Sau Khi Cá Mặn Phất Lên Liền Quy Ẩn Điền Viên

Chương 25



Xem qua video và tận mắt nhìn người thật ở hiện trường là hai cảm giác hoàn toàn khác nhau.

Thịnh Dã cảm thấy từng sợi tóc trên đầu Lâm Hướng Du như đang phát sáng vậy. Không biết đã xem đi xem lại video ấy bao nhiêu lần, anh như bị ma xui quỷ khiến mà mở khu bình luận ra.

Bình luận nhiều nhất là khen sân vườn đẹp.

Thịnh Dã cảm thấy bọn họ đúng là có mắt nhìn. Lâm Hướng Du vốn rất biết thiết kế, cho nên mỗi bình luận như vậy anh đều bấm thích.

Cũng có người khen tiếng sáo hay, mong video sau lại được nghe thêm lần nữa.

Thịnh Dã cũng bấm thích. Anh mới chỉ nghe đúng một lần, hơn nữa lúc đó lực chú ý hoàn toàn không đặt vào tiếng sáo. Nếu không phải xem lại video này, anh thậm chí còn chẳng nhớ Lâm Hướng Du đã thổi khúc gì.

Còn rất nhiều bình luận khen người trong video đẹp trai. Đơn giản thì gọi là soái ca, cầu kỳ hơn thì nói khiêm khiêm quân tử, mặt như quan ngọc, mắt sáng mày thanh, đủ loại thành ngữ.

Thịnh Dã có chút ghen tị, giống như bảo bối mình cất giấu kỹ càng đột nhiên bị rất nhiều người phát hiện ra. Hơn nữa các cư dân mạng trong khu bình luận đúng là có học thức, khen người mà cũng dùng từ ngữ phong phú như vậy, không giống anh, chỉ biết nói khô khan là " xinh đẹp".

Lướt được một đoạn, ngón tay Thịnh Dã bỗng dừng lại, ánh mắt cũng lạnh hẳn xuống. Anh thấy liên tiếp mấy bình luận ác ý vô cớ chửi bới người khác, phát hiện có thể báo cáo, thế là anh lập tức báo cáo hết toàn bộ.

Từ bình luận đầu tiên kéo xuống tận cuối, cứ thấy một bình luận ác ý là anh lại bấm báo cáo. Đến khi xong xuôi, anh cũng không nhớ mình đã báo cáo bao nhiêu cái nữa.

Sợ còn sót, anh thoát ra vào lại, tiếp tục xem lại từ đầu.

Bình luận thứ ba là một bình luận mới, chưa có một lượt thích hay phản hồi nào nhưng Thịnh Dã lại nhìn chằm chằm nó rất lâu.

Nội dung viết là chủ video cuối cùng đã nhìn thấy ai? Tại sao đột nhiên cười dịu dàng, trong mắt như có nước xuân dâng lên như thế? Chẳng lẽ là có người mình thích rồi sao?

Khóe miệng Thịnh Dã không kìm được mà cong lên, nhịn không được bấm thích, còn chụp màn hình lại bình luận này.
Dù biết người kia đoán bừa nhưng điều đó không hề ảnh hưởng đến tâm trạng vui mừng nhảy nhót của anh, vẻ mừng thầm không thể che giấu được.

Ngay lúc sắp bật cười thành tiếng, cuối cùng Thịnh Dã cũng khống chế được mình, dời mắt đi chỗ khác.

Không ngờ bên dưới lại có một bình luận được chính Lâm Hướng Du trả lời.

Bình luận đó hỏi chủ video định mở homestay hay quán trà sao? Nếu mở là tôi tới liền đó.

Lâm Hướng Du trả lời là đang cân nhắc, có thể sẽ mở.

Thịnh Dã bật dậy khỏi ghế. Mở homestay sao?

Cái này anh biết làm mà! Hơn nữa so với việc đi học tập gym bây giờ, về phương diện này anh đáng tin hơn nhiều!

Homestay nhà anh từ khâu trang trí, mua sắm, xin giấy phép kinh doanh, các loại chứng nhận đều là do một tay anh lo liệu. Nếu Lâm Hướng Du muốn mở homestay, anh chắc chắn sẽ giúp được.

Anh chưa từng mở quán trà nhưng chắc chắn cũng có chỗ tương đồng với quán ăn, cái này anh cũng làm được.

Thịnh Dã nóng lòng muốn nhắn tin ngay cho Lâm Hướng Du nhưng nhìn đồng hồ thấy đã gần rạng sáng, lại nhịn xuống.

Để mai nói sẽ tốt hơn.

Anh có thể mang cơm trưa qua, tiện thể hỏi xem Lâm Hướng Du có cần mình giúp không.

----

Buổi sáng hôm đó, trong tiệm lại khá bận.

Thịnh Dã ở lì trong bếp sau, không thể ra ngoài. Gần đến giữa trưa, anh giao lại hết việc cho bố mình, bắt đầu chuyên tâm chuẩn bị cơm trưa cho Lâm Hướng Du.

Cá quế chiên xù luyện mấy ngày nay, hôm nay cuối cùng cũng có thể bưng lên bàn. Nhưng Lâm Hướng Du đang tập thể hình nên Thịnh Dã chỉ làm mỗi món đó, kèm theo thịt bò trộn lá bạc hà, tôm luộc bóc vỏ, canh gà cải thảo, cơm là cơm gạo lứt được nấu riêng.

Hôm nay trời trở lạnh, Thịnh Dã do dự một chút, vẫn mang theo bình giữ nhiệt. Bên trong là nước cơm, ngoài ra còn có một hộp sữa tươi, có thể làm bữa xế. Anh chỉ cho một chút đường, chắc Lâm Hướng Du uống được.

Thịnh Dã đến gần đúng giờ cơm trưa.

Khi gõ cửa, Lâm Hướng Du vừa hay đang loay hoay trong bếp.

Hôm qua cậu hào hứng lưu lại một video dạy nấu ăn, đến cả suất ăn trưa huấn luyện viên chuẩn bị cũng từ chối. Kết quả sáng nay cường độ tập quá lớn, bây giờ cậu đã không còn sức nấu nướng, mà huấn luyện viên đã đi rồi.

Lâm Hướng Du cầm muôi, tự thuyết phục bản thân rằng đói một bữa cũng không sao. Dù không phải giảm cân nhưng tối ăn bù lại cũng được, ngủ một giấc dậy là có sức đi ra ngoài ăn.

Cậu ném muôi xuống, đúng lúc nghe thấy hai âm thanh vang lên cùng một lúc. Sững lại một chút, cậu mới nhận ra là có tiếng gõ cửa.

Người sẽ tới chỗ cậu không nhiều.

Cách ngày bác cả tổ chức tiệc tân gia còn một ngày. Mấy hôm nay họ bận túi bụi, chắc chắn sẽ không qua. Vậy thì người đến lúc này chỉ có thể là một người, chính là Thịnh Dã.

Đến đúng giờ cơm, Lâm Hướng Du không cần nghĩ cũng biết anh sẽ mang cơm sang. Quá tốt rồi! Hôm nay lại không cần nấu ăn nữa!

"Đợi chút, tôi ra liền!" Đây là lần đầu tiên Lâm Hướng Du chạy chậm ra mở cửa.

Thịnh Dã nhìn cánh cổng từ từ mở ra, nụ cười hiện lên trên gương mặt người đối diện, lòng anh bỗng cảm thấy yên ổn hơn hẳn. Anh cũng cười theo: "Cậu ăn trưa chưa? Muốn thử món mới không?"

Lại có món chưa ăn qua, Lâm Hướng Du càng thêm mong chờ: "Được đó! Anh ăn chưa? Chúng ta ăn chung đi."

Nếm một miếng cá, Lâm Hướng Du không khỏi cảm thán: Tay nghề của Thịnh Dã thật sự rất tốt, mặn ngọt hài hòa, chay mặn đủ cả, thậm chí còn có đồ uống!

Cậu thật sự rất thích nước cơm. Vừa sánh mịn vừa thanh thanh, có vị ngọt nhè nhẹ, hoàn toàn không khiến người ta cảm thấy nhạt nhẽo.

Lâm Hướng Du bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ một chuyện. Hay là cậu dứt khoát bỏ luôn căn bếp của mình, mỗi ngày đặt cơm hộp từ quán ăn Thịnh gia nhỉ?

Dù hiện tại chưa có dịch vụ cơm hộp, đều là Thịnh Dã giúp đỡ vì tình nghĩa nhưng cậu có thể trả thêm tiền mà!

Mỗi lần ăn cùng Lâm Hướng Du, Thịnh Dã luôn cố ý ăn chậm lại chờ cậu. Đến khi đối phương ăn xong, anh mới nhanh chóng dọn nốt phần còn lại, tiện tay dọn dẹp bàn ăn.

Thấy Lâm Hướng Du đang chậm rãi uống canh, Thịnh Dã dò hỏi: "Cậu định mở homestay à? Tôi thấy video của cậu rồi. có cần tôi giúp không?"

Lâm Hướng Du khựng lại một chút, không hiểu sao có chút ngại ngùng. Dù lúc đăng video cậu đã biết sẽ bị người quen nhận ra nhưng thật sự bị Thịnh Dã nhìn thấy, cậu vẫn có cảm giác muốn chui đầu xuống đất.

Uống thêm ngụm canh để bình tĩnh, cậu mới nói: "Chắc không đâu. Tôi tìm hiểu rồi, thấy phiền quá, tôi lại không có kiên nhẫn. Có thể sẽ mở quán trà, tìm chút việc làm."

Nói xong cậu lại sửa lời, chống cằm: "Nhưng cũng chưa chắc. Mở quán trà cũng phiền lắm, tôi không chắc mình làm tốt được hay không, như bây giờ cũng ổn rồi."

Thịnh Dã nghiêm túc nói: "Tôi thấy cậu chắc chắn làm được. Những người xem video nói muốn đến đều là vì thích sân vườn và con người của cậu. So với trà, sân và cậu mới là quan trọng nhất."

Lâm Hướng Du ngẩng đầu nhìn người đối diện, dường như Thịnh Dã thật sự rất tin cậu. Nghĩ một lúc, cậu cười nói: "Dù tôi làm được, tôi cũng lười quản lý. Mỗi ngày tiếp khách, còn phải dọn dẹp sân, chỉ nghĩ thôi đã thấy mệt rồi."

Thịnh Dã không chắc trong lòng Lâm Hướng Du đang nghiêng về bên nào. Trầm tư một lúc, anh nói: "Nếu cậu không muốn thì thôi, như bây giờ cũng rất tốt. Nếu cậu muốn, giấy phép kinh doanh, thủ tục tôi đều có thể giúp. Trà bánh tôi cũng biết làm, cậu cần thì tôi dạy."

Lâm Hướng Du còn đang do dự, bỗng tiếng gõ cửa lại vang lên. Cậu có chút ngạc nhiên, hôm nay sao nhà mình đông khách thế nhỉ?

Nói với Thịnh Dã một tiếng, cậu đứng dậy đi mở cửa, ngoài cửa là một nam một nữ hoàn toàn xa lạ.

Lâm Hướng Du hơi sững người: "Xin chào, cho hỏi hai người là?"

Người đàn ông vô cùng nhiệt tình nắm tay cậu, cười tươi rói: "Chào cậu, xin hỏi cậu là Lâm Hướng Du đúng không? Chúng tôi là nhân viên văn phòng du lịch sinh thái của thị trấn. Tôi là Triệu Uyển Bác, đây là người phụ trách của chúng tôi, Hạ Minh Ngọc. hôm nay chúng tôi tới là muốn bàn với cậu chút việc, không biết bây giờ có tiện không?"

Văn phòng du lịch sinh thái...

Lâm Hướng Du mơ hồ đoán ra được lý do, nghiêng người nhường lối, lễ phép nói: "Tiện, mời hai người vào nói chuyện."

Khách đến khá chính thức.

Khu phòng tập thể hình còn chưa dọn dẹp xong, Lâm Hướng Du trực tiếp dẫn họ vào gian chính tầng một: "Hai người ngồi tạm, tôi đi pha trà."

Thịnh Dã cũng đi ra.

Hạ Minh Ngọc cười nói: "Trước đây tôi từng nghe bà Hà nói cháu trai bà lớn lên đẹp trai, học giỏi, công việc cũng tốt, mãi mà chưa có dịp gặp. Hôm nay cuối cùng cũng gặp rồi."

Lâm Hướng Du không để tâm mấy lời xã giao này, chỉ cười nhẹ: "Cảm ơn, chị quá khen. Có chuyện gì cứ nói thẳng."

Hạ Minh Ngọc cũng thích sự thẳng thắn, lấy ra một bản tài liệu đưa qua: "Đột ngột đến làm phiền, mong cậu đừng để ý. Chúng tôi thấy video của cậu trên mạng nên mới mạo muội tới. Video của cậu quay rất tốt, từng khung hình đều khiến người ta cảm thấy cuộc sống chậm rãi như vậy thật đẹp. Chúng tôi thấy có người tò mò hỏi đây là nơi nào, cũng thấy cậu trả lời là đang cân nhắc mở homestay quán trà nên muốn hỏi cậu có thể cho phép tài khoản du lịch của thị trấn đăng lại video này không."

Một thị trấn nhỏ như Nhạc Cư mà cũng có tài khoản du lịch sao?!

Lâm Hướng Du có chút bất ngờ: "Được thôi, các anh chị cứ đăng lại là được."

Hạ Minh Ngọc thở phào nhẹ nhõm: "Cảm ơn cậu. Còn một yêu cầu hơi quá đáng, mong cậu cân nhắc. Công tác tuyên truyền du lịch của thị trấn chúng tôi vẫn chưa tốt, nếu có thể, hy vọng cậu hỗ trợ quảng bá một chút. Chúng tôi không can thiệp vào nội dung sáng tác của cậu, cũng không yêu cầu số lượng. Trước khi đến đây, chúng tôi đã xin được một khoản kinh phí. Dù không nhiều nhưng nếu cậu đồng ý, ngày mai có thể chuyển vào tài khoản của cậu. Nếu sau này cậu mở cửa hàng, các thủ tục, hồ sơ, chúng tôi cũng có thể hỗ trợ toàn bộ."

Nói một cách công bằng, khu nhà cổ trong thị trấn này được bảo tồn khá tốt, phần lớn vẫn có người ở. Lúc Lâm Hướng Du tu sửa nhà, phía thị trấn cũng từng tới xác nhận là chỉ cải tạo bên trong mới cho phép.

Trầm tư một lúc, Lâm Hướng Du trả lời: "Trong kế hoạch quay của tôi, phù hợp nhất là kế hoạch cuối năm quay cảnh ăn tết ở thị trấn. Thời gian gần đây, đa phần là video ngắn, nhưng tôi có thể thêm địa điểm vào. Kinh phí thì không cần. Ngoài ra, hai vị cũng thấy rồi, nhà tôi không lớn. Dù có mở quán trà, mỗi ngày cũng không tiếp được bao nhiêu người nên phần tuyên truyền mong lấy những điểm vốn có của thị trấn làm chính."

Hạ Minh Ngọc không ngờ lại có niềm vui bất ngờ như vậy, lập tức đồng ý: "Cậu yên tâm, chúng tôi sẽ phối hợp hết sức! Bất cứ nội dung nào liên quan đến nhà cậu, trước khi đăng, chúng tôi đều sẽ trao đổi với cậu. Tôi sẽ soạn hợp đồng cụ thể để đảm bảo quyền lợi cho cậu, khoản kinh phí này mong cậu nhận lấy."

Thỏa thuận cơ bản xong xuôi, Hạ Minh Ngọc với Triệu Uyển Bác vội vàng rời đi.

Nếu đã nhận lời, Lâm Hướng Du cũng muốn làm cho tốt, video có thể tạm thời chưa quay nhưng quán trà phải bắt đầu chuẩn bị.

Cậu quay sang nhìn Thịnh Dã. Ban đầu định xin lỗi vì để anh đợi lâu nhưng vừa quay đầu lại, đã thấy vẻ mặt Thịnh Dã có chút buồn buồn.

"Anh sao vậy?"

Thịnh Dã gượng cười: "Không có gì, chỉ là cảm thấy hình như tôi không giúp được gì."

Trong lòng Thịnh Dã khẽ thở dài. Anh hào hứng chạy tới, vốn tưởng Lâm Hướng Du sẽ cần đến mình, không ngờ lại có cả đội ngũ chuyên nghiệp đến hỗ trợ, căn bản không tới lượt mình.

Lâm Hướng Du đoán không ra anh đang nghĩ gì, chỉ hỏi: "Ngày mai anh có rảnh không? Tôi chuyển nhà, bác cả tôi nhất quyết muốn làm tiệc tân gia nên tôi muốn mời anh qua ăn."

Thịnh Dã gật đầu: "Tôi biết, bác Lâm đã nói với tôi rồi. Chiều tôi có thể qua giúp."

Lâm Hướng Du thầm cảm thấy may mắn. May mà bác cả đáng tin, cậu suýt nữa quên mất chuyện này.

"Vậy buổi sáng anh giúp tôi một việc được không? Tôi muốn anh đi cùng tôi ra ngoài một chuyến."

Hai mắt Thịnh Dã lập tức sáng lên, bật dậy khỏi ghế: "Được! Tôi rảnh lắm, mấy giờ cũng được!"

Lâm Hướng Du theo phản xạ ngả người ra sau, suýt nữa không cầm chắc nổi cốc. Thịnh Dã là lâu rồi không ra ngoài hay sao, sao trông phấn khích vậy?

"Vậy mai tôi qua tìm anh. Anh đừng nấu cơm, chúng ta mua đồ ăn ngoài thị trấn là được."

"Được, nghe cậu."

Lúc này Thịnh Dã đã chẳng còn tâm trí nghĩ tới mất mát hay buồn bực gì nữa, tất cả đều tan biến trong chớp mắt, trong đầu chỉ còn lại một chuyện duy nhất là Lâm Hướng Du cần anh đi cùng.