Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Được

Chương 98



Tiết Linh không thèm ngẩng đầu lên, nhập những suy đoán của mình vào ghi chú rồi để máy tính bảng đọc to ra.

“Tôi đã biết anh muốn đến thành phố An Đông để làm gì rồi. Anh muốn tìm Văn Y lấy Thái Tuế...”

Mặc dù giọng đọc điện tử vô cảm nghe có phần buồn cười, nhưng Văn Cửu Tắc chẳng thể cười nổi.

Anh chăm chú nhìn về phía trước, nghe xong thì “ừm” một tiếng, hờ hững nói:

“Em im lặng lâu như vậy là đang nghĩ chuyện này sao? Tôi còn tưởng em đang tính toán xem phải dạy dỗ tôi thế nào, làm tôi căng thẳng uổng công rồi.”

Tiết Linh nheo mắt quan sát biểu cảm của anh, trong lòng càng chắc chắn suy đoán của mình là đúng.

Lúc nào thì cái tên này lại tập trung lái xe như vậy chứ? Nhìn như đang chăm chú lái, nhưng thực chất trong đầu lại đang xoay đủ mọi cách để tiếp tục che giấu sự thật đây mà.

Giọng đọc điện tử lại vang lên: “Anh đang cố tình đánh lạc hướng, chứng tỏ tôi đoán trúng rồi.”

Bạn gái cũ thành thật với anh như thế, vậy mà anh lại còn chơi trò tâm cơ với cô.

Văn Cửu Tắc: “...”

“Chậc.” Anh không nhìn đường nữa, cầm lấy máy tính bảng của cô liếc qua một chút. “Tự dưng thông minh đột xuất thế này, nghĩ ngợi mấy chuyện này làm gì? Ngốc một chút, không phải sẽ sống vui vẻ hơn sao?”

Tiết Linh giật lại máy tính bảng, chỉnh âm lượng lớn nhất rồi để giọng điện tử hét vào mặt anh: “Là anh ép tôi đấy!”

Cô hoàn toàn có thể chẳng nghĩ gì cả, để mặc anh gánh vác toàn bộ áp lực tâm lý mà phát điên!

“Chuyện này có gì mà phải giấu? Không thể nói thẳng với tôi sao?”

Cái đầu của tên này đúng là có vấn đề, lúc thì suy nghĩ đơn giản đến vô tri, lúc lại vòng vo đến phát mệt.

Văn Cửu Tắc im lặng một lúc lâu rồi nói: “Chưa xác định được thì sao nói với em được?”

“Nếu Văn Y không ở thành phố An Đông, nếu cô ta không còn Thái Tuế, nếu Thái Tuế cũng vô dụng với em… Nói cho em biết, chẳng phải sẽ khiến em thất vọng sao?”

“Thất vọng thì sao? Tôi chưa từng thất vọng chắc? Thất vọng là một cảm xúc rất bình thường.”

“Khi còn nhỏ, mỗi lần nghỉ lễ tôi đều mong mẹ về thăm, nhưng vì công việc bận rộn nên bà ấy không thể về, tôi cũng thấy thất vọng. Không thi đậu trường mong muốn, tôi cũng thất vọng. Xổ số siêu thị không trúng món đồ điện yêu thích, tôi cũng thất vọng… Trong cuộc sống có biết bao điều khiến người ta thất vọng, có gì mà không chịu nổi chứ?”

Văn Cửu Tắc im lặng lâu hơn, hiếm khi anh lại không nói được gì.

Anh chợt nhớ đến mẹ mình.

Bà có sức khỏe không tốt, người bệnh lâu ngày thường hay suy nghĩ nhiều. Chỉ cần trời trở lạnh một chút, tâm trạng bà cũng ảnh hưởng theo.

Khi anh bị bắt nạt bên ngoài, khi hàng xóm láng giềng nói lời khó nghe, khi họ hàng kéo đến đòi tiền… Bất kỳ tin tức xấu nào cũng có thể khiến bà đau khổ không chịu nổi.

Dần dần, Văn Cửu Tắc đã thành thói quen không bộc lộ bất kỳ điều tiêu cực nào trước mặt mẹ, không nói những điều khiến bà lo lắng, gặp chuyện gì cũng chọn cách tự mình gánh vác và giấu nhẹm đi.

Chẳng có gì quan trọng cả, chỉ cần bà có thể khỏe mạnh và vui vẻ một chút là được.

Trên đời này, người anh quan tâm chỉ có hai người: mẹ anh và Tiết Linh.

Với Tiết Linh, anh cũng vô thức đối xử với cô theo cách đó.

Nhưng có vẻ như, cô không cần sự đối xử như vậy.

Văn Cửu Tắc không tiếp tục lảng tránh nữa, bình thản nói: “Tôi muốn em có một cuộc sống nhẹ nhàng, không phải chịu đựng thất vọng.”

Tiết Linh: “...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

Cô bắt đầu lục tìm video trên máy tính bảng, Văn Cửu Tắc mãi không thấy cô đáp lại, quay sang nhìn thì thấy cô đang nghiêm túc chọn phim.

Chẳng mấy chốc, bộ phim bắt đầu phát.

Trên màn hình là một người phụ nữ mặt mày ủ rũ, ôm chặt người đàn ông miệng đầy m.á.u khóc lóc: “Nhị Ngưu! Sao anh mắc bệnh mà không nói với em?”

Người đàn ông thoi thóp đáp: “Anh sợ em lo lắng, Quế Hoa à, anh không nói là để em có thể sống những ngày tháng vui vẻ nhẹ nhàng...”

Trong bầu không khí bi thương đẫm nước mắt, Văn Cửu Tắc bỗng thấy như có một sự chế nhạo vô hình nhắm vào mình.

Tiết Linh chưa xem xong đã đổi phim khác, lần này là một bộ phim gián điệp thời dân quốc.

“Trân Hương, tôi không hề có tình cảm với cô, từ nay về sau đừng tìm tôi nữa!”

Hình ảnh chuyển cảnh, người đàn ông mặt lạnh lùng bị b.ắ.n trúng, anh ta ôm bụng, nắm c.h.ặ.t t.a.y nữ chính mà nói:

“Nói không yêu em là lừa em đấy. Tình cảnh của anh rất nguy hiểm, có thể mất mạng bất cứ lúc nào. Em còn trẻ, anh không muốn em vì anh mà đau lòng.”

Nữ chính khóc rống lên gọi tên anh ta, còn nam phụ bị thương bên cạnh chạy tới tát cho nam chính một cái trời giáng, chửi:

“Sợ em gái tôi đau lòng thì lúc đầu đừng nói gì! Tốt nhất là đem bí mật này xuống mồ luôn đi! Giờ lại nói có nỗi khổ gì?!”

Tập phim kết thúc trong tiếng khóc lóc nức nở, nhạc phim nổi lên, ca từ như thể dành riêng cho Văn Cửu Tắc:

“Oh ~ Em yêu anh thật lòng, nhưng anh lại giấu giếm, thực ra là một lời tỏ tình~”

Văn Cửu Tắc chưa từng xem mấy bộ phim như thế này, nhưng anh cảm thấy nội dung có chút... quen quen.

Tiết Linh vẫn chưa thấy đủ, lại đổi sang một bộ phim cổ trang.

Nam chính yêu nữ chính tha thiết, nhưng vì gia đình ép buộc, anh ta phải cưới một nữ phụ môn đăng hộ đối. Gia đình còn đe dọa nếu anh ta không chia tay nữ chính, họ sẽ ra tay với cô.

Thế là nam chính mặt mày đau khổ, nói ra những lời tuyệt tình rằng anh ta chưa bao giờ yêu nữ chính.

Hai người chia tay trong đau đớn, sau đó nữ chính tìm được một nam phụ khác.

Kết quả, nam chính – người từng nói chia tay – nhìn thấy cảnh này thì không chịu nổi, lại chạy đến dây dưa.

“Đừng đi! Yến Nhi, lúc đó anh có nỗi khổ riêng, anh không yêu cô ấy, anh chỉ yêu em!”

“Bây giờ nói những lời này thì có ích gì?”

Hai người cãi qua cãi lại rồi đột nhiên... hôn nhau.

Khi đoạn đó phát lên, Tiết Linh liên tục liếc mắt đầy hàm ý về phía Văn Cửu Tắc.

Mà khi nam nữ chính bắt đầu hôn nhau, Văn Cửu Tắc cũng nhìn cô một cái đầy ẩn ý, còn thở dài tiếc nuối.

Tiết Linh: Anh đang tiếc cái gì đấy?

Cuối cùng, cô tắt quách bộ phim đầy drama kia đi, trong xe lại trở về sự im lặng.

“Xem xong có cảm giác gì không?” Tiết Linh hỏi.

“Cảm giác... rất có tính giáo dục.”

Tiết Linh hoài nghi nhìn anh: “Vậy anh hiểu được điều gì?”

Văn Cửu Tắc dùng tư duy đặc biệt của mình để trả lời: “Lúc nói chia tay với em, đáng lẽ anh nên vừa nói vừa khóc mới đúng.”


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com