Người hầu thấy ánh mắt kinh ngạc của cô, vội vàng giải thích: "Đây là do Minh trưởng quan dặn dò, nói đồ của Dao tiểu thư không được phép động vào, chúng tôi chỉ phụ trách lau bụi thôi, cô cứ yên tâm."
Ôn Dao đi đến bên bàn học, lấy cuốn sổ cũ kỹ trong ngăn kéo ra, nhẹ nhàng mở ra.
Những ghi chép trên này, để tránh người khác lén xem, ngoài tên viết bằng chữ cái thông dụng, những thông tin quan trọng khác cô đều chỉ dùng ký tự mà chỉ mình cô mới hiểu được.
Nhưng những thứ này... chưa từng có dấu vết bị người khác động vào.
Không ai động vào quần áo, sổ ghi chép, bất cứ thứ gì của cô...
Cho dù cô căn bản không quan tâm, cảm thấy vứt đi cũng không sao, cũng không có ai lục lọi hay động vào, ngay cả chủ nhân của biệt thự này là Quý Minh Trần cũng không.
"..."
Thật ra trước đây trong mắt cô, Quý Minh Trần chưa bao giờ là người như vậy.
Tính cách của anh hoàn toàn trái ngược với Thẩm Dật Xuyên, nếu như Thẩm Dật Xuyên cho người ta ấn tượng là một người chính trực, tự chủ, thành thật và giữ chữ tín, thì Quý Minh Trần chính là một con hồ ly tinh xảo quyệt.
Anh làm việc không từ thủ đoạn, giỏi thao túng lòng người, nếu anh muốn có được thứ gì đó, hoặc muốn biết điều gì đó, dưới lớp vỏ bọc của một con hổ luôn cười, anh chơi những chiêu trò bỉ ổi và tàn nhẫn hơn bất kỳ ai...
Nhưng cho dù là một người có bản tính xảo quyệt như vậy, anh cũng đã kìm nén sự tò mò của mình, dành cho cô sự tôn trọng đầy đủ, điều này quả thật rất bất ngờ.
Cảm giác khi trở về căn phòng này, giống như cô không phải trở về từ trại huấn luyện với chế độ tuyển chọn tàn khốc, mà là được đón về nhà từ trường học vậy.
Nhớ hồi trước khi cô học cấp ba nội trú, mẹ cũng chỉ dọn dẹp phòng cho cô, nhưng không bao giờ động vào đồ của cô, cho dù cô có về nhà lúc nào, căn phòng thiếu nữ ấm áp của cô vẫn luôn sạch sẽ và xinh đẹp.
Chỉ tiếc là, cô đã rất lâu rất lâu rồi không được cảm nhận hơi ấm của gia đình nữa...
"Dao tiểu thư?" Người hầu thấy Dao tiểu thư cứ đứng bên bàn học không nói gì, không nhịn được gọi cô.
Ôn Dao hoàn hồn, vội vàng đặt cuốn sổ xuống nhìn cô ta: "Hả?"
"Dao tiểu thư có đói không? Hay là cô tắm rửa thay quần áo trước đi, tôi đi lấy ít trái cây cho cô, bây giờ mới chiều, còn chưa đến giờ ăn cơm..."
Ôn Dao gật đầu với cô ta: "Được, cảm ơn."
...
Hôm nay vẫn là Ôn Dao dùng bữa tối cùng Quý Minh Trần, Ôn Dao đã trải qua những bữa ăn khổ sở ở trại huấn luyện, khẩu vị tốt hơn không chỉ một bậc, ăn gì cũng thấy ngon.
Hơn nữa trái cây tối nay còn đặc biệt tươi ngon, cô đã ăn hết một đĩa nhỏ quả anh đào đỏ mọng hấp dẫn.
Ăn uống no nê xong, Ôn Dao nhớ ra điều gì đó, nói với Quý Minh Trần đang tập trung nghịch đồ ăn bên cạnh: "Anh đưa tay ra đây..."
"Hửm?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
Quý Minh Trần khó hiểu nhướng mày nhìn cô, tuy không hiểu nhưng vẫn đặt đồ ăn xuống, mỉm cười đưa lòng bàn tay về phía cô: "Sao vậy, muốn chơi với tay tôi à?"
Bàn tay người đàn ông xương khớp rõ ràng, ngón tay thon dài, cứ như vậy tùy ý đưa ra, vừa vặn nằm trong vùng ánh nến, tỏa ra ánh sáng mê người, hoàn toàn là dáng vẻ quyến rũ "muốn làm gì thì làm".
Ôn Dao phớt lờ câu nói đầy ẩn ý của anh, lấy ra mười ba đồng tiền vàng từ trong túi áo đặt lên lòng bàn tay rộng lớn của người đàn ông.
Quý Minh Trần nhìn chằm chằm vào hành động im lặng của thiếu nữ, hơi nhướng mày: "Làm gì vậy?"
Ôn Dao giải thích: "Người đứng đầu mỗi hạng mục huấn luyện ở doanh trại cấp D sẽ được thưởng một đồng tiền vàng, đây đều là những thứ tôi kiếm được mấy ngày nay."
Tất nhiên là có hai đồng là của Thu Chí đưa cho cô, nhưng ở doanh trại cấp F cô đã bảo vệ cậu ta không chết, cậu ta trả ơn cho cô cũng không có gì sai, coi như là cô xứng đáng được nhận.
Quý Minh Trần im lặng nhìn Ôn Dao, không hiểu sao lại cảm thấy bộ dạng ngay thẳng này của cô có chút đáng yêu, cứ như là đã nhận được phần thưởng ở trại huấn luyện rồi cố ý chạy về khoe với anh vậy.
Vì thế, anh cụp mắt nhìn những đồng tiền vàng trên tay, những đồng tiền vàng vẫn còn vương hơi ấm từ lòng bàn tay cô: "Cho tôi à?"
Ôn Dao gật đầu: "Đúng vậy, sau này tôi kiếm được bao nhiêu đều đưa cho anh."
Thứ nhất, cô không thích cảm giác nặng trĩu khi mang tiền vàng trên người, thứ hai, cô cũng không cần dùng đến chúng lắm.
Tất nhiên, có thể Quý Minh Trần cũng không coi trọng chúng, nhưng người này thích hưởng thụ cuộc sống vật chất, có thể đối với tiền bạc ít nhiều gì cũng sẽ coi trọng hơn cô một chút.
Bản edit của Mắm Muối Chanh Đường siêu dễ thương. Đọc xong nhớ phô lô tui nha, hoặc theo dõi tui bên page Mắm Muối Chanh Đường. Ngày nào cũng có truyện hay cho mấy ní đọc hoài không chán luôn nè :3
Hơn nữa, dù sao cô cũng nợ anh ân tình không trả hết được, có thể trả được chút nào hay chút đó...
Ở Bắc Châu, tài sản riêng của cô không nhiều, chỉ có một ít tiền vàng tiền bạc được thưởng, cô đa phần đều học theo Thẩm Dật Xuyên chia cho các đội viên khác, nhưng bây giờ ngoài Quý Minh Trần ra, bên cạnh cô cũng không còn ai quan trọng hơn nữa.
Quý Minh Trần thu tay về, nghịch những đồng tiền vàng trong tay như đùa giỡn: "Tốt vậy sao, đều cho tôi à?"
Nói xong, anh cười toe toét, lại ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt hạnh trong veo của Ôn Dao, tâm trạng có vẻ rất vui: "Được, giữa hai chúng ta, tôi quản tiền, em đưa cho tôi, tôi sẽ giữ hộ em."
Trách nhiệm của một người chồng, không thể thoái thác.
Ôn Dao: "?"
"Ý tôi là đưa cho anh, không phải bảo anh cất giữ..."
Nhưng người đàn ông này dường như không nghe thấy gì, không chỉ không nghe, mà còn đặt từng đồng xu vàng vào lòng bàn tay cô, đợi cho mười ba đồng xu vàng xếp thành hình kim tự tháp trên tay cô, anh lại dùng ngón tay đẩy đổ, rồi lại nhẹ nhàng nhặt từng đồng lên...
Ôn Dao biết anh thích chơi, ban đầu cô cũng không ngăn cản hành động của anh, nhưng khi những ngón tay lạnh lẽo của người đàn ông chạm vào lòng bàn tay cô, cô bỗng cảm thấy ngứa ngáy.
Làn da lòng bàn tay bị ngón tay anh chạm vào như có một dòng điện nhẹ, dòng điện truyền dọc theo cánh tay đến trái tim, khiến toàn thân cô tê dại.
Ôn Dao theo bản năng muốn rút tay lại, nhưng Quý Minh Trần lại giữ chặt lấy lòng bàn tay cô, ngón trỏ anh đặt lên một đồng xu vàng, cách một đồng xu vàng mà nhẹ nhàng ấn vào lòng bàn tay mềm mại của cô, lực đạo không nhẹ không nặng khiến người ta nảy sinh vô vàn suy nghĩ miên man...
Ôn Dao cũng không biết tại sao dái tai lại bắt đầu nóng lên, cô ngước nhìn anh, ánh mắt liền chạm phải đôi mắt đào hoa như xoáy nước của người đàn ông, xuyên qua ánh nến lung linh, dung mạo anh tuyệt mỹ, đôi mắt sáng ngời càng thêm thâm tình, như có móc câu dẫn người ta chìm đắm.