Sau Khi Bị Nhóc Điên Nhắm Trúng

Chương 2



Thẩm Mộ không những không sợ hãi, ngược lại còn nhìn tôi đầy mong đợi, vòng tay ôm lấy eo tôi.

"Thẩm Mộ, cậu giả làm Omega rốt cuộc là muốn cái gì?"

"Anh nói xem? Anh không trả lời tin nhắn, tôi chỉ còn cách tự tìm đến thôi." Dáng vẻ ngoan ngoãn lúc nãy hoàn toàn biến mất, trong đáy mắt cậu ta chỉ còn lại sự cố chấp đậm đặc.

Giây tiếp theo, cậu ta nhìn thấy vết thương trên mặt tôi, ánh mắt liền trở nên u ám, "Kẻ nào không có mắt dám làm anh bị thương? Trần Vọng, trên người anh chỉ được phép để lại dấu vết của tôi thôi."

"......"

"Thần kinh!" Tôi nhíu mày.

"Đêm qua lúc anh làm tôi đau anh đâu có gọi tôi như thế, mặc quần vào rồi là không nhận người quen nữa à?"

Rõ ràng là chính cậu ta bỏ t.h.u.ố.c tôi, rồi nhất quyết quấn lấy. Tôi mất kiên nhẫn đẩy cậu ta ra: "Cậu là một Beta, cách xa anh trai tôi ra một chút, về mà hủy hôn đi."

"Anh để tâm đến anh ta thế cơ à?" Ánh mắt Thẩm Mộ tối sầm lại trong một giây, rồi lại cười một cách quỷ dị: "Tôi sẽ không hủy đâu. Anh không chịu lấy tôi, tôi đành phải tìm đến anh trai anh thôi. Dù sao thì cũng trở thành người một nhà với anh cả mà."

"......"

Tên điên.

5.

Thẩm Mộ từng là bạn cùng phòng thời Đại học với tôi. Cậu ta và tôi đều là Beta. Tôi cứ ngỡ mình đã tìm được đồng loại, coi cậu ta là bạn tốt. Thế nhưng ánh mắt cậu ta nhìn tôi ngày càng trở nên sai lệch.

Sau khi bị tôi từ chối lời tỏ tình, cậu ta hoàn toàn tháo bỏ lớp mặt nạ. Hết lần này đến lần khác leo lên giường tôi, định dùng vũ lực. Tôi bị cậu ta ép đến mức không còn cách nào khác, đành phải dọn ra ngoài ở.

Lúc đó, tâm trí tôi chỉ dồn vào việc làm sao để lấy lòng người anh trai kế Alpha của mình. Tôi chưa bao giờ nghĩ có ngày Thẩm Mộ lại xuất hiện với thân phận như thế này.

Thảo nào thời gian trước, Thẩm Mộ đột ngột về nước.

Tôi đã dính bẫy của cậu ta trong quán bar. Ngày hôm qua tâm trạng tôi không tốt, cũng lười chẳng buồn vùng vẫy. Cứ tưởng để cậu ta ăn sạch sành sanh xong, cậu ta nhất định sẽ thấy chán. Không ngờ tên điên này căn bản không thỏa mãn với bấy nhiêu đó.

6.

Nhà họ Kỳ vốn khởi nghiệp từ ngành vận tải biển. Đám đối thủ thường xuyên giở trò bẩn, lén lút tuồn hàng cấm lên tàu của chúng tôi để khiến công việc kinh doanh bị đình trệ.

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Mấy ngày nay tôi vùi đầu vào việc xử lý rắc rối ở bến tàu. Tôi cố tình không để bản thân rảnh rỗi lấy một giây, bởi nếu không, đầu óc tôi sẽ chỉ tràn ngập hình ảnh Kỳ Ứng Bắc và hôn lễ đang cận kề của anh ta.

Đêm đến, tôi lại nhận được cuộc gọi từ số máy lạ kia. Tôi không bắt máy. Chỉ một lát sau, người đó gửi tới một tấm hình Kỳ Ứng Bắc đang thử lễ phục.

Tôi cau mày, bực bội gọi lại: "Rốt cuộc cậu có chịu hủy bỏ hôn ước hay không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đầu dây bên kia vang lên tiếng cười đầy khiêu khích của Thẩm Mộ: "Nếu tôi nói không thì sao? Trần Vọng, tôi đang thử đồ ở phố Ngô Đồng, anh đến đây mà xem."

"Cúp đây."

"Anh dám! Nếu anh không vác mặt đến, tối nay tôi sẽ ngủ với anh trai anh, rồi phát trực tiếp cho anh xem."

"Mẹ kiếp cậu..." Tôi còn chưa kịp mắng xong thì cậu ta đã ngắt máy. C.h.ế.t tiệt!

Tôi vội vã lao đến địa chỉ cửa hàng cậu ta nói. Bên trong tối om, chỉ chừa lại một ngọn đèn duy nhất. Ánh đèn rọi thẳng vào bộ lễ phục Tây trang màu đen đặt ở chính giữa, chất vải toát lên vẻ xa hoa lộng lẫy. Không thấy Kỳ Ứng Bắc đâu, tôi định quay người bỏ về.

Vừa ngoảnh lại, tôi phát hiện Thẩm Mộ đang khóa cửa. Cậu ta nhướng mày nhìn tôi: "Mặc vào đi, tôi đặc biệt chọn cho anh đấy."

"Tôi không rảnh để đùa giỡn với cậu."

Tôi muốn đi ra, cậu ta liền nắm lấy cổ tay tôi, mập mờ ghé sát vào vành tai: "Anh không mặc, tôi sẽ gửi toàn bộ ảnh đêm đó của chúng ta cho anh trai anh."

"......" Tôi siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m. Vài giây sau, tôi thôi không vùng vẫy nữa, phục tùng đi thay bộ lễ phục.

Thẩm Mộ mặc một bộ màu trắng. Đứng cạnh nhau, trông chúng tôi chẳng khác nào đang diện đồ đôi, cứ như thể hai đứa mới chính là cặp tân lang thực sự vậy.

"Xem đủ chưa?" Tôi muốn cởi ra.

Cậu ta túm lấy cà vạt của tôi, lôi tuột vào phòng nghỉ. Thẩm Mộ ấn tôi xuống ghế sofa, rồi thản nhiên ngồi lên đùi tôi.

"Để tôi giúp anh cởi, có được không?" Cậu ta nở nụ cười câu hồn đoạt phách.

Phải thừa nhận rằng, cái tên này đẹp đến mức quá quắt. Hai cổ tay tôi bị chính chiếc cà vạt trói c.h.ặ.t. Nhìn cậu ta không ngừng vặn vẹo trên người mình, vành tai tôi nóng bừng lên.

"Mẹ kiếp cậu đói khát đến thế cơ à? Có cần tôi gọi cho cậu vài gã Alpha không?"

"Tôi không cần người khác." Thẩm Mộ rướn người định hôn tôi, tôi nghiêng đầu né tránh. Cậu ta liền túm lấy tóc tôi, ép tôi không được cử động. Đôi môi bị cậu ta c.ắ.n đến đau rát.

"Trần Vọng, chúng ta đều là Beta. Chúng ta mới là trời sinh một cặp. Nhìn tôi đi, chẳng phải anh cũng đang sướng lắm sao?"

"......"

7.

Thẩm Mộ đúng thực là một yêu tinh. Tôi suýt chút nữa đã bị cậu ta vắt kiệt.

Tôi trở về căn hộ ở bến tàu để nghỉ ngơi suốt một ngày. Không ngờ Kỳ Ứng Bắc lại tìm tới. Tất nhiên không phải đến thăm tôi, anh ta tới kiểm tra tình hình kinh doanh của bến tàu mấy ngày qua.

Liếc thấy vết tích mờ ám trên cổ tôi, anh ta nhíu mày: "Em có người yêu rồi à? Sao anh không biết?"