Sau Khi Cá Mặn Phất Lên Liền Quy Ẩn Điền Viên

Chương 21



Lâm Hướng Du rõ ràng cảm thấy mình quay về rất nhanh nhưng lúc cậu tới nơi, Thịnh Dã không những đã làm xong việc bón phân, thậm chí còn đang lấp đất.

Nhìn dáng vẻ Thịnh Dã cúi người làm việc, Lâm Hướng Du hoàn toàn không cười nổi. Người này đang bị thương, vậy mà vẫn không chịu ngừng tay!

Huyệt thái dương của cậu giật giật liên hồi. Mấu chốt là vừa thấy cậu quay về, Thịnh Dã đã cười rạng rỡ chạy tới, còn nói: "Cậu ngồi nghỉ một lát đi, năm phút nữa là xong."

Lâm Hướng Du hoàn toàn không muốn nói chuyện. Cậu trở tay giữ chặt Thịnh Dã, ném cái cuốc sang một bên, kéo người thẳng vào trong sân.

Sau khi ấn Thịnh Dã ngồi xuống ghế đá, Lâm Hướng Du mặt không cảm xúc mở túi bông gòn, vặn nắp chai povidone. Nhìn cậu có vẻ tức giận nhưng lúc chạm vào vết thương trên tay Thịnh Dã, lực tay vẫn nhẹ hẳn đi.

Vết thương không sâu, hiện tại cũng không còn chảy máu.

Lâm Hướng Du sát trùng xong liền dán lên một miếng băng cá nhân. Thu dọn đồ xong, trước khi đứng dậy, cậu kiên nhẫn nói: "Vết thương nhỏ cũng phải chú ý, buổi chiều nghỉ ngơi cho đàng hoàng, đừng dùng tay."

Thịnh Dã không dám đi đâu, cứ theo sát phía sau Lâm Hướng Du, vừa giải thích vừa cam đoan, khiến Hà Tú Trúc liên tục liếc sang chỗ hai người họ.

Lâm Hướng Du giận nhanh mà nguôi cũng nhanh. Đến khi Thịnh Dã cam đoan lần thứ ba rằng sau này nhất định xử lý vết thương kịp thời, cuối cùng cậu cũng mở miệng: "Muốn ít bị thương, tốt nhất là đừng để mình bị thương."

Thịnh Dã lập tức như được tiêm máu gà, lớn tiếng đáp: "Tôi nhất định làm được!"

Lâm Hướng Du bị dọa giật mình, chứng bệnh sợ xã hội lại ập tới trong nháy mắt. May mà bà nội không có ở đây, xung quanh cũng không có người khác.

Cậu hạ giọng: "Anh đừng nói to như vậy, tôi nghe thấy rồi."

"Ừ."

Việc còn lại không nhiều, tuy Lâm Hướng Du làm không quen tay nhưng cũng nhanh chóng xong xuôi.

Tưới xong vườn rau, cậu còn tiện tay tưới luôn mấy chậu hoa.

Hoa mua trước đó đều đã sang chậu xong, mấy loại như hoa hồng, nguyệt quý đều đã bén rễ nảy mầm. Nếu không có gì bất ngờ, sang xuân là có thể thấy khu vườn nhỏ của cậu.

----

Cuối tháng mười, nhà cũ chính thức hoàn công.

Đội thi công của Chu Mậu làm việc rất tỉ mỉ. Trước khi đi còn giúp Lâm Hướng Du dọn dẹp sạch sẽ toàn bộ tầng một với giếng trời, ngay cả cửa sổ cũng lau bóng loáng, giúp cậu tiết kiệm không ít công sức.

Lâm Hướng Du thanh toán tiền công ngay trong ngày, còn chuẩn bị thêm mấy phong bao lì xì nhỏ để cảm ơn.

Sau khi mọi người rời đi, Lâm Hướng Du đóng cổng viện, đứng trong giếng trời, lặng lẽ đánh giá lại ngôi nhà tương lai của mình.

Giếng trời lát gạch xanh uốn lượn, trong bồn hoa đã trồng không ít cành hoa, ở giữa là lu nước trống chờ ngày thả sen.

Cột cổng đã được chống thấm, phía dưới đặt một chậu hoa cổ, trồng tường vi với hoa giấy leo tường, sang xuân hè năm sau là có thể nở rộ.

Phòng chính tầng một rất rộng rãi, ngoài một chiếc bàn bát tiên thì chỉ có chiếc ghế nằm bằng tre của cậu. Dưới mái hiên treo chuông gió Vũ Lâm Linh, ngày mưa có thể ngồi đây giết thời gian.

Thứ Lâm Hướng Du hài lòng nhất là tầng hai.

Phòng ngủ với phòng chính thông nhau nên rất thoáng. Dọc tường đặt một chiếc giường lớn, mỗi khi mở cửa sổ, rèm giường màu xanh bạc hà khẽ lay động, cực kỳ có cảm giác dễ ngủ.

Cửa sổ đã đổi thành sát đất, bên cạnh đặt một chiếc ghế đu, một bàn trà gỗ đỏ cùng kệ sách nhỏ của cậu; phía sau là quầy rượu.

Cậu không uống nhiều nhưng thỉnh thoảng vẫn muốn nếm thử vài loại rượu lạ, khi đó có thể bày hết ở đây.

Mở cửa sổ ra là mái nhà tầng một. Trước kia bà nội thường phơi thóc, ớt, đến Tết còn phơi lạp xưởng trên đó, hiện giờ chỉ còn mấy chậu sen đá mới đặt lên.

Từ phòng ngủ đi ra là một phòng khách nhỏ, bên phải là cầu thang. Đi xuống hai bậc là tới phòng bên phải tầng hai, hiện tại vẫn chưa được trang trí.

Khác với tầng một đã biến thành phòng trà kiêm nhà kính trồng hoa, hai bức tường ở đây đều là cửa kính sát đất. Đây là nơi Lâm Hướng Du mong đợi nhất sau phòng ngủ nhưng hiện tại chỉ mới bố trí xong phòng trà.

Nhà kính trồng hoa mới chỉ có mấy chậu đặt trên giàn, toàn là cành chưa nở. Đợi sau này chuyển mấy chậu vạn thọ, hoa hướng dương, lan hồ điệp đang nở rộ sang sẽ đẹp hơn nhiều.

Hơn nữa cuối tháng mười một, cây sơn trà đỏ trong sân cũng sắp nở. Ở góc tường, cậu đã trồng một cây chuối tây. Hồi còn học sinh, một trong những cảnh tượng cậu tò mò nhất chính là mưa rơi trên lá chuối.

Phòng bên trái là thay đổi nhiều nhất. Tầng một bên trái vẫn là phòng bếp, tầng hai đổi thành phòng tập thể thao và nửa phòng khách, nếu có khách tới cũng miễn cưỡng tiếp đãi được.

Xem kỹ từng căn phòng, Lâm Hướng Du dời ghế nằm ra dưới mái hiên, lắc lư nhè nhẹ rồi khép mắt. Cuối thu mát mẻ, gió nhẹ mây thưa, sao có thể không chợp mắt một lát chứ?

Ghế nằm khẽ đung đưa, mặt trời chậm rãi trượt về phía sườn núi.

Trong lúc mơ màng, Lâm Hướng Du nghe thấy tiếng trẻ con cười đùa, mơ hồ còn có tiếng gõ cửa. Cậu nhíu mày, miễn cưỡng mở mắt ra, quả nhiên có người gõ cửa.

Cậu bước tới mở cửa, thấy Thịnh Dã đứng ngoài liền hỏi: "Sao anh lại tới đây?"

Thịnh Dã chỉ lên bầu trời: "Đến giờ ăn rồi, tới gọi cậu về ăn cơm."

Thấy vẻ mặt buồn ngủ của Lâm Hướng Du, Thịnh Dã tung ra đòn sát thủ: "Hôm nay có giò heo muối chua, gà nướng sốt mật ong, cá da giòn với tần ô xào đậu hũ thối."

Đôi mắt Lâm Hướng Du dần mở to.

Cá da giòn Thịnh Dã làm là món ngon nhất cậu từng ăn. Cá được chiên ngập dầu, rưới nước sốt đặc chế, Thịnh Dã làm ở tầng một mà cậu ở tầng hai vẫn ngửi thấy mùi thơm.

Đây là món đầu tiên khiến Lâm Hướng Du cảm thấy mình có thể ăn mỗi ngày.

Gà nướng sốt mật ong cũng cực kỳ ngon. Miếng đầu tiên là vị ngọt của mật ong, ngay sau đó là vị cay thơm bùng lên. Thịt gà nướng ngoài giòn trong mềm, Thịnh Dã còn cố ý lọc xương.

"Được, chờ tôi hai phút. Chúng ta về liền."

Thịnh Dã sững người. Ngay cả mỹ thực cũng không khiến Lâm Hướng Du lập tức ra ngoài sao?

Anh nhịn không được hỏi: "Cậu còn muốn làm gì?"

Lâm Hướng Du liếc về phía vườn rau: "Vừa rồi hình như tôi nghe thấy phía sau có tiếng trẻ con nên muốn đi xem thử."

Thịnh Dã yên tâm: "Đi thôi, tôi đi cùng cậu."

Lâm Hướng Du đẩy cổng tre, vừa vào vườn rau đã thấy một đứa trẻ ngồi xổm trên tường sau nhà, nhìn kỹ hơn thì trên cây còn treo một đứa nữa, tay chân quấn chặt thân cây, đang cố trèo lên. Ngoài tường chắc còn mấy đứa khác, cậu còn thấy cả gậy tre.

Hai người vừa tới gần, đã làm hai đứa trẻ giật mình.

Ngoài tường vang lên giọng một bé trai thúc giục: "Lâm Duệ, sao cậu không nhúc nhích? Nhanh hái đi, tụi mình còn phải đi mua que cay nữa."

Đứa trên cây như bừng tỉnh, hoảng hốt tìm cách trèo xuống.

Lâm Hướng Du theo bản năng bước lên một bước, vươn tay ra, lo lắng nói: "Ôm chặt vào, cẩn thận ngã!"

Thấy Lâm Hướng Du không có ý mắng người, Lâm Duệ ngồi lại trên tường, lớn tiếng hỏi: "Anh ơi, cây hồng này là của nhà anh hả?"

Lâm Hướng Du gật đầu: "Đúng vậy. Sao các em không gõ cửa xin phép vào hái?"

Lâm Duệ liếc nhìn Trịnh Tử Hoằng bên cạnh, cúi đầu: "Anh ơi, bọn em xin lỗi. Bọn em tưởng không có ai ăn hồng. Năm ngoái tụi em tới gõ cửa, không thấy người nên mới tự hái."

Lâm Hướng Du đi tới gần, cười nói: "Vì năm ngoái anh không ở nhà. Các em vào hái đi. Hai đứa còn leo xuống được không? Có cần anh bế không?"

Lâm Duệ với Trịnh Tử Hoằng hò reo: "Không cần đâu, tụi em leo được. Tụi em leo cây giỏi nhất luôn."

Hai đứa nhóc trông khoảng hơn mười tuổi, tầm tuổi cháu trai cậu. Lâm Hướng Du không yên tâm, nghiêm túc nói: "Hai đứa xuống trước đi, anh hái cho."

Hai đứa do dự một chút, ngoan ngoãn leo xuống tường.

Lâm Hướng Du mở cửa sau, cho cả sáu đứa trẻ bên ngoài vào.

Nhìn ánh mắt mong chờ của tụi nhỏ, Lâm Hướng Du đột nhiên hơi cứng người. Cây hồng nhà cậu là cây già, cao hơn cả mái ngói tầng hai, thân cây to, cành thấp lại ít. Cậu leo kiểu gì bây giờ?

Không leo cũng được. Cậu nhớ hình như có dụng cụ hái hồng nhưng phải làm như thế nào đây?

Thịnh Dã vẫn luôn quan sát Lâm Hướng Du. Thấy vẻ mặt của cậu thay đổi liên tục, anh khẽ bật cười. Khi cậu nhìn sang, anh nói: "Giờ làm dụng cụ không kịp nữa rồi. Để tôi leo lên hái. Trong nhà có giỏ tre thì lấy cho tôi một cái, túi nilon cũng được, thêm sợi dây thừng."

Túi nilon thì không có, nhưng giỏ tre lại có thật.

Lâm Hướng Du rất thích đồ làm bằng tre trúc, mua đủ loại lớn nhỏ.

"Được, tôi đi lấy ngay."

Chờ Lâm Hướng Du xách giỏ quay lại, Thịnh Dã khoác giỏ lên vai, ước lượng khoảng cách, một chân đạp lên phần vỏ cây nhô ra, chân kia đặt vào khe gạch tường, hai tay dùng lực một cái liền đứng lên đầu tường. Từ đó leo lên cây dễ hơn nhiều.

Cây hồng không được chăm sóc, trái sai nhưng không to.

Thịnh Dã tiện tay hái một quả, lau qua bằng tay áo cho vào miệng. Cũng may, rất ngọt.

Anh kẹp chặt thân cây bằng hai chân, hai tay hái liên tục. Chẳng mấy chốc đã đầy một giỏ, anh buộc dây thừng rồi thả giỏ xuống.

Lâm Hướng Du kịp thời đỡ lấy. Gỡ dây xong, cậu đưa cả giỏ cho Lâm Duệ: "Mấy đứa tự chia đi, muốn ăn lại qua hái."

Thấy tụi nhỏ ngại ngùng, cậu lấy hai quả trước rồi mới đưa lại.

Lâm Duệ nhận giỏ, nói: "Anh ơi, giỏ tre này mai em đem trả nhé."

Đúng lúc Thịnh Dã nhảy từ trên cây xuống.

Lâm Duệ chân thành cảm ơn: "Cảm ơn chú ạ!"

Thịnh Dã xoa đầu cậu bé: "Không cần cảm ơn, đi chơi đi."

Đám trẻ cười đùa chạy đi.

Lâm Hướng Du chia cho Thịnh Dã một quả hồng, hai người nối đuôi nhau ra ngoài.

Sống ở homestay, há miệng chờ cơm đúng là quá thoải mái.

----

Khi lịch lật sang tháng mười một, ngày Lâm Hướng Du dọn nhà càng gần, cảm giác lưu luyến trong lòng Thịnh Dã càng thêm rõ rệt.

Thịnh Dã thấy cậu đang ăn bỗng nhiên thở dài, nghi hoặc hỏi: "Hôm nay đồ ăn không hợp khẩu vị sao?"

Lâm Hướng Du thở dài thật dài: "Chính vì quá ngon đó. Nghĩ tới ngày mai phải dọn nhà, tôi luyến tiếc tới mức không nỡ ăn."

Đôi đũa trong tay Thịnh Dã bỗng tuột rơi xuống bàn, kêu một tiếng "lạch cạch".

Không phải Lâm Hướng Du nói tháng mười hai mới dọn sao? Sao lại là ngày mai được?