Sau Khi Bị Nhóc Điên Nhắm Trúng

Chương 4



Khi Thẩm Mộ tỉnh lại, tôi đang nghe bác sĩ dặn dò. Bác sĩ đưa bản báo cáo cho tôi xem: "Beta trong giai đoạn đầu t.h.a.i kỳ rất yếu ớt, không nên để cảm xúc quá kích động. Anh là chồng thì nên biết cách vỗ về cậu ấy cho tốt."

"......" Tôi định nói mình không phải chồng cậu ta, nhưng thốt ra lời đó thì lại thấy mình quá đê tiện. Hơn nữa, đứa trẻ này đúng là cốt nhục của tôi.

Bác sĩ vừa định kê đơn t.h.u.ố.c, Thẩm Mộ đã vô cảm lên tiếng: "Không cần đâu, làm cho tôi cái phiếu nạo t.h.a.i đi."

Bác sĩ sững người, nhìn tôi với ánh mắt kỳ quái: "Nhưng mà...... Thẩm tiên sinh, tình trạng hiện tại của cậu không thích hợp để phá thai. Khoang sinh sản của cậu phát triển không hoàn thiện, nếu lần này bỏ đi thì e rằng sau này khó lòng m.a.n.g t.h.a.i lại được."

Lông mi Thẩm Mộ khẽ run lên. Trong lòng tôi dâng lên một cảm xúc khó tả. Vừa rồi kẻ đòi cậu ta bỏ t.h.a.i là tôi, giờ sự việc đến nước này, tôi lại cảm thấy không nỡ. Trong bụng cậu ta có một sinh linh, một sinh linh liên quan đến cuộc đời tôi.

Tôi hít một hơi thật sâu: "Bác sĩ, đừng nghe cậu ấy, cứ kê đơn t.h.u.ố.c đi ạ."

"Được, nhưng tôi phải báo trước cho hai người, việc giữ t.h.a.i của Beta rất phức tạp, cộng thêm sức khỏe của Thẩm tiên sinh không tốt, hai người phải hết sức lưu ý."

"Vâng, tôi biết rồi."

Tiễn bác sĩ đi xong, tôi xách một túi t.h.u.ố.c lớn quay lại phòng bệnh. Thẩm Mộ nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, bộ dạng như chẳng muốn đếm xỉa gì đến tôi.

Tôi dịu giọng lại: "Tâm trạng đã khá hơn chút nào chưa? Bác sĩ nói uống t.h.u.ố.c xong là có thể xuất viện rồi."

"Không uống, chẳng phải anh rất hy vọng đứa trẻ này biến mất sao?"

"......"

Tôi rót một ly nước ấm: "Tôi hối hận rồi, được chưa? Thẩm Mộ, ngoan một chút đi, đừng có đem cơ thể mình ra mà hành hạ."

Tôi đưa t.h.u.ố.c đến tận miệng. Thẩm Mộ liếc tôi một cái, lúc này mới chậm chạp uống t.h.u.ố.c. Nuốt xong ngụm nước ấm, cậu ta nhăn mặt: "Đắng quá!"

"Đi thôi, xuất viện tôi sẽ đi mua kẹo cho cậu."

"Tôi muốn ăn hạt dẻ rang đường."

"Ừ." Tôi ôn tồn đáp lại, cầm chiếc áo khoác Tây trang khoác lên vai cho cậu ta. Hồi còn học Đại học, khi chúng tôi vẫn là bạn bè, có một lần cậu ta bị ốm cũng nhặng xị lên đòi ăn hạt dẻ. Đêm hôm đó, tôi đã chạy qua mấy khu phố mới mua được cho cậu ta.

Thẩm Mộ khẽ nhếch môi, cùng tôi bước ra khỏi bệnh viện. Tôi vừa định đi lấy xe thì nhìn thấy một chiếc Cayenne quen thuộc.

Kỳ Ứng Bắc đang đứng đó, nhìn chúng tôi với thần sắc u ám đến cực điểm, "Hèn gì “cô dâu” của tôi lại biến mất."

11.

Kỳ Ứng Bắc bước xuống xe, ánh mắt nhìn tôi như mang theo d.a.o sắc: "Thẩm Mộ, là nó dụ dỗ em đào hôn đúng không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Không phải." Biểu cảm của Thẩm Mộ rất nhạt nhẽo, thậm chí còn thoáng chút chán ghét. Đây là dáng vẻ mà Kỳ Ứng Bắc chưa từng thấy bao giờ. Anh ta sững người trong giây lát, rồi lập tức trút cơn thịnh nộ lên đầu tôi.

Anh ta lao tới túm lấy cổ áo tôi: "Trần Vọng, rốt cuộc mày muốn cái gì? Muốn phá hỏng hôn lễ của tao, khiến tao mất mặt để trả thù tao đúng không?"

Tôi còn chưa kịp phản ứng, Thẩm Mộ đã bùng nổ dữ dội hơn. Cậu ta thẳng tay đẩy mạnh Kỳ Ứng Bắc ra, lực đẩy lớn đến mức khiến đối phương lảo đảo suýt ngã, "Ai cho phép anh chạm vào anh ấy?"

"Thẩm Mộ, em......" Kỳ Ứng Bắc nhìn cậu ta, cảm thấy con người trước mắt sao mà xa lạ quá đỗi. Người vừa trước đó còn dịu dàng thắm thiết với mình, sao chớp mắt đã biến thành một vị Diêm Vương đòi mạng thế này?

"Lễ đính hôn hôm nay tôi không đến là vì tôi muốn hủy bỏ hôn ước với anh." Giọng điệu Thẩm Mộ thản nhiên, như thể đang nói về một chuyện chẳng mấy quan trọng.

Kỳ Ứng Bắc: "Không thể nào, có phải em bị Trần Vọng lừa rồi không?"

"Là anh bị tôi lừa thì có. Tôi căn bản chẳng phải Omega gì hết, tôi là một Beta."

"Nhưng mùi hương trên người em......"

"Là nước hoa." Thẩm Mộ cau mày, "Cuối cùng cũng không cần phải diễn kịch trước mặt anh nữa. Lần nào cũng phải giả vờ như rất thích cái mùi tin tức tố của anh, thật sự là buồn nôn c.h.ế.t đi được."

"......" Kỳ Ứng Bắc đờ người tại chỗ vì kinh ngạc. Dẫu cho anh ta có là kẻ từng trải qua bao sóng gió, thì lúc này cũng như bị sét đ.á.n.h ngang tai.

Tôi nhìn chằm chằm Thẩm Mộ, sợ cậu ta kích động quá sẽ làm động t.h.a.i khí. Tôi nắm lấy bàn tay cậu ta, che chở cậu ta ở phía sau mình.

"Anh à, xin lỗi nhé, tôi và cậu ấy đã ở bên nhau từ lâu rồi. Hôn lễ này của hai người không thành được đâu."

"Hai đứa mày......" Mắt Kỳ Ứng Bắc như muốn rách ra vì giận. Anh ta siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, cơn thịnh nộ dâng trào trong lòng nhất thời không biết nên phát tiết lên đầu ai.

Nhân lúc anh ta còn chưa kịp hoàn hồn, tôi đưa Thẩm Mộ lên xe.

Thẩm Mộ cúi đầu nhìn bàn tay đang được tôi nắm c.h.ặ.t, khóe môi hiện lên một nụ cười đầy thỏa mãn.

12.

Tôi không nói cho Kỳ Ứng Bắc biết chuyện Thẩm Mộ có thai. Thẩm Mộ là người thừa kế duy nhất của nhà họ Thẩm, còn tôi lại là một kẻ bệnh tật sắp c.h.ế.t. Chuyện này, càng ít người biết càng tốt.

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Tôi đưa Thẩm Mộ về căn hộ ven biển của mình. Nơi này gần bến tàu, phong cảnh cũng khá thoáng đãng.

Vừa mới vào cửa, Thẩm Mộ đã nhào tới hôn tôi ngấu nghiến. Túi hạt dẻ trên tay tôi suýt chút nữa rơi vãi đầy đất.

"Đợi chút..." Tôi đẩy cậu ấy ra, mới thở hắt ra một hơi thì cậu ta đã lại dính lấy. Tôi bị cậu ấy đè ngửa ra ghế sofa.