1
Từ những dòng bình luận phẫn nộ bừng tỉnh lại.
Liền nghe thấy giáo viên chủ nhiệm đứng trên bục giảng, hào hứng tuyên bố:
"Kỳ thi thử lần này, đứng đầu khối vẫn là em Tô Nhan lớp chúng ta."
Cô vừa dứt lời, cả lớp liền vang lên tiếng reo hò.
"Tô Nhan làm rạng danh lớp mình thật đấy, ba năm liền vững ngôi vị hạng nhất."
"Cô ơi, thế này chẳng phải là làm khó người khác sao? Học sinh thiên tài như Tô Nhan có cho em học lại ba năm nữa cũng chẳng đuổi kịp."
Trong bầu không khí trêu đùa đầy ngưỡng mộ của mọi người, Tô Thiên Tuyết không nhịn được, quay đầu lại dò xét tôi mấy lần.
Cô chủ nhiệm nhìn tôi đầy tự hào, rồi lại đnóo mắt nhìn mấy bạn thi không tốt lần này.
"Các em phải học tập bạn ấy, đặc biệt là những em thành tích chưa tốt! Hãy dồn tâm trí vào việc học, tranh thủ năm lớp 12 mà bứt phá đi."
Sắc mặt Tô Thiên Tuyết lập tức trắng bệch đi vài phần, sự đố kỵ trong mắt dường như sắp giấu không nổi nữa.
Trên không trung, những dòng bình luận lướt nhanh vun v.út.
[Cái kiểu giáo viên chủ nhiệm quái t.h.a.i gì mà thiên vị thế? Chẳng lẽ điểm cao thì có thể tâng bốc người ta lên tận trời sao? Chẳng màng đến cảm nhận của học sinh khác tí nào.]
[Cả nữ phụ nữa, chẳng có tí đồng cảm nào! Không thấy bé cưng của chúng ta lần này phát huy không tốt, thi đứng áp ch.ót lớp, đang buồn bã một mình bên kia sao? Xót xa quá.]
[Đúng đấy, thủ khoa thi thử lần một thì ghê gớm lắm à? Đợi đến lúc điểm thi đại học ra 0 điểm, xem nó còn cười được nữa không.]
[Bé cưng đừng nnón lòng, hệ thống hoán đổi mà cô vừa trói định mạnh vô địch luôn! Ba ngày sau, mọi thứ trong danh sách hoán đổi đều là của cô!]
Nhìn những dòng bình luận thi nhau tức tối bảo vệ cô ta, trong lòng tôi lại lạnh lẽo vô cùng.
Trong bản danh sách hoán đổi đó, có toàn bộ những gì Tô Thiên Tuyết thèm khát ở tôi mà cô ta có thể tráo đổi.
May mà còn ba ngày nữa hệ thống mới có hiệu lực. Ba ngày này, là cơ hội lật kèo duy nhất của tôi.
Ồn ào một lúc, cô chủ nhiệm ra hiệu cho cả lớp trật tự, rồi thông báo thêm một việc.
"Cuộc thi Olympic Toán tháng sau, bạn nào học tốt môn Toán trong lớp đều có thể đăng ký thử sức."
"Tô Nhan, điểm Toán của em luôn đạt điểm tối đa, cô đã trực tiếp ghi danh cho em rồi."
Cô chủ nhiệm lại nhìn tôi bằng ánh mắt vô cùng hài lòng, Tô Thiên Tuyết cũng ngoắt đầu lại lườm tôi một cái cháy máy.
Sự thất vọng trên mặt cô ta càng rõ nét hơn, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại vẻ tự nhiên, khóe môi thậm chí còn nhếch lên vẻ đắc ý.
Cô chủ nhiệm vừa nói xong, những dòng bình luận lại náo nhiệt hẳn lên.
[Cô chủ nhiệm khinh người đấy à? Rõ ràng biết thành tích Toán của bé cưng chưa bao giờ qua điểm liệt, còn cố tình công khai kích bác cô ấy, trong lòng bé cưng chắc chắn rất khó chịu.]
[Không sao, đừng quên bé cưng sẽ cướp lấy vị trí top 1 cuộc thi của nữ phụ, ẵm trọn suất tuyển thẳng.]
[Nữ phụ cất công tốn sức cuối cùng lại may áo cưới cho người khác! Ngay cả sự thiên vị của giáo viên chủ nhiệm dành cho nó cũng bị tráo đổi dễ dàng, từ đó về sau nhìn thấy nữ phụ là thấy phiền, quá đã.]
Giữa những dòng bình luận đang tự huyễn hoặc, tôi chậm rãi giơ tay lên.
"Thưa cô, cuộc thi lần này chắc em không tham gia đâu ạ, chuẩn bị cho cuộc thi sẽ làm em xao nhãng."
2
Cả lớp chìm vào im lặng.
Tô Thiên Tuyết vốn đang âm thầm nhảy nhót trong lòng, sắc mặt bỗng chốc tối sầm.
[Nữ phụ đang làm trò gì vậy? Nó không thi thì bé cưng làm sao được tuyển thẳng vào Thanh Hoa, Bắc Đại?]
[Nó ỷ mình được cô chủ nhiệm thích rồi làm mình làm mẩy, muốn người ta phải năn nỉ nó đi thi chứ gì? Tởm lợm.]
[Nữ phụ khao khát danh lợi như vậy, tôi không tin nó nỡ từ bỏ cơ hội tuyển thẳng, không vội.]
Cô chủ nhiệm nhìn tôi với vẻ không thể tin nổi:
"Đoạt huy chương vàng kỳ thi này có thể được tuyển thẳng vào Thanh Hoa, Bắc Đại đấy! Em rất có hy vọng, đến lúc đó không cần phải chuẩn bị cho kỳ thi đại học nữa."
Tô Thiên Tuyết căng thẳng nhìn chằm chằm vào tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi kiên định nói: "Nhưng cũng không ai dám chắc chắn sẽ đoạt huy chương vàng, em vẫn nắm chắc kỳ thi đại học hơn."
Cô chủ nhiệm vẫn tỏ vẻ ngần ngại.
"Vậy em cứ suy nghĩ thêm đi, đây không chỉ là đại diện cho cá nhân, mà còn là làm rạng danh cho trường. Nhà trường kỳ vọng vào em rất nhiều."
Tôi mỉm cười ngồi xuống, dáng vẻ chẳng hề bận tâm.
Quả nhiên.
Sau khi tan học, tôi vừa đi đến cửa nhà vệ sinh thì đã bị Tô Thiên Tuyết chặn lại.
"Tô Nhan, điểm Toán của cậu tốt như vậy, sao lại không tham gia chứ? Kỳ thi đại học cũng có nhiều biến số, có thêm một cơ hội vào Thanh Hoa, Bắc Đại cũng tốt mà."
Tô Thiên Tuyết tỏ vẻ vô cùng lo lắng, trông cứ như đang thật sự suy nghĩ cho tôi vậy.
Tôi đành cười khổ:
"Thiên Tuyết, không ngờ cậu lại quan tâm tớ như vậy, tớ cảm động quá! Nhưng tớ nghĩ kỹ rồi, tớ vẫn cảm thấy dồn sức cho kỳ thi đại học sẽ đáng giá hơn."
Tô Thiên Tuyết sốt ruột:
"Cậu đã chắc chắn không đăng ký rồi sao, chuẩn bị song song cả hai cũng được mà, hãy tin tớ, chỉ cần cậu tham gia, chắc chắn sẽ..."
Nói đến đây, cô ta khựng lại, rồi tiếp tục:
"Hơn nữa, cô chủ nhiệm thích cậu như vậy, cậu nỡ phụ lòng cô ấy sao?"
Tôi thở dài thườn thượt:
"Hết cách rồi, con người ai cũng ích kỷ, chuyện liên quan đến việc thi cử, tớ chắc chắn phải chọn cách vững vàng nhất."
"Nói đi cũng phải nói lại, cô chủ nhiệm khuyên tớ đi thi, chẳng qua cũng chỉ vì tiền thưởng và danh tiếng của cô ấy thôi! Sao cậu có thể ngây thơ cho rằng cô ấy chỉ vì muốn tốt cho tớ chứ?"
"Huống hồ bình thường cô ấy đối xử tốt với tớ, cũng chỉ vì tớ luôn đạt điểm tối đa, làm cô ấy mát mặt mà thôi, có được mấy phần là thật lòng đâu."
Tôi vừa dứt lời, cô chủ nhiệm đột nhiên từ trong nhà vệ sinh bước ra với khuôn mặt đen xì.
Cô tức đến mức cơ mặt giật giật:
"Em Tô Nhan, cô không ngờ trong lòng em lại nghĩ như vậy, thật sự quá đáng."
"Kỳ thi em thích thì tham gia không thích thì thôi! Từ nay về sau môn Toán của em chẳng liên quan gì đến cô nữa, cô không dám nhận công đâu!"
Nói xong những lời này, cô chủ nhiệm tức giận rũ tay áo bỏ đi.
Tô Thiên Tuyết còn cuống quýt hơn cả tôi, vội vàng đẩy tôi:
"Tô Nhan, cậu mau đi xin lỗi cô đi! Bình thường cô thích cậu nhất, sao cậu lại có thể nói những lời làm tổn thương cô ấy như vậy?"
Tôi nhún vai, đầy tiếc nuối nói:
"Ây da, xui xẻo thật! Sao lại vừa đúng lúc bị cô nghe thấy nhỉ? Thế này cô ấy chắc chắn ghét tớ c.h.ế.t mất, tớ không dám tự chuốc rắc rối đâu."
Nói nhảm.
Nếu không phải ban nãy thấy cô bước vào nhà vệ sinh, tôi cũng chẳng cố ý nói ra những lời này.
Thấy Tô Thiên Tuyết như c.h.ế.t đứng tại chỗ, tôi ngâm nga một khúc nhạc rồi rời đi trước.
[Nhân vật phụ này quá đáng thật, nó bị điên rồi hay sao mà lại đi nói xấu giáo viên sau lưng?]
[A, vậy đợi đến khi độ hảo cảm của giáo viên chủ nhiệm đối với Tô Nhan bị hoán đổi, chẳng phải bé cưng của chúng ta sẽ phải đổ vỏ thay nó, lại trở thành cái gai trong mắt giáo viên sao?]
[Không phải chứ, hình như nữ phụ thật sự không định đi thi cuộc thi Toán quan trọng nhất nữa, vậy thì làm sao tráo đổi cơ hội tuyển thẳng đây?]
[Nữ phụ hôm nay uống lầm t.h.u.ố.c rồi à, sao tự nhiên lại nằm ườn ra mặc kệ đời thế này?]
Chút chướng tai gai mắt này thì tính là gì.
Sau này tôi nhất định sẽ dốc hết toàn lực giúp cô ta phá hỏng các mối quan hệ xã hội.
Hơn nữa, đây chỉ mới là món khai vị mà thôi.
Thứ thực sự khiến Tô Thiên Tuyết phải kinh ngạc, vẫn còn ở phía sau.