Sau Khi Bị Cắm Sừng, Tôi Mang Thai Con Của Boss

Chương 53: Giáng Sinh vui vẻ 1



Chương 53 + 54: Giáng Sinh vui vẻ.

Dịch: MM.

Beta: Chua Chuaaa iu dấu.

Chỉ trong khoảng thời gian cậu đi tắm, Châu Giang Hành đã tra ra được gia đình kia mò đến bằng cách nào. Hóa ra nhà họ có bạn bè sống ở tòa này, hôm nay vừa hay tới đây thăm bạn nên mới gặp được hai người.

Sau bữa tiệc mừng sinh nhật của ông cụ Châu, gia đình kia bắt đầu nảy sinh ý đồ không nên có, lên kế hoạch dắt con trai đến làm thân với mục đích để bọn cậu thấy "hợp duyên" với thằng bé.

"Đường Đường, hay là chúng ta chuyển nhà đi." Châu Giang Hành lau khô giọt nước sắp sửa lăn tới xương quai xanh của Đường Uông, ngón tay quyến luyến vuốt ve phần xương quai xanh nhô lên của cậu.

"Em thích ở đây hơn." Tầm mắt Đường Uông dừng trên bức ảnh siêu âm được chụp khi đi khám định kì lần trước, bây giờ họ đã nghe được nhịp tim bé con, còn thấy được hình dáng mơ hồ của bé, trong căn nhà này đâu đâu cũng chất đầy dấu vết sinh hoạt của họ, cậu không muốn chuyển tới một căn nhà trống hoác không có hơi thở của sự sống.

"Vậy không chuyển." Châu Giang Hành cúi xuống hôn vệt đỏ trên xương quai xanh Đường Uông do chính mình tạo ra, sau đó mới lấy đồ ngủ rồi đi vào phòng tắm.

Đường Uông mở camera trên điện thoại ra soi, vết đỏ kia là do Châu Giang Hành hôn mà ra, cậu không đau cũng không thấy khó chịu chút nào. Đường Uông tắt camera, quay sang tìm một bộ phim mà mình thấy hứng thú cho buổi hẹn hò ngày mai.

Lúc Châu Giang Hành tắm xong thì Đường Uông đã nghệch đầu ngủ mất, đầu còn đang gối lên gối của anh.

Châu Giang Hành bò lên giường, nhẹ nhàng để Đường Uông gác lên đùi mình, điều đó lại làm cậu bất mãn rì rầm một tiếng.

"Nằm gối thoải mái hơn."

"Em chọn phim xong chưa." Năm ngón tay Châu Giang Hành len vào tóc cậu, mắt lăm lăm nhìn sắc trắng lộ ra khỏi cổ áo Đường Uông.

"Rồi ạ, phần bình luận bộ phim hài này nhiều người khen lắm." Đường Uông liếc mắt nhìn phần đánh giá chỉ được 6.0 điểm rồi chột dạ nói dối.

"Phim hài? Diễn viên chính là nam diễn viên họ Bạch trước đây em thích đúng không?" Châu Giang Hành tàn nhẫn vạch trần cậu.

"..." Đường Uông hất bàn tay đang vuốt loạn trên đầu mình đi, chả thèm để ý tới anh nữa.

Cuối cùng Châu Giang Hành lại chọn một bộ phim suy luận và lấy lý do muốn thai huấn cho con, dạy bé cách suy luận logic.

Đường Uông thầm khinh bỉ Châu Giang Hành một tiếng rồi tắt đèn đi ngủ.

Dù trong phòng có bật máy sưởi nhưng cậu vẫn thích lăn vào lòng Châu Giang Hành. Tay Đường Uông vô tình đặt lên đùi anh, cách một lớp quần áo, Đường Uông có thể sờ được vết sẹo lồi rõ trên da Châu Giang Hành.

Đó là vết thương lưu lại sau khi anh bị tai nạn, cậu biết trên đùi Châu Giang Hành không chỉ có mỗi một vết sẹo này.

"Ngủ đi." Châu Giang Hành nhẹ vỗ lưng cho cậu, "Đừng sờ nữa, không thì em phải ngủ muộn đấy."

"..." Vốn muốn nhân cơ hội hỏi chuyện nhưng vì câu nói của Châu Giang Hành mà Đường Uông đành nuốt ngược lời vào trong.

Thôi bỏ đi, bây giờ chưa phải lúc thích hợp.

Vào dịp Lễ Giáng sinh, rạp phim chiếu phim nào cũng tấp nập người.

Người khác xem phim đều xách theo Coca và bắp rang, riêng Đường Uông cầm nước đậu mà Châu Giang Hành đưa trước lúc đi ra ngoài, đồ ăn vặt thì là hạt sấy tổng hợp nhét trong túi.

Nhiều người còn mang theo đồ ăn như Hamburger vào rạp làm cả phòng chiếu phim nồng nặc mùi đồ ăn. Thoạt đầu Đường Uông còn thấy thơm, nhưng ngửi được một lúc lại ngán ngẩm, cậu buộc phải tìm khẩu trang đeo lên.

Cậu đẩy tay gác chỗ ngồi lên cao để có thể dựa sát vào người anh. Trước khi đi Châu Giang Hành có uống thuốc Đông y, vị thuốc trên cơ thể rất nồng, đủ cho Đường Uông hít hà sảng khoái.

Bộ phim suy luận này không lấy chủ đề xoay quanh án mạng, mà nói về một nhóm người cùng nhau tham gia trò chơi "căn phòng bí mật", ai tìm được chìa khóa đầu tiên thì sẽ giành được số tiền thưởng kếch xù.

Nam chính là một người ham mê cái đẹp, chỉ vì phản diện đẹp trai mà bị người ta chơi khăm mấy lần liền, Đường Uông xem được một nửa bèn híp mắt quay sang nhìn Châu Giang Hành.

"Này mà anh bảo dạy con à?"

"Anh đang dạy em thì có?"

Đường Uông rì rầm vào tai anh.

"Suỵt, tập trung xem phim nào." Châu Giang Hành hoàn toàn không thấy chột dạ, ngược lại còn nhanh tay nhét ô mai vào tay cậu xem như trấn an.

"..." Đường Uông tiếp tục xem phim, mặc dù có cảm giác người nào đó muốn thông qua bộ phim ám chỉ cậu điều gì, nhưng không thể phủ nhận rằng nội dung phim rất hay, Đường Uông quyết định không truy cứu vấn đề nhân vật chính mê trai nữa.

Nam chính cuối cùng đã nhận ra ý đồ của phản diện, anh thành công lấy được chìa khóa và giành được số tiền thưởng khổng lồ. Sau này nam chính kết hôn với anh chàng thanh mai trúc mã chơi thân từ nhỏ. Trong hôn lễ, nam chính còn nói với bạn đời của mình rằng: "Sau này em chỉ háo sắc với mình anh thôi."

"???" Bộ phim này có ý nghĩa gì thế?

"Em không có cảm nghĩ gì à?" Châu Giang Hành đột nhiên lên tiếng hỏi cậu.

"Ha ha." Đường Uông đáp trả bằng một cái liếc mắt khinh thường.

Cuối phim có phần easter egg, Đường Uông banh mắt quan sát thật kỹ danh sách diễn viên và nhà tài trợ ở phía sau, trông cậu nghiêm túc như thế, Châu Giang Hành chỉ biết cúi đầu cười khì.

"Đường Đường à, bộ phim này không có liên quan gì tới anh hết."

Sau khi xem phim xong, Đường Uông và Châu Giang Hành đi dạo quanh trung tâm thương mại, ở đây có một cửa hàng thuộc chuỗi cửa hàng Mẹ&Bé, Đường Uông thấy vậy bèn kéo anh vào trong xem.

Nếu là cậu ngày trước, khi đi ngang những cửa hiệu này, Đường Uông sẽ chẳng mảy may ngó mắt vào mà dứt khoát đi thẳng. Không ai có thể ngờ rằng sẽ có một ngày cậu lại xếp nó vào danh sách: "Những nơi nếu đi ra ngoài chắc chắn phải vào".

Cửa hàng Mẹ&Bé này có hai tầng, hầu hết những vật dụng cần thiết đều có thể tìm được ở đây.

Nhân dịp Noel, các cửa hàng đua nhau khuyến mãi, nhân viên bán hàng trong tiệm không thể tư vấn hết cho khách nên Đường Uông cứ thế vui vẻ lượn vòng quanh với anh.

Ngày trước cậu không quá để ý, bây giờ đi dạo xong mới biết đồ Mẹ&Bé siêu đắt đỏ, một chai nước khoáng cùng hãng chỉ cần có thêm chữ "Dùng được cho trẻ nhỏ" thì giá sẽ nhảy vọt tận hơn 50 tệ.

"... Tò mò ghê, không biết nước này có vị gì nhỉ." Đường Uông chọc tay vào bình nhựa, đưa mắt nhìn bảng giá, "Đừng bảo đây là sản phẩm dưới trướng công ty của anh nhé."

"Đúng vậy." Châu Giang Hành nhớ giấy tờ dự thảo tháng trước mình ký có tên nhãn hãng này, chẳng chờ Đường Uông lên tiếng, Châu Giang Hành đã đề nghị, "Anh bảo trợ lý Lư đưa một thùng tới cho em nếm thử nhé?"

"Thôi."

Hai người từ quầy đồ chơi đi đến chỗ ngã rẽ đầu tiên, hai cậu trông thấy một cặp vợ chồng, người vợ đang mang thai, nom bụng có lẽ đã được bảy, tám tháng.

Cặp vợ chồng nọ đang chọn giường cho em bé, vì bụng quá to nên người vợ không tiện cúi người, vì thế chỉ có người chồng ngồi xổm xem kết cấu phía dưới của xe nôi.

Đường Uông cúi đầu nhìn bụng mình rồi nghĩ, sau này bụng cậu cũng sẽ to như người vợ ấy ư.

"Đừng sợ." Châu Giang Hành nhận ra Đường Uông đang cảm thấy bất an, anh quàng tay ôm vai đối phương rồi kéo cậu vào lòng, hy vọng có thể cung cấp cho Đường Uông cảm giác an toàn.

Hai người lẳng lặng rời đi, không làm phiền đến cặp vợ chồng đang chuyên tâm chọn xe nôi.

"Chúng ta mua chút đồ không?" Dạo bước tới tầng 2, nỗi bất an của cậu triệt để biến mất, Đường Uông tiện tay cầm giỏ hàng lên và nói.

"Em muốn mua bộ quần áo khủng long đó à?" Trước khi bước lên tầng, họ nhìn thấy một bộ quần áo khủng long trẻ em, vì Đường Uông yêu thích không rời tay nên Châu Giang Hành nghĩ rằng cậu muốn mua nó.

"Không phải." Đường Uông lắc đầu, sau đó chỉ tay vào các kệ hàng cách đó không xa.

Châu Giang Hành gióng mắt nhìn qua, hóa ra là khu đồ ăn vặt cho bé.

"... Mua."

Đồ ăn vặt cho trẻ rất chú trọng vệ sinh an toàn thực phẩm, đề cao khẩu hiệu ăn ngon tốt cho sức khỏe, vô cùng phù hợp cho Đường Uông đang trong giai đoạn thai kỳ.

Khu ăn vặt rất đông người, Đường Uông rủ rê Châu Giang Hành quan sát các cặp cha mẹ khác với mình, thấy họ mua gì là cậu mua theo nên chẳng mấy chốc chiếc giỏ mua hàng nhỏ nhắn đã bị chất đầy.

Thấy Đường Uông đang ngắm nghía mứt trái cây trẻ em, Châu Giang Hành quyết định đi đổi giỏ hàng to hơn.

Cặp tình nhân đồng tính đã không phải chuyện gì lạ lẫm, nhưng một đôi nam nam xách một giỏ đồ ăn vặt thật to đứng xếp hàng chờ thanh toán lại rất thu hút sự chú ý. Đôi vợ chồng trẻ xếp hàng sau họ chứng kiến cảnh này, không dằn được lòng bèn nhắc nhở:

"Con nít không nên ăn vặt nhiều, hai người cân nhắc lại nhé."

"Chúng tôi mua quà Giáng Sinh cho lũ trẻ hai bên gia đình dòng họ, ngặt nỗi nhà đông con mà đứa nào cũng phải có phần nên chúng tôi mua hơi nhiều ấy mà." Đường Uông viện một cái cớ hoàn hảo, những người xung quanh nghe vậy cũng không hiếu kỳ để ý như ban nãy nữa.

Đường Uông vừa dứt lời, thấy Châu Giang Hành đang cố gắng nhịn cười, cậu lập tức huých khuỷu tay vào người anh.

"Anh đừng ngây ra đấy, chuẩn bị ví tiền đi, sắp đến lượt chúng ta rồi đó." Đường Uông nói xong thì lấy phiếu mua sắm ra, bởi vì chương trình khuyến mãi của cửa hàng này có thể gộp chung với voucher giảm giá.

Tuy người xếp hàng dài nhưng họ lại chẳng mua bao nhiêu, chẳng mấy chốc liền đến lượt hai cậu.

"Tôi muốn làm thẻ thành viên." Châu Giang Hành đặt giỏ hàng lên bàn, sẵn tiện yêu cầu thu ngân đăng ký thành viên cho mình.

Thông thường nhân viên sẽ hỏi khách hàng có thẻ thành viên không, nếu không có mới thuận tiện trưng cầu thêm rằng có muốn làm thẻ không. Các cặp đôi giống anh và cậu, thu ngân sẽ không đả động đến việc đó, thế nên cô khá bất ngờ khi khách hàng chủ động yêu cầu làm thẻ.

"Những món đằng sau có thể đổi bằng điểm tích lũy đúng không?" Tủ kính trưng bày phía sau quầy thanh toán có rất nhiều đồ em bé, Đường Uông thấy thế thuận tiện hỏi.

Nhân viên thu ngân sực tỉnh hồn, đáp:

"Có thể đổi ạ, khuyến mãi ngày thường cũng có thể đổi điểm thành tiền mặt nữa thưa quý khách."

"Hôm nay nạp thẻ thành viên có khuyến mãi đấy, hay chúng ta nạp thêm đi?" Đường Uông đọc tờ rơi khuyến mãi rồi thương lượng với Châu Giang Hành.

"Ừm."

Làm xong thẻ rồi mà hai người vẫn còn thiếu một ít điểm nữa, cho nên bộ quần áo khủng long ấy cũng được bọn họ rước về nhà.

Châu Giang Hành xách hai túi in logo em bé thật to, nhưng điều này chẳng ảnh hưởng đến chuyện cùng Đường Uông tiếp tục đi dạo trung tâm thương mại hết.

Trong trung tâm thương mại có rất nhiều hạng mục giải trí, lúc vừa đến đây, Đường Uông trông thấy bên kia đường có một nhà thi đấu có thể trượt băng, nhưng tình trạng hiện tại của cậu lại không thể chơi các môn thể thao vận động mạnh được. Cậu với anh đứng trước cửa ra vào phòng chứa bí mật để xem poster tuyên truyền một hồi mới luyến tiếc rời đi.

Họ đứng xem lâu tới nỗi có người đi đường lân la đến hỏi cả hai có muốn lập nhóm chơi chung hay không, thấy Đường Đường không chơi được trò nào, Châu Giang Hành thương không sao tả nổi.

"Em không muốn đi dạo nữa, chúng ta đi xem phim tiếp được không?" Đường Uông thở dài đánh thượt, nài nỉ kéo tay Châu Giang Hành.

Lần này anh đồng ý ngay tắp lự, đến khi trơ mắt nhìn Đường Uông đặt xong vé phim hài mà nam thần cậu đóng và bày ra bộ dáng đắc ý, Châu Giang Hành mới chợt nhận ra bản thân đã bị Đường Đường lừa.

Xem phim này khiến Đường Uông thích thú hơn bộ phim suy luận khi nãy rất nhiều, người khác thì ăn thức ăn nhanh, Đường Uông chỉ cần ăn hạt sấy, thi thoảng còn lấy bánh kẹo trẻ em từ trong túi ra ăn, cảm giác ngon miệng vô cùng.

Tuy nội dung phim chẳng có gì mới mẻ, nhưng nam thần của cậu siêu cuốn hút, hơn nữa mỗi khi quay sang còn được ngắm nam thần họ Châu bên cạnh mình làm Đường mê trai sướng phát điên.

Giáng Sinh này quả thật quá vui vẻ.

Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com