“Nếu muốn phân biệt hai người họ thì rất đơn giản, chỉ cần bảo họ làm cùng một việc, ai giống Lục Diễn nhất thì người đó chính là Lục Diễn thật.”
Ephraim cho rằng đối tượng mình cần thuyết phục nhất vẫn là vị sơ trước mắt này.
“Hắn chỉ có thể tồn tại trong thời gian một ngày, cô có thể tin tưởng năng lực này của tôi vô cùng mạnh mẽ, nhưng mục đích của tôi cũng chỉ là rời khỏi đây, tôi nghĩ mục đích của các người cũng vậy, vì thế chúng ta có lẽ có thể hợp tác.”
“Ngươi rất khó rời khỏi đây, trừ khi các đồng đội của ngươi đều mong muốn rời đi, nhưng rõ ràng gã phục vụ John là muốn ở lại, ngươi muốn đi thì phải g-iết hắn, mà chúng ta không thể giúp ngươi, hắn quá xảo quyệt.”
“Nhưng các người đã tìm thấy lộ tuyến rồi không phải sao?
Tôi có thể ngay lập tức tạo ra một người nhân bản nữa sau khi các người rời đi, đi theo hắn hành động là có thể phục chế phương pháp rời đi của các người, nhưng hiện tại thứ tôi muốn là hợp tác, là đồng đội.”
Ephraim kể từ khi vào trò chơi này đã luôn ở trong trạng thái suy sụp, gã cần cảm giác an toàn, cần người có thể tin tưởng, mặc dù gã không chắc người trước mắt có đáng để ủy thác hay không.
“Ngươi còn một người đồng đội nữa vẫn chưa tìm thấy, đúng không?”
Tống Ly lại nói.
Ephraim lắc đầu:
“Không, tôi không dám đi tìm nữa, hắn và phục vụ John đúng là cùng một giuộc, tôi không dám đem mạng ra cược.”
Tống Ly im lặng một lát, thu s-úng lại:
“Mượn người nhân bản dùng một lát.”
6 giờ chiều
Tống Ly thay một bộ đồ nữ phục vụ quay lại ngôi nhà của lão gia Adams, buổi nếm r-ượu đã tiến hành đến giai đoạn khiêu vũ, bầu không khí nhiệt tình tràn trề, căn bản không bị ảnh hưởng bởi mảnh giấy t.ử thần lúc trước.
Có lẽ lúc đó vị Bộ trưởng Bộ Quốc phòng thực sự đã d.a.o động tâm can, nhưng sau đó lại chỉ coi như một trò đùa dai, Tống Ly hiện tại thấy ông ta đang ôm một quý bà khiêu vũ giữa đám đông.
Tống Ly tìm kiếm bóng dáng linh mục trong đó, không may thay lại nhìn thấy một gương mặt mà lúc này nàng không muốn thấy nhất.
Gã phục vụ John Martin.
Hắn không đi ra phía trước, mà tiếp tục ở lại trong ngôi nhà của lão gia Adams, Tiêu Vân Hàn chắc chắn không bắt được hắn rồi.
Mà lúc này, John cũng phát hiện nàng đã quay lại, và mỉm cười với tâm trạng cực tốt, ngay sau đó Tống Ly cảm thấy vai mình nặng trĩu, con dơi kia đã đậu gần cổ nàng.
Ở nơi như thế này, dùng dơi g-iết người là rất kín đáo, nhưng nếu có người nổ s-úng, chắc chắn sẽ bị phát hiện ngay lập tức.
Con dơi không chút do dự lao về phía động mạch của nàng định c.ắ.n, Tống Ly lại đột nhiên lên tiếng:
“Thân phận của Lyon Garland là phi công chiến cơ, bảy giờ tối nay hắn sẽ lái máy bay chiến đấu tới oanh tạc nơi này.”
Động tác của con dơi khựng lại một chút.
“Cô không cần nói nhiều như vậy để làm mê hoặc ta, sơ à, ta nhận được lệnh t.ử phải g-iết cô, hắn đặc biệt để lại vị trí điểm xói mòn thứ chín cho cô đấy.”
Tống Ly không nói gì, mà lấy tờ báo kia ra, phần hướng lên trên chính là mẩu tin về gã phi công địch quốc kia.
“Cô lấy ra thứ gì thế, trông có vẻ muốn thuyết phục ta, nhưng ta căn bản nhìn không rõ đó là cái gì.”
“Xin lỗi, quên mất ngươi chỉ là một con dơi.”
Tống Ly đi về phía John, hắn đang pha r-ượu, đi tới nơi, hắn cũng hoàn thành công việc cuối cùng, đẩy một ly cocktail tới trước mặt Tống Ly.
“Satan’s Kiss, mời thưởng thức.”
“Thú cưng của ngươi thị lực không tốt lắm.”
Tống Ly đưa tờ báo lên.
Con dơi đã lẩn trốn vào góc khuất rồi, ở đây tuy không đông người, nhưng nếu bị phát hiện cũng sẽ gây ra kinh hoàng.
“Lyon Garland, cái gã ngốc luôn tới uống Vodka đó, cô muốn nói gì với ta?”
“Bảy giờ, hắn sẽ lái máy bay chiến đấu tới oanh tạc nơi này, tất cả chúng ta đều sẽ ch-ết.
Nếu ngươi muốn rời khỏi đây ngay bây giờ để ra ngoài tìm kiếm người thủ hộ và con mồi kích hoạt sân nhà, đồng đội của ta đang đợi ngươi ở bên ngoài, ngươi cũng sẽ ch-ết.”
Động tác pha r-ượu tiếp theo của John chậm lại đôi chút.
“Cô thấy ta sẽ tin cô, hay là tin tưởng v.ũ k.h.í của mình hơn?”
“Ồ, lẽ nào ngươi trông cậy vào một con dơi nhỏ bé của mình đi đối đầu trực diện với máy bay chiến đấu sao?”
Con dơi đang trốn dưới quầy bar bao bọc toàn thân run rẩy một cái.
“Báo chí sẽ không lừa người đâu.”
Tống Ly lại đẩy tờ báo tới trước mặt hắn.
“Vậy thứ cô muốn là gì?”
“Đêm bình an.”
“Hòa bình?”
John cảm thấy có chút buồn cười, bởi vì trong kế hoạch của hắn, hắn sẽ kích hoạt sân nhà t.ửu trang vịnh Tinh Thần sau khi tiệc tối bắt đầu, tiếp theo sẽ mở ra một đêm săn lùng cuồng nhiệt.
Mà người phụ nữ trước mắt này lại cùng hắn bàn chuyện hòa bình trong một trò chơi g-iết ch.óc.
“Ta thà cùng mọi người đồng quy vu tận, cũng không mong thấy có một người nào sống sót bước ra khỏi t.ửu trang.”
Hắn yêu thích g-iết ch.óc, thậm chí có thể vì g-iết ch.óc mà hy sinh tính mạng của chính mình, vì thế trong mắt người đồng đội nhà khoa học của hắn, gã này chính là một tên điên, biến thái triệt để.
“Được rồi, vậy ta hy vọng tối nay ngươi và ta, cùng với các đồng đội của ta ở giữa là hòa bình.”
Mặc dù mục đích ban đầu của Tống Ly chính là như vậy, nhưng nàng vẫn bày ra dáng vẻ lùi một bước để tiến một bước.
Rõ ràng như vậy, John liền nghiêm túc cân nhắc.
“Trực giác mách bảo ta, bỏ lỡ ngày hôm nay, ta sẽ hoàn toàn mất đi cơ hội g-iết cô.”
“Nhìn thoáng ra đi tiên sinh, chúng ta chỉ là những linh hồn đến từ các không gian khác nhau hội ngộ ngắn ngủi mà thôi, ngài không cần chấp nhất với ta đâu.”
“John Martin.”
“Lilia Lucifer.”
“Lucifer?
Ly r-ượu này rất hợp với cô.”
John một lần nữa đẩy ly “Satan’s Kiss” tới trước mặt Tống Ly.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ta cũng có một ly r-ượu mời ngươi uống.”
Tống Ly lấy phần r-ượu m-áu oán hận mang theo người ra, đổ vào một ly r-ượu trống, đưa cho John.
John nhíu mày:
“R-ượu m-áu oán hận?”
“Chỉ là một chút đảm bảo cho sự công bằng của cuộc giao dịch này thôi.”
“Vậy thì, như một cuộc giao dịch, cô cũng phải uống ly r-ượu ta pha này, đừng căng thẳng, nó là một ly r-ượu bình thường thôi, chỉ là nồng độ hơi cao một chút.”
Tống Ly cầm ly r-ượu này lên.
“Cạn ly?”
“Cạn ly.”
【Thị trấn Pollock (Ác quỷ ở ngay đây)】
Cũng may t.ửu lượng của thân thể này khá tốt, Tống Ly không cảm thấy quá say.
Nàng lại nhìn về phía John.
“Có thể nhờ thú cưng của ngươi bắt giúp ta một con rắn không?”
“Cũng may cô còn biết ta chỉ là thú cưng, ta làm sao bắt rắn cho cô được?”
Dưới quầy bar truyền đến giọng nói tức tối của con dơi.
“Yên nào, ta với chủ nhân ngươi không giống nhau đâu, ta trả lương đấy.”
“Cô biết ta thích ăn gì không?
Giống như tất cả con người phần thưởng cho thú cưng của họ là một chậu thức ăn công nghiệp, rồi chúng liền vẫy đuôi hớn hở đi ăn, đừng coi ta là loại đồ vật không có chủ kiến đó!”
“Ồ, ta đưa tiền mặt cho ngươi, ngươi thích ăn gì thì tự đi mà mua.”
Con dơi vỗ cánh bay đi.
Tống Ly rút từ ví ra hai tờ tiền mặt đưa cho John, sau đó xoay người rời đi.
“Ta còn khá muốn xem một con dơi cầm tiền đi vào cửa hàng mua sắm đấy.”
John mỉm cười:
“Cha Brown đang ở trong thư phòng của lão gia Adams.”
Khi con rắn do dơi bắt tới xuất hiện trong buổi khiêu vũ làm kinh động tất cả mọi người, Tống Ly cũng tìm thấy cha Brown, vô cùng chân thành nói mình đã thấy rắn, và tin chắc là con ở trong nhà thờ.
“Ác quỷ đã tới đây rồi,” Tống Ly đứng trước mặt cha Brown run bần bật nói, khóe mắt còn chảy xuống hai giọt lệ, “Ác quỷ thực sự tồn tại, hắn sẽ g-iết tất cả chúng ta!”
Khi câu nói này của nàng hạ xuống, lão gia Adams và người bạn Bộ trưởng của ông vừa khéo xuất hiện ở cửa thư phòng.
“Ồ, nói thế này có lẽ hơi mạo phạm,” Lão gia Adams xoa trán, nhìn về phía cha Brown nói:
“Nhưng vị sơ tiểu thư này dường như không thích hợp ở lại đây nữa.”
Ông đã chuẩn bị kỹ lưỡng rất nhiều cho bữa tiệc hôm nay, không cho phép bất cứ ai tới phá hoại, ông định đuổi Tống Ly đi.
Cha Brown vốn đang ngồi lúc này đã đứng dậy, thần sắc nghiêm túc chân thành:
“Tại sao, con bé không hề nói dối, lão gia Adams, ông không tin vào sự tồn tại của ác quỷ sao?
Ta có thể cảm nhận được, ác quỷ ở ngay đây, nếu ông muốn đuổi con bé đi, vậy ta cũng sẽ cùng rời đi.”
“Ác quỷ?”
Lời nói của cha Brown là có trọng lượng, lão gia Adams vốn đang đau đầu vì đủ loại hỗn loạn lúc này cũng dần dần tin theo.
“Ác quỷ...
ở đây sao?”
“Đúng vậy, nàng ta ở ngay đây.”
Tống Ly chợt nhìn về phía cha Brown:
“Nàng ta?”
“Đúng vậy, Thượng Đế đã khải thị cho ta như thế.”
Cha Brown lặng lẽ cầu nguyện, cầu xin Thượng Đế có thể ban thêm nhiều khải thị hơn.
Tống Ly cúi đầu chớp chớp mắt, ngay sau đó lên tiếng:
“Con rắn đó, con rắn đó sẽ mang tới c-ái ch-ết!”
Giọng nói vừa dứt, Bộ trưởng không thể lưu lại nơi này lâu thêm được nữa, ông nhìn về phía lão gia Adams.
“Nghe này Rayleigh, bây giờ tôi phải quay về rồi, để hôm khác sẽ nếm thử loại r-ượu ngon ông dày công ủ nhé.”
“Đúng vậy, đúng vậy, ông nên quay về.”
Lão gia Adams nói như thế, sau khi vị bạn Bộ trưởng rời đi, ông lập tức nhanh bước về phía cha Brown, khẩn cầu linh mục có thể giúp đỡ xua đuổi ác quỷ.
Cùng lúc đó, Tiêu Vân Hàn vẫn đang khổ sở tìm kiếm John ở bên ngoài thì trong đầu vang lên tiếng thông báo.
“Thời hạn nhiệm vụ thay đổi, thời gian kết thúc điều chỉnh thành 12 giờ đêm nay.”
6 giờ 30 phút chiều
Lyon ngồi trong chiếc máy bay chiến đấu sắp cất cánh, vừa hát vừa lau chùi mọi thứ sáng bóng.
Cô nàng Digan đi tới, hắn vẫn coi như không thấy, tiếp tục mân mê “người anh em tốt” của mình.
“Camila không thể tới tham quan cuộc t.h.ả.m sát này được, cô ấy cần ở lại số 22 phố Shuguang để canh chừng phu nhân tranh dầu kia, để đảm bảo năng lực hôm nay của cô ấy vẫn có thể dùng lên người anh.”
“Thay tôi chuyển lời cảm ơn tới Camila, ngoài ra bảo cô ấy, tôi sẽ đưa cô ấy sống sót tới cuối cùng.”
Tùy miệng nói một câu, Lyon lại tiếp tục hát.
“Tại sao?
Tôi cũng là đồng đội của anh, nếu không có năng lực bói toán của tôi, anh cũng không tìm được vị người thủ hộ cả ngày nhốt mình trong phòng vẽ tranh kia, tại sao anh chỉ bảo vệ cô ấy mà không bảo vệ tôi?”
Eva kích động nói.