Sau Khi Cá Mặn Phất Lên Liền Quy Ẩn Điền Viên

Chương 2



Lâm Hướng Du rời đi rất vội vàng, vốn tưởng rằng sẽ không có mấy đồng nghiệp biết, không ngờ trước lúc đi lại có vài người quen ra tiễn cậu. Nhóm "ăn cơm" của cậu còn tặng hẳn một bó hoa cực lớn, ôm vào trong lòng che mất nửa khuôn mặt, plus là hai màn diễn xuất khoa trương đến mức dư thừa.

"Anh Lâm, sao anh lại đột nhiên từ chức vậy?! Huhuhu! Anh đi rồi, ai sẽ uống trà sữa với em nữa?"

"Lâm Lâm, anh thật sự không cần bọn em nữa sao? Anh ác quá rồi đó!"

Hai giọng khóc giả này quá lớn, lập tức thu hút không ít ánh nhìn, thậm chí mấy cửa sổ văn phòng gần đó cũng có người thò đầu ra xem.

Lâm Hướng Du lặng lẽ giơ cao bó hoa che kín mặt mình.

Nhìn dáng vẻ tự lừa mình của cậu, Du Nhạc Thành với Khương Hựu Lăng suýt nữa cười đến co giật. Mãi đến khi cậu sống không còn gì luyến tiếc mà giơ tay đầu hàng, hai người mới chịu buông tha.

"Được rồi được rồi, không đùa nữa. Anh Lâm từ chức rồi cũng đừng quên bọn em nha!"

Lâm Hướng Du cười cười, hiếm khi chủ động mời: "Phong cảnh qquê tôi không tệ, hoan nghênh mấy cậu tới chơi, ăn uống tôi lo hết. Khoảng tháng sáu tháng bảy còn có thể hái nấm, tôi dẫn mấy cậu lên núi."

Hai người đối diện thật sự ngạc nhiên.

Làm đồng nghiệp nhiều năm như vậy, số lần Lâm Hướng Du chủ động mời họ có thể đếm trên đầu ngón tay. Trước giờ toàn là bọn họ tổ chức, cậu còn thường xuyên từ chối không đi.

Không ngờ lần này cậu lại chủ động như vậy, Du Nhạc Thành với Khương Hựu Lăng lập tức đồng ý.

Khương Hựu Lăng đặc biệt phấn khích: "Vậy quyết định nhé, sang năm bọn em sẽ tới. Trước đó em xem nhiều video lên núi hái nấm lắm. Trời mưa mặc áo mưa xách thùng nhỏ lên núi, thấy nấm còn phải vỗ vỗ mũ nó, nhìn vui cực. À đúng rồi, đến lúc đó có thể ăn nấm tùng nhung không? Em nghe nói loại nấm đó cực ngon!"

Du Nhạc Thành cũng giơ tay: "Thế thì em muốn ăn nấm san hô! Em tò mò mùi vị của nó lắm!"

Lâm Hướng Du đồng ý từng cái một. Thấy thời gian không còn sớm, cậu thúc giục bọn họ vào trong. Hôm nay có cuộc họp, mấy ông sếp lớn đều ở đó, lát nữa mà chạm mặt sẽ không hay.

Nhìn họ quay về văn phòng, Lâm Hướng Du mới xoay người rời đi.

Con đường từ công ty về nhà này, cậu đã đi hơn ngàn lần nhưng hôm nay là lần đầu tiên cậu cảm thấy con đường này đẹp đến vậy. Ở chỗ rẽ có một cây nguyệt quý cao ngang người, hoa màu hồng trắng nở đúng độ, mỗi bông to hơn cả nắm tay, treo đầy cành. Có lẽ sáng nay vừa được tưới nước, lá cây xanh mướt lấp lánh, tràn đầy sức sống.

Trước khi về nhà, Lâm Hướng Du ghé trung tâm thương mại, mua quà cho bà nội với gia đình bác cả. Đến khi bắt đầu thu dọn đồ đạc, đã là buổi chiều.

d*c v*ng mua sắm của cậu không mạnh nhưng nhiều năm tích lại, đồ đạc cũng không ít. Thứ bỏ được thì bỏ, thứ không mang đi thì để lại cho chủ nhà, chưa kịp dọn phòng ngủ mà đã chất đầy mấy vali.

Lúc bận rộn là không có khái niệm thời gian.

Đến lúc xong việc, trời đã gần tối. Lâm Hướng Du không còn sức dọn dẹp nữa, c** q**n áo bẩn ra, nằm bẹp trên sopha. Chưa đầy hai phút đã mơ màng muốn ngủ, bất ngờ lại bị điện thoại của chủ nhà đánh thức.

Lúc trước liên hệ, cậu đã chủ động nói không cần giữ tiền cọc nên chủ nhà đồng ý trả phòng rất sảng khoái.

"Tiểu Lâm à, cháu định mai đi đúng không? Mai dì rảnh cả ngày, cháu thu dọn xong thì cứ gọi cho dì là được."

Lâm Hướng Du gật đầu: "Vâng, cảm ơn dì, làm phiền dì rồi."

Cúp điện thoại, cậu cũng không còn buồn ngủ nữa, dứt khoát dồn tinh thần làm hết những việc còn lại.

Rạng sáng, vừa nằm xuống xong, Lâm Hướng Du lại không ngủ được. Nhất là khi nhìn số dư trong thẻ ngân hàng, cậu lăn qua lộn lại hơn mười phút, cuối cùng quyết định chia sẻ tin tốt từ chức này với bạn thân.

Không may, cuộc gọi đầu tiên không thông. Cậu không chớp mắt, lập tức gọi cuộc thứ hai. Đến cuộc gọi thứ tư, bên kia cuối cùng cũng bắt máy.

Giọng nói đầy tức giận của Mục Minh Húc truyền tới: "Tên họ Lâm kia, tốt nhất là cậu có việc thật, không thì ngày mai tôi qua đánh cậu cho tỉnh người lại đấy!"

Lâm Hướng Du không hề chột dạ, chiêu gọi điện nửa đêm này cậu học từ chính Mục Minh Húc.

Năm đầu đi làm, Mục Minh Húc trực ca đêm gọi cậu, lần đầu nhận điện thoại lúc nửa đêm cậu còn tưởng mình mộng du.

"Cậu nghĩ tôi giống cậu à? Tôi thật sự có việc."

Mục Minh Húc lập tức nghiêm túc hơn hẳn: "Không phải xảy ra chuyện gì thật đấy chứ? Đừng giấu tôi."

Lần đầu tiên Lâm Hướng Du nói với ngữ điệu cao vút như vậy, đầy phấn khích: "Không có chuyện gì! Tôi chỉ muốn nói với cậu là tôi từ chức rồi! Lần đầu tiên được vận may chiếu cố, tôi trúng thưởng, tại chỗ từ chức luôn! Mai tôi sẽ về quê, đợi dọn xong nhà sẽ mời cậu qua chơi!"

Bên kia, Mục Minh Húc trực tiếp bật dậy khỏi giường. Từ hồi đi học đếngiờ, hai người họ luôn là liên minh xui xẻo. Không ngờ tên này lại phản bội tổ chức, để hắn một mình làm nô lệ tư bản, thật đáng giận!

"Không tệ, liên minh xui xẻo của chúng ta cuối cùng cũng có người đổi vận rồi. Sau này cần cứu mạng, tôi sẽ tìm cậu vay tiền đấy."

Trong lòng Lâm Hướng Du âm thầm chống nạnh: "Không thành vấn đề, nhớ tới tìm tôi chơi đó."

Mục Minh Húc tính toán một chút, nói: "Dạo này tôi không đi được, trực ca đêm suốt làm hồn tôi sắp bay rời khỏi xác rồi. Xem cuối năm có xin nghỉ bù được không, được thì tôi đi."

"Được, tới thì báo tôi trước, tôi ra đón."

Nói xong, Lâm Hướng Du vui vẻ cúp máy gọn gàng, chỉ để lại cho bên kia một tiếng "tút".

Tâm trạng bình tĩnh trở lại, cuối cùng cậu cũng ngủ được.

Sáng sớm hôm sau, chủ nhà tới. Thấy căn phòng so với lúc cho thuê không thay đổi nhiều, lại còn để lại khá nhiều đồ, chủ nhà cũng không giữ tiền cọc, lúc xuống lầu còn giúp Lâm Hướng Du xách một vali.

Chuyến cuối cùng, Lâm Hướng Du mang theo bó hoa, nhẹ nhõm bước lên con đường về quê.

Xe chạy ra trạm dịch vụ, cậu mới sực nhớ mình còn chưa nói với bà nội chuyện về quê. Cậu dừng xe bên đường, lấy điện thoại gọi cho bà.

Chuông vừa reo, Lâm Hướng Du đã bắt đầu đếm. Theo tốc độ bà nội nghe chuông rồi phản ứng tìm điện thoại, ít nhất phải hai mươi giây, đó là trong trường hợp bà không làm gì khác. Nếu đang nấu ăn hay bận việc, thường phải gọi hai lần.

Nhưng cũng có ngoại lệ, là khi bà đang tám chuyện với mấy bà bạn già, lúc đó nghe máy nhanh lắm.

Giờ mới mười giờ, cậu đoán bà nội chắc đang ở vườn rau.

Quả nhiên, cuộc gọi đầu không ai nghe. Cậu quen tay gọi lần hai, lần này bà nội bắt máy.

Nghe tiếng "Alo" quen thuộc, khóe miệng Lâm Hướng Du cong lên, giọng cũng dịu đi: "Bà ơi, là cháu."

Hà Tú Trúc đang xách giỏ tre đứng trong vườn rau, nghe giọng cháu trai liền bỏ giỏ, cầm điện thoại ngồi xuống bờ ruộng, nheo mắt cười không khép miệng: "A Du à, hôm nay không đi làm sao? Ăn sáng chưa? Bà nói cho cháu nghe, không ăn sáng là không được đâu."

Nói trùng hợp thì cũng trùng hợp, Lâm Hướng Du đúng là chưa ăn. Thời điểm đi làm không còn cách nào, không ăn là tụt huyết áp. Ngày thường vào buổi sáng cậu không dậy nổi, hôm nay dậy rồi nhưng đầu óc chỉ nghĩ đến về nhà, quên luôn chuyện ăn sáng.

Nhưng cậu không thể nói thật. Làm công nhiều năm, kỹ năng đầu tiên học được chính là nói dối không đổi sắc. Đáng tiếc kỹ năng này chỉ dùng được khi từ chối đồng nghiệp, còn từ chối tăng ca thì vô dụng.

"Cháu ăn rồi. Bà ăn chưa? Tối nay cháu về."

Hà Tú Trúc càng vui hơn: "Mấy giờ về tới nhà? Vậy bà chờ cháu ăn cơm tối, tối nay bà làm gà cho cháu ăn. Nếu biết sớm, bà còn làm cho cháu rượu ngọt. Khi nào cháu về? Giờ bà làm còn kịp không?"

Nghe bà nội lải nhải, mắt Lâm Hướng Du đầy ý cười: "Bà ơi, đừng chờ cháu ăn cơm, cháu về chắc cũng muộn rồi. Lần này cháu về ở lâu, bà làm đi, cháu muốn ăn rượu ngọt bà làm."

"Được được được, bà về làm ngay. Cháu gần tới nhớ gọi bà, bà ra đón."

"Vâng. Bà ơi, cháu lái xe đây, không nói chuyện nữa nhé."

"Ừ, lái chậm thôi, chú ý an toàn."

Cúp máy, Lâm Hướng Du lướt qua lịch sử cuộc gọi.

Hai ngày nay toàn gọi điện. Kéo xuống mãi đến hai tháng trước, nhìn thấy hai cái tên quen thuộc, cậu do dự rất lâu rồi vẫn gọi.

"Alo, Hướng Du, có việc gì không? Không có thì nói sau nhé, ba đang họp."

Lâm Hướng Du cười nói: "Không có gì, ba. Con từ chức rồi, ba nói với mẹ giúp con. Con về quê ở một thời gian."

"Biết rồi. Đừng nghỉ lâu quá, không dễ tìm việc tiếp đâu."

Lâm Hướng Du còn chưa kịp nói gì thêm, điện thoại đã cúp. Vừa hay, cậu cũng không biết nên nói gì.

Xong việc, Lâm Hướng Du chuyển cho họ mỗi người một khoản tiền qua Alipay rồi cất điện thoại, khởi động xe chạy lên cao tốc.

Năm nhất đại học, cậu đã theo bố mẹ lên Kinh thị. Sau khi ông nội mất, bà nội đã sống cùng cậu hai năm nhưng sau khi cậu ở nội trú, bà nội đã về quê.

Quan hệ giữa cậu với ba mẹ cũng bình thường. Tốt nghiệp xong, cậu không ở lại đó mà về thành phố C gần quê, cách nhà chỉ mấy trăm cây số, lái xe khoảng sáu tiếng là tới.

Lâu rồi không lái đường dài như vậy, suốt dọc đường tinh thần Lâm Hướng Du khá căng thẳng, phải nghỉ giữa đường mấy lần. Đến thành phố C đã hơn năm giờ chiều, tới thôn Nhạc Cư đúng sáu giờ.

Lâu không về, thị trấn thay đổi khá nhiều. Đường xi măng ngoài kia đã thành đường nhựa, bên cạnh còn xây bãi đỗ xe, bên trong có vài chiếc xe, chắc là khách du lịch.

Nhạc Cư là một cổ trấn nhỏ không nổi tiếng, vẫn giữ lại nhiều kiến trúc cũ.

Nhà cũ của Lâm Hướng Du là loại nhà gỗ xây mấy chục năm trước. Sau này bác cả xây nhà mới cũng không động vào nhà cũ mà chuyển ra thị trấn. Mấy chục năm nay, nhà mới đều tập trung ở khu đó.

Khu nhà cũ này đã được chính quyền biến một nửa thành khu du lịch, tiếc là khách không nhiều. Hai năm gần đây có tuyên truyền chút ít, xem ra cũng có tác dụng.

Đường trong trấn có nhiều đá lát và bậc thềm. Trước kia họ về phải đi vòng, năm nay có đường mới, Lâm Hướng Du hơi mù đường, liền đỗ xe ở bãi, không lấy hành lý, ôm hoa đi bộ vào trong.

Cách cổng trấn Nhạc Cư không xa có một cây cổ thụ. Dưới gốc có bàn đá và bảy tám ghế đá, rất nhiều ông bà già đều thích tới ngồi hóng mát.

Lâm Hướng Du liếc mắt một cái đã thấy bà nội đang trò chuyện với mấy bà khác, tiếng cười vang rất xa.

Nghe lại giọng nói quen thuộc, Lâm Hướng Du cảm thấy bụi đường gió sương trên người mình như bị thổi bay hết.

Cậu đứng đó nhìn rất lâu. Hơn một năm không gặp, bà nội vẫn tràn đầy sức sống. Thật tốt.

Hà Tú Trúc biết cháu trai sẽ về, vừa ăn trưa xong đã mang kim chỉ ra đây, vừa khâu miếng đệm giày vừa đợi. Mấy bà đến nói chuyện đổi hết lượt này tới lượt khác, cho tới khi Lữ Thu Phương tới, hai bà chị em nói tới cháu chắt là không dừng lại, kéo dài đến tận bây giờ.

Lữ Thu Phương vừa móc xong một chiếc dép lê, ngẩng đầu lên liền thấy Lâm Hướng Du đi tới. Bà không quen cậu nhưng không ảnh hưởng tới việc bà là một bà cụ thích ngắm trai đẹp.

Một chàng trai cao gầy, mặc áo sơ mi xanh, dáng người thon dài.

Bà kéo Hà Tú Trúc khen ngợi: "Bà xem cậu trai đang vẫy tay kìa! Không biết con nhà ai, cao thật đấy! Chỉ hơi gầy chút, không giống thằng nhà tôi."

Hà Tú Trúc không ngẩng đầu, đáp: "Đó là bà chưa thấy cháu trai tôi thôi. Cháu tôi mới gọi là đẹp, còn đẹp hơn ba nó."

Nói xong, bà mới ngẩng đầu lên, phía trước chẳng phải là thằng cháu lớn của bà sao?!

Bà bật dậy ngay lập tức, nhanh nhẹn đến mức không giống bà cụ hơn bảy mươi tuổi: "A Du, tới rồi sao không gọi cho bà? Bà còn chưa xào đồ ăn đâu."

Lâm Hướng Du thấy động tác của bà, đồng tử giãn ra, sợ bà trẹo lưng, ba bước gộp làm hai chạy tới đỡ: "Bà ơi, đừng vội thế, ngã thì làm sao. Cháu ăn trên đường rồi, không đói."

Hà Tú Trúc vỗ tay cậu: "Ăn ngoài đường sao bằng cơm nhà. Đi đi đi, về nhà bà nấu cho cháu ăn."

Lúc này, Lữ Thu Phương bị hai người bỏ quên mới đứng dậy: "Tú Trúc, giờ này mà bà nấu thì trời tối mất. Đi đi, qua tiệm nhà tôi ăn. Cháu tôi nấu ăn ngon lắm."

Con trai Lữ Thu Phương vốn mở quán ăn, sau này cháu trai về mở thêm homestay phía sau, homestay bình thường nhưng quán ăn ngày càng đông.

Tuy Hà Tú Trúc chưa đi nhưng cũng nghe nói đồ ăn ngon, không do dự mà đồng ý: "Nhưng nói trước nhé. Tiền ăn nhất định chúng tôi phải trả, không thì không đi."

Lữ Thu Phương xua tay: "Thân thế này rồi còn tiền nong gì. Cháu bà chẳng phải cũng là cháu tôi sao!"

Nói xong, bà còn kéo Lâm Hướng Du: "Đi đi đi, hôm nay bà Lữ mời cháu một bữa!"

Lâm Hướng Du bị hai bà cụ kẹp ở giữa, không nhúc nhích nổi: "Bà nội, bà Lữ, hai bà đi chậm thôi. Đường lát đá trơn trượt, hai bà cẩn thận."

Đúng lúc ba người đang giằng co, ở ngã rẽ bên cạnh bỗng có thêm một người đi tới.

Lâm Hướng Du ngẩng đầu, ánh mắt chạm phải người đó.

Người kia đội mũ lưỡi trai đen, vành mũ ép rất thấp, cậu chỉ nhìn thấy sống mũi cao thẳng và đường cằm sắc nét. Anh mặc áo ba lỗ đen, bờ vai cùng tấm lưng rộng rãi, phần ngực bụng săn chắc không chút mỡ thừa.

Dù đứng nghiêng, Lâm Hướng Du vẫn thấy rõ đường cơ bắp trôi chảy. Trên tay anh xách một cái thùng có vẻ khá nặng, cánh tay rám nắng nổi rõ gân xanh.

Thấy anh đi thẳng về phía mình, Lâm Hướng Du theo bản năng nín thở. Người này quá cao lớn, khiến cậu có chút hoảng.

Thịnh Dã nghe tiếng bà nội nói chuyện nên đi qua xem, không ngờ lại thấy cảnh ba người kéo nhau thế này. Nếu không thấy bà nội trông rất vui vẻ, anh còn tưởng họ cãi nhau.

Xác nhận bà không sao, Thịnh Dã mới chuyển ánh mắt sang chàng trai ôm hoa bên cạnh.

Gió nhẹ thổi qua, mái tóc trước trán của chàng trai khẽ lay động, lộ ra đôi mắt sáng như sao.