé răng thì Phó Xuyên đã giơ tay ra hiệu ngăn lại. Động tác ấy mang một hàm ý cực kỳ rõ ràng: Đừng có lẽo đẽo theo sau.
Thư ký đành khựng lại bước chân.
Phó Xuyên bước vào thang máy, bấm nút xuống tầng hầm để xe. Cánh cửa thang máy vừa khít lại, hắn lập tức dựa trọn người vào vách buồng, nhắm nghiền hai mắt.
Đoạn, hắn mở bừng mắt, rút điện thoại từ trong áo khoác ra, đọc lại dòng tin nhắn ban nãy thêm lần nữa.
“Nó về rồi.”
Thang máy tới nơi. Phó Xuyên bước ra ngoài, chìa khóa xe quay tít tít trong ngón tay trước khi bấm nút mở khóa một chiếc Cullinan màu đen tuyền. Hắn kéo cửa xe ngồi vào trong, nhưng chưa vội nổ máy ngay.
Tầng hầm tối om om, chỉ có tiếng dè dè phát ra từ những bóng đèn huỳnh quang trên trần, thứ ánh sáng trắng bệch chiếu lên khuôn mặt hắn trông chẳng khác nào một lớp mặt nạ vô cảm.
Hắn bấm một dãy số.
Chuông đổ ba hồi rồi được kết nối.
“Đang ở đâu?” Phó Xuyên hỏi cộc lốc.
Đầu dây bên kia đáp lại một câu gì đó.
“Gửi địa chỉ qua đây.” Phó Xuyên nói cụt lủn rồi cúp máy luôn, ném phăng chiếc điện thoại lên ghế phụ rồi dứt khoát rồ ga phóng đi.
Tiếng gầm rú trầm đục của động cơ vang vọng quanh tầng hầm trống trải, trước khi hòa mình vào dòng xe cộ tấp nập lúc hoàng hôn buông xuống.
Khi chiếc xe đỗ xịch dưới chân khu chung cư, trời đã sập tối từ lâu. Phó Xuyên không vội lên nhà ngay, anh cứ ngồi trơ trọi trong xe một lúc lâu, thẫn thờ nhìn những giọt nước mưa chậm chạp trôi dài trên khung cửa kính.
Mưa đã tạnh từ đời nào. Nhưng trên kính chắn gió vẫn vương lại vài bọt nước lấp lánh dưới ánh đèn đường, trông vụn vỡ như những mảnh hổ phách.
Hắn xuống xe, khóa cửa, bước vào sảnh chung cư rồi dừng chân trước một cánh cửa quen thuộc.
Hắn không gõ cửa, mà thong thả thò tay vào túi rút ra một chùm chìa khóa, cắm phựt vào ổ rồi vặn nhẹ một vòng.
Cửa mở.
Đây là căn hộ mà hắn đã sắm sửa cho Thẩm Thanh An.
Phòng khách bừng sáng ánh đèn. Sắc vàng ấm áp bao trùm lấy không gian, trên ghế sofa vắt vẻo một cuốn sách đọc dở, trên bàn trà có cốc nước uống dở dang, tivi vẫn đang mở với âm lượng cực nhỏ, phát rả rích một chương trình giải trí không rõ tên.
Thẩm Thanh An thò đầu ra từ phòng bếp.
Cậu ta mặc một bộ đồ ở nhà màu trắng đơn giản, mái tóc mềm mại rũ trước trán, trên tay bưng một tô mì còn đang bốc khói nghi ngút. Hơi nước ấm áp làm mờ đi ngũ cảnh nhưng đôi mắt lại sáng rực rỡ.
Thấy Phó Xuyên xuất hiện, cậu ta ngẩn người giây lát rồi mỉm cười.
“Anh đến rồi à?” Thẩm Thanh An cất lời, “Em vừa nấu một tô mì, anh có muốn...”
Chưa để cậu ta nói hết câu, toàn bộ hệ thống đèn trong phòng vụt tắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
...
Bên ngoài cửa sổ, thành phố rực rỡ ánh đèn neon, dòng xe trên cầu vượt xa lộ trông như một dải lụa sáng ch.ói. Thành phố này chẳng bao giờ chịu nghỉ ngơi vào ban đêm, hệt như tâm tư của một kẻ nào đó, cứ cuồn cuộn không dứt.
Lên đến lầu trên, Phó Trì Minh đang đứng lặng lẽ trước cửa phòng khách.
Trên tay cậu là một chiếc chăn mới tinh màu xám nhạt, vương vấn chút hương thơm dịu nhẹ của nước xả vải. Cậu trải chiếc chăn lên giường, cẩn thận vuốt phẳng từng nếp nhăn rồi đắn đo đặt chiếc gối ngay ngắn vào giữa.
Ánh đèn đường hắt vào từ ngoài cửa sổ, chiếu rọi lên những khóm cẩm tú cầu trong sân. Những cánh hoa tím lam còn đọng lại vài giọt sương đêm, lấp lánh dưới ánh đèn chẳng khác nào dải ngân hà rơi rụng khắp mặt đất.
Phó Trì Minh đứng thừ người bên khung cửa sổ, tay đút sâu vào túi quần.
Đầu ngón tay vô tình chạm phải một vật cứng ngắc.
Một đồng xu.
Năm năm trước. Lần gặp gỡ cuối cùng giữa cậu và Bùi Túc Tích. Sau khi Bùi Túc Tích thốt lên câu “Hay là chúng ta dừng lại ở đây đi” rồi dứt khoát quay lưng bước ra khỏi quán cà phê.
Cậu đã ngồi thừ ở đó suốt cả buổi chiều. Lúc đứng dậy rời đi, cậu tình cờ phát hiện ra đồng xu này rơi dưới chân ghế.
Là của Bùi Túc Tích làm rơi. Cậu nhận ra ngay, bởi trên bề mặt nó có một vết xước nhỏ xíu do hồi xưa anh cứ hay dùng nó để nghịch ngợm miết qua miết lại.
Cậu nhặt nó lên.
Và giữ khư khư suốt năm năm trời.
Phó Trì Minh siết c.h.ặ.t đồng xu trong tay rồi rụt tay lại bỏ vào túi. Sau đó, cậu quay người bước ra khỏi phòng cho khách.
Đèn cảm ứng hành lang cứ tự động sáng lên theo từng bước chân cậu đi qua, rồi lại lần lượt lụi tàn vào bóng tối ngay sau lưng.
Cậu thong thả đi xuống lầu.
Phòng khách vẫn đang bật đèn sáng trưng. Cậu bắt gặp hình ảnh một bóng người đang cuộn tròn trên ghế sofa.
Bùi Túc Tích thu mình vào một góc, đắp chiếc chăn dệt kim màu xám đã hơi sờn lông ở viền. Hơi thở anh đều đặn, khẽ khàng, hàng mi rũ xuống ngoan ngoãn che đi đôi mắt.
008 cuộn tròn trước n.g.ự.c anh, bộ lông đen tuyền gần như tệp thẳng vào chiếc chăn tối màu, chỉ duy nhất đôi mắt vàng óng ánh là vẫn đang lén lút phát sáng trong bóng tối.
Phó Trì Minh chầm chậm ngồi xổm xuống bên mép sofa.
Cậu lẳng lặng ngắm nhìn gương mặt khi ngủ của Bùi Túc Tích một lúc lâu.
Rồi cậu vươn tay, những đầu ngón tay khựng lại lơ lửng ngay phía trên trán anh.
Cậu không chạm vào. Chỉ cứ thế chần chừ ở đó, hồi lâu không hạ xuống.
“... Chào mừng về nhà.” Cậu thì thầm.
Giọng nói nhẹ đến mức có lẽ chỉ mỗi chính cậu nghe thấy.
Cậu đứng dậy, cẩn thận kéo lại chiếc chăn đang hơi tuột xuống cho anh, tắt đèn rồi lặng lẽ quay người bước đi.
Đúng ba giây sau khi Phó Trì Minh khuất dạng.
Bùi Túc Tích bỗng mở bừng đôi mắt.
Anh trân trân nhìn chằm chằm lên trần nhà. Con mèo trước n.g.ự.c khẽ cựa quậy, dùng cái móng vuốt mềm mại khều khều nhẹ vào cằm anh.
[Cậu tỉnh rồi à?]
“... Ừ.”
[Vừa nãy Phó Trì Minh có chạm vào cậu không đấy?]
“Không.”
008 trầm mặc trong giây lát.
[ Cậu ấy... rốt cuộc là còn thích cậu phải không?]
Bùi Túc Tích không đáp lời.
Anh nhắm c.h.ặ.t mắt lại lần nữa, rúc hẳn mặt sâu vào tấm chăn ấm áp. 008 có thể cảm nhận rõ mồn một nhịp tim anh đang đập liên hồi, dồn dập, rộn ràng vang lên giữa căn phòng tĩnh mịch.
[... Tim cậu đập nhanh quá kìa.]
“Câm miệng.”
[Ờ.] Cậu rõ ràng cũng thích người ta còn gì.
008 dụi đầu vào cổ Bùi Túc Tích, nhắm nghiền đôi mắt vàng. Ngoài khung cửa sổ, một cơn gió đêm thổi lướt qua, chiếc chuông gió khẽ vang lên vài tiếng leng keng rồi lại chìm vào tĩnh mịch.
Trong bóng tối tĩnh mịch, Bùi Túc Tích vùi trọn khuôn mặt vào chiếc chăn len, nhẹ nhàng hít một hơi thật sâu.
Trên chăn vương vấn mùi hương nước xả vải thanh mát.
Y hệt như mùi hương trên người Phó Trì Minh.