Sau Khi Bị Nhóc Điên Nhắm Trúng

Chương 7



Thẩm Mộ nhìn tôi đầy mong đợi, ánh sáng trong đáy mắt không ngừng luân chuyển. Tim tôi đập thình thịch liên hồi. Tôi cảm giác nhịp tim mình đang bị rối loạn. Không lẽ bệnh tình lại trở nặng rồi sao?

Tôi vẫn không lên tiếng. Thẩm Mộ có chút thất vọng, nhưng vẫn ghé sát lại hôn nhẹ lên vành tai tôi, "Bỏ đi, anh không nói thì em cũng có cách khác để chứng minh."

Nụ hôn trượt dài từ cổ tôi xuống dưới. Hơi thở của tôi trở nên gấp gáp hơn. Tôi túm lấy tóc cậu ấy: "Đừng quậy nữa, em còn đang m.a.n.g t.h.a.i đấy."

"Vẫn có thể dùng cách khác mà." Cậu ấy thì thầm đầy mê hoặc.

Giống như con rắn trong vườn Địa Đàng đang dụ dỗ người ta phạm tội, chiếc thắt lưng da màu đen rơi xuống sàn. Thẩm Mộ điêu luyện áp sát, đôi chân thon dài ghì c.h.ặ.t lấy tôi.

C.h.ế.t tiệt! Tôi c.ắ.n răng: "Sao em lại lẳng lơ thế hả?"

"Anh không thích sao?" Cậu ấy phả hơi nóng vào tai tôi, "Nếu không thích, sao người anh lại nóng ran lên thế này?"

Chậc, yêu tinh! Đúng là muốn mạng người mà.

Đôi mắt đẹp đẽ của Thẩm Mộ trở nên ướt át. Cậu ấy cúi xuống hôn tôi, lần này tôi không né tránh nữa. Tôi khóa c.h.ặ.t sau gáy cậu ấy, mãnh liệt hôn trả lại.

...

15.

Công việc kinh doanh ở bến tàu của tôi ngày càng khởi sắc. Rất nhiều tàu bè từ nơi xa không trụ lại được đều tìm đến tôi thuê thợ.

Làm ăn thuận lợi, Thẩm Mộ lại càng quản tôi nghiêm hơn. Cậu ấy không ngửi được tin tức tố, nên luôn đề phòng tôi bị đám hoa cỏ bên ngoài quyến rũ.

Cậu ấy đặt may riêng cho tôi một bộ Tây trang, trên cà vạt còn thêu biểu tượng ngôi sao sáu cánh độc quyền của nhà họ Thẩm. Tôi cười khổ, cái này thì ai nhìn vào cũng chẳng dám léng phéng với tôi nữa rồi.

Buổi tối, tôi mặc bộ đồ này đi tiếp khách. Đây là bữa tiệc cảm ơn sau khi đàm phán hợp tác thành công, ăn xong khách hàng sẽ về Hải Thị vào ngày mai. Không ngờ lại chạm mặt Kỳ Ứng Bắc trên bàn tiệc. Khách hàng bảo gặp anh ta dưới lầu nên kéo lên ăn cùng cho vui. Cái gã này cư nhiên lại không từ chối?

Tôi ngạc nhiên ngồi xuống. Vị khách hàng kia có vẻ khá vồn vã với tôi, không biết có phải vì nhìn thấy biểu tượng trên cà vạt của tôi hay không. Suốt bữa ăn, ông ta cứ kéo tôi hàn huyên, thấp thoáng nhắc đến nhà họ Thẩm. Có lẽ ông ta muốn thông qua tôi để làm quen với Thẩm Mộ, nhưng tôi vờ như không hiểu.

Ánh mắt Kỳ Ứng Bắc thỉnh thoảng lại lướt qua tôi. Anh ta hầu như không nói gì, chỉ lẳng lặng uống rượu. Trước đây tôi từng thấy dáng vẻ anh ta đi tiếp khách vài lần, lần nào mà chẳng phong quang vô hạn, người vây quanh như nêm. Vậy mà lần này trông anh ta héo rũ như cà tím gặp sương muối vậy.

Sau bữa ăn, khách hàng nhiệt tình mời tôi đi "tăng hai" ở một hội sở nào đó. Tôi mà đi thì Thẩm Mộ chẳng lột da tôi ra chắc. Sau một hồi khéo léo từ chối, tôi tiễn khách ra về.

Kỳ Ứng Bắc đứng ở cửa khách sạn, lặng lẽ nhìn tôi: "Trần Vọng."

"Gì thế?"

"Trần Vọng..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tôi nhíu mày: "Anh uống say rồi à? Có cần tôi gọi tài xế hộ không?"

"Tôi không say." Anh ta tiến lên vài bước, dáng người Alpha cao lớn mang theo áp lực tự thân ập đến, "Em có thể cắt đứt với Thẩm Mộ được không?"

"......"

Quả nhiên, anh ta vẫn không cam tâm. Tôi chẳng buồn để ý, cúi đầu nhìn điện thoại. Anh ta đột nhiên nắm c.h.ặ.t cổ tay tôi, ép tôi phải nhìn thẳng vào mắt mình, "Trần Vọng, trước đây chẳng phải em rất thích tôi sao? Em cắt đứt với cậu ta đi, tôi có thể ở bên em."

?

Tôi sững sờ tại chỗ. Một luồng cảm xúc phức tạp dâng trào trong lòng. Nếu là trước đây, có lẽ tôi đã vui mừng khôn xiết. Nhưng sau khi biết anh ta lợi dụng mình, chút tình cảm đó đã sớm bị mài mòn sạch sẽ rồi.

Tôi lạnh lùng đẩy anh ta ra, "Sao thế, Kỳ tổng không quen việc không có ai làm ch.ó cho mình nữa à?"

"Tôi chưa bao giờ coi em là ch.ó."

"Nhưng những gì anh làm thì chính là như vậy." Tôi nhìn anh ta bằng ánh mắt lạnh nhạt.

Kỳ Ứng Bắc há miệng, định xin lỗi nhưng rồi lại khó khăn thốt ra: "Trần Vọng, quay về đi, tôi... tôi sẽ không đối xử với em như vậy nữa."

"Quay về? Về đâu? Về bên cạnh anh sao?" Tôi nhìn anh ta đầy nực cười. Đến lúc này tôi mới nhận ra, Kỳ Ứng Bắc cư nhiên không phải không vui vì Thẩm Mộ, mà là vì tôi?

"Phải, chỉ cần em quay lại, bất cứ thứ gì của nhà họ Kỳ tôi đều có thể cho em."

"Hì hì, cái gì cũng cho tôi sao? Thẩm Mộ m.a.n.g t.h.a.i rồi, anh có làm được không?"

"......"

Gương mặt anh ta cứng đờ tại chỗ, "Chuyện từ lúc nào?" Kỳ Ứng Bắc siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, "Hai người... hai người thật sự định ở bên nhau sao?"

"Chứ sao nữa, tôi phải có trách nhiệm với cậu ấy chứ." Tôi phủi phủi ống tay áo vừa bị anh ta chạm vào, "Trước đây anh chẳng phải chê tôi phiền phức, luôn trốn tránh tôi sao? Hy vọng sau này anh cũng tiếp tục làm như thế."

Sắc mặt Kỳ Ứng Bắc trắng bệch đến không ngờ nổi. Tôi không thèm nhìn biểu cảm của anh ta thêm giây nào nữa, quay người gọi tài xế rồi lên xe rời đi.

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

16.

Có vẻ như Kỳ Ứng Bắc thật sự đã nghe lọt tai những lời tôi nói. Anh ta hoàn toàn biến mất khỏi cuộc sống của tôi. Chúng tôi, mỗi người một ngả, tự làm nên sóng gió trong lĩnh vực riêng của mình.

Thẩm Mộ cũng dần nới lỏng cảnh giác. Tuy nhiên, cậu ấy vẫn kiên trì mỗi ngày phải đợi bằng được tôi về nhà mới chịu đi ngủ. Nếu tôi về muộn, cậu ấy nhất định sẽ hành hạ tôi một trận ra trò. Đúng là một nhóc điên.