Sau Khi Cá Mặn Phất Lên Liền Quy Ẩn Điền Viên

Chương 5



Thịnh Dã thật sự có chút thiên phú trong chuyện nấu nướng.

Từ nhỏ anh đã theo bố mình lăn lộn trong bếp sau của quán ăn, hơn mười tuổi đã bắt đầu cầm muôi nấu chính. Sau này tốt nghiệp, anh nhập ngũ, mấy năm liền đều làm trong tổ bếp của quân đội. Chờ đến khi xuất ngũ trở về, tay nghề đã vượt xa bố mình.

Trong tay anh còn có một trang trại nhỏ mới mua từ năm kia, hiện tại nuôi trên dưới một trăm con dê, thịt dê trong quán ăn đều lấy từ đó ra.

Nuôi dê là chuyện rất phiền phức.

Tuy có thuê công nhân nhưng anh không thể mặc kệ hoàn toàn, phần lớn thời gian đều ở bên trang trại. Chỉ khi trong quán quá bận, không xoay xở kịp, anh mới về nhà hỗ trợ.

Hai ngày nay anh lại luôn ở nhà, đến cả mẹ anh cũng thấy lạ: "Con trai, hai ngày nay rảnh rỗi thế à?"

Thịnh Dã thắt tạp dề, trên tay còn cầm muôi nấu ăn, đáp: "Vâng, trang trại có người trông rồi."

Kinh Hiểu liếc nhìn lên tầng hai, ghé lại hỏi nhỏ: "Sao con lại về cùng Tiểu Lâm thế? Thằng bé còn xách nhiều đồ như vậy, trông giống đến cầu hôn quá."

Thịnh Dã theo bản năng nhìn lên tầng hai: "Mẹ đừng nói bậy. Đó là người ta mang quà tới đáp lễ, cảm ơn bà nội hai ngày trước mời họ ăn cơm."

Kinh Hiểu trừng anh một cái: "Mẹ có phải người ngoài đâu mà ăn nói lung tung, chỉ đùa chút thôi."

Nói xong, bà nhìn về phía quầy. Đống đồ vừa được xách vào gần như chất đầy bên dưới, nhìn còn đắt hơn bữa cơm hôm đó không biết bao nhiêu lần.

Thấy Thịnh Dã đang làm cá, bà lại mở tủ lạnh lấy ra mấy miếng sườn với một cân thịt bò, vừa nói vừa đi: "Xào thêm vài món nữa đi. Bà nội con nói Tiểu Lâm hồi nhỏ từng ở đây, sau này mới lên thành phố. Con làm thêm mấy món đặc sản địa phương cho nó nếm thử."

Thịnh Dã đáp: "Con biết rồi. Bếp nóng lắm, sức khỏe mẹ không tốt, đừng đứng đây."

"Biết rồi biết rồi, con cũng lải nhải y như bố con vậy."

Kinh Hiểu chợt nhớ lại hôm bọn họ đến quán. Thấy Lâm Hướng Du trông có vẻ không thích nói chuyện, bà đoán nếu mình lên bắt chuyện có khi lại làm cậu ngại nên đã bảo nhân viên mang cho cậu một ấm trà và hai chai nước.

Thịnh Dã tặc lưỡi.

Anh đúng là hồ đồ thật, lại để Lâm Hướng Du ngồi một mình trên tầng, ngay cả trà cũng không nhớ rót cho người ta, may mà mẹ tinh ý.

Thấy món trong nồi còn cần một lúc nữa, Thịnh Dã đặt muôi xuống, múc hai bát canh nấm tuyết táo đỏ, bưng thêm một đĩa đậu phộng luộc với đùi gà kho sải bước lên tầng.

Trên tầng hai, Lâm Hướng Du vừa nhấc chén trà lên, Thịnh Dã đã đẩy cửa bước vào.

"Xin lỗi, nãy giờ không nhớ mang đồ ăn lên cho cậu trước. Đây là đậu phộng mới luộc, khách trong quán đều rất thích, cậu nếm thử xem. Còn có đùi gà và canh nấm tuyết. Cậu ăn trước đi, đồ ăn sắp xong rồi."

Khóe mắt Lâm Hướng Du hơi cong lên, mỉm cười lắc đầu: "Không sao, tôi chưa đói lắm. Anh không cần vội."

Thịnh Dã ừ một tiếng, xoay người đóng cửa lại, ba bước gộp thành một bước lao xuống lầu, chớp mắt đã vào bếp sau.

Trong nồi còn cá, anh thật sự sợ bị cháy.

Thịnh Dã vừa đi, Lâm Hướng Du bỗng bật cười. Đối phương cao to, đầu cạo sát, trông như kiểu đàn ông rắn rỏi trong phim quân đội, không ngờ mặc chiếc tạp dề hồng hoa nhí lại khá hài hòa.

Cười được hai tiếng, Lâm Hướng Du lại thấy mình như vậy không lễ phép, liền nhấc chén trà lên uống hai ngụm, ép nụ cười xuống. Sau đó cậu lấy điện thoại gọi cho bác gái, nói mình sẽ không về ăn cơm.

Cúp máy xong, cậu đặt điện thoại sang một bên. Trước kia cậu gần như không rời điện thoại, vậy mà hai ngày về nhà này lại dần quen với việc không nhìn vào nó, thậm chí còn thấy mấy hoa văn trên bàn thú vị hơn.

Nhìn một lúc, tay Lâm Hướng Du vươn tới đĩa đậu phộng. Trước đây cậu không thích ăn đậu phộng, đây là lần đầu tiên cậu để ý thấy đậu phộng cũng có mùi thơm. Cậu bóc một hạt cho vào miệng, hương vị quả thật không tệ, chỉ là bóc vỏ hơi phiền. Ăn hai hạt, cậu liền đặt xuống.

Không lâu sau, Thịnh Dã bưng đồ ăn lên. Món đầu tiên là da cá chiên giòn, mùi thơm cực kỳ bá đạo.

Lâm Hướng Du vừa nghe thấy tiếng bước chân của Thịnh Dã, giây tiếp theo đã ngửi thấy mùi cá.

Đi cùng với cá còn có sườn chiên lá bạc hà, miếng sườn vàng ruộm giòn tan thấm mùi bạc hà thanh mát.

Lâm Hướng Du chưa từng thấy món này bán ở bên ngoài, vừa nhìn đã thấy thèm.

"Còn vài món nữa chưa xong. Cậu ăn trước đi, tôi lên ngay."

Thấy Thịnh Dã xoay người định đi, Lâm Hướng Du vội nói: "Tôi thật sự ăn không hết nhiều vậy đâu, hai món này là đủ rồi. Anh ngồi xuống ăn cùng tôi đi."

Thịnh Dã do dự một chút, lắc đầu: "Trong nồi còn hai món nữa, tôi mang lên xong, ăn sau cũng được. Cậu ăn không hết thì tôi ăn."

Lâm Hướng Du đành gật đầu. Đến khi đồ ăn lên đủ, cậu mới phát hiện Thịnh Dã lừa mình. Món thịt bò xào măng chua cần lửa lớn, người không thể rời nồi, lúc nãy sao có thể đang ở trong nồi được.

Nhưng vẻ mặt Thịnh Dã quá bình thản, lời đến bên miệng của cậu lại nuốt xuống.

Cách ăn của Lâm Hướng Du rất chậm rãi, còn Thịnh Dã hoàn toàn ngược lại. Cậu mới ăn được nửa bát, anh đã xong hai bát cơm.

Nếu không phải đôi đũa vẫn chưa đặt xuống, Lâm Hướng Du còn tưởng anh đã ăn no.

Ăn cơm cùng người ăn quá nhanh có một nhược điểm, đó là bản thân sẽ vô thức muốn tăng tốc, đến mức má cậu cũng sắp phồng lên.

Thịnh Dã không phải người quá tinh tế nhưng vẫn nhận ra điều đó. Anh múc cho Lâm Hướng Du một bát canh, hỏi: "Hôm nay cậu định đi đâu thế? Tôi quen thuộc khắp thị trấn, cậu muốn đi đâu, tôi có thể dẫn cậu đi."

Lâm Hướng Du sững lại một chút, lặng lẽ nhai nhanh hơn, chờ nuốt xong mới nói: "Tôi biết đường."

Có lẽ thấy Thịnh Dã hơi thất vọng, Lâm Hướng Du do dự một lúc lâu, vẫn nói: "Tôi muốn tìm một nhà thầu, sửa lại căn nhà cũ của tôi."

Thịnh Dã hỏi: "Nhà cũ của cậu trông thế nào?"

"Giống bên ngoài quán ăn nhà anh, nhà gỗ hai tầng."

Thịnh Dã hiểu ra, gật đầu: "Giờ trong thị trấn không còn nhiều người biết sửa nhà cũ, tôi chỉ quen một người. Nhà tôi trước đây cũng nhờ ông ấy sửa, cả khu homestay phía sau cũng là ông ấy dẫn người làm. Tôi có thể giúp cậu liên hệ."

Lâm Hướng Du không ngờ anh thật sự quen, nhất thời có chút vui mừng nhưng vẫn không muốn làm phiền quá nhiều: "Anh cho tôi phương thức liên lạc là được, lát nữa tôi tự liên hệ."

Thịnh Dã không từ chối. Anh lấy điện thoại ra, mở danh bạ, tìm người kia, ngẩng đầu nhìn Lâm Hướng Du: "Chúng ta còn chưa thêm phương thức liên lạc."

Lâm Hướng Du khẽ ho một tiếng, cầm điện thoại mở WeChat: "Anh thêm WeChat tôi được không?"

"Được."

Ảnh đại diện của Lâm Hướng Du là một con mèo nhỏ nằm lật bụng trên cỏ, trông như một bức tranh.

Thịnh Dã nhìn ảnh, lại nhìn Lâm Hướng Du, cảm thấy cậu khá giống con mèo này, nhìn thì lười biếng lạnh lùng nhưng vui lên là lật bụng ngay.

Lời mời kết bạn vừa gửi đã được thông qua.

Ngoài số điện thoại của nhà thầu, Thịnh Dã còn gửi luôn số của mình: "Số phía dưới là của tôi, có việc gì cứ gọi."

Lâm Hướng Du cảm thấy mình chắc sẽ không có lúc nào cần gọi cho Thịnh Dã nhưng vẫn cảm ơn lòng tốt của anh.

Bữa cơm gần kết thúc.

Thấy Lâm Hướng Du đặt đũa xuống, Thịnh Dã lại bưng bát lên, ăn hết mấy món còn dư lại. Ăn xong, anh nói: "Nếu cậu không thích món măng chua thịt bò, lần sau tôi sẽ làm món khác."

Lâm Hướng Du lắc đầu: "Không phải không thích, chỉ là tôi ăn không nổi. Tay nghề anh rất tốt, mấy món này tôi đều thích."

Thấy Lâm Hướng Du không nói dối, Thịnh Dã yên tâm, nói tiếp: "Tôi giúp cậu liên hệ nhà thầu luôn nhé. Nếu tiện thì chiều nay qua nhà ông ấy, nói chuyện sớm hơn, có thể khởi công sớm hơn."

Lâm Hướng Du theo bản năng muốn từ chối nhưng vừa nhìn, phát hiện Thịnh Dã đã gọi điện rồi. Lần đầu tiên cậu cảm thấy mình không chỉ nói chậm mà phản ứng cũng chậm, rõ ràng hai người ngồi đối diện, vậy mà cậu vẫn không kịp ngăn.

Có phải người này quá thích giúp người khác không?

Giống như cái áo bông dày, chẳng cần biết người ta có lạnh hay không, cứ thấy người là phủ thẳng lên.

Lâm Hướng Du thật sự có chút không chịu nổi kiểu nhiệt tình quá mức này, thậm chí không biết nên từ chối thế nào.

Chưa kịp nghĩ xong, Thịnh Dã đã cúp máy: "Ông ấy đang ở nhà, bảo chúng ta sáng mai qua. Nhà ông ấy không ở trong thị trấn, sáng mai tôi đi cùng cậu."

Lâm Hướng Du lập tức nói: "Thật sự không cần đâu! Anh gửi địa chỉ cho tôi, tôi tự lái xe qua."

Ánh mắt Thịnh Dã mang theo chút không tin: "Thôn đó rất rộng, đường cũng khó đi. Có một đoạn xe không vào được, chỉ có thể đi xe máy. Cậu có được không?"

Lâm Hướng Du: "..."

Hình như cậu thật sự không được.

Nhà bác cả có xe máy nhưng cậu không dám đi, chỉ dám chạy xe điện. Trước đây nghĩ thị trấn nhỏ, đi đâu cũng đi bộ được, hoàn toàn không nghĩ tới chuyện đi xa. Ngày mai chắc cậu phải đi mua một chiếc.

Thấy cậu không nói gì, Thịnh Dã lại tiếp: "Cậu xách nhiều đồ tới như vậy, tôi không giúp thì thấy không phải, cứ không thể chiếm tiện nghi của cậu được."

Lâm Hướng Du ngẩng đầu nhìn anh: "Là anh với bà Lữ mời chúng tôi ăn cơm trước, tôi mới mang quà đáp lễ."

Thịnh Dã như không nghe thấy: "Ngày mai không cần đi sớm, chín giờ xuất phát là vừa. Lúc đó cậu qua đây, ăn sáng xong chúng ta đi."

Lâm Hướng Du hoàn toàn bị đánh bại, nói cũng không còn sức: "Tôi biết rồi. Vậy tôi về trước, mai gặp."

Có lẽ Thịnh Dã cũng cảm thấy mình nên giải thích thêm, liền nói: "Nhà thầu đó làm việc khá tốt, không ăn bớt vật liệu, đặc biệt là sửa nhà cũ, coi như nửa chuyên gia. Nhưng tính tình không tốt, hay bắt nạt người mới, nhất là kiểu như cậu. Nhìn da mặt non, người lại gầy, lỡ bị lừa còn phải giúp ông ấy đếm tiền. Tôi đi cùng có thể trông chừng giúp."

Lâm Hướng Du cảm thấy Thịnh Dã có thành kiến với mình: "Tôi chỉ hơi gầy thôi, không đến mức như anh nói đâu."

Thịnh Dã không đáp nhưng ánh mắt đã nói lên tất cả.

Lâm Hướng Du không muốn nói nữa, giờ cậu chỉ muốn về nhà.

Thịnh Dã vẫn chưa chịu dừng: "Tôi đưa cậu về nhé?"

Lâm Hướng Du giật giật khóe miệng: "Không cần, cảm ơn. Tạm biệt."

Nhìn Lâm Hướng Du nhanh nhẹn rời đi, Thịnh Dã gãi đầu.

Sao lại có cảm giác cậu ấy giận rồi nhỉ? Hình như mình đâu có nói gì quá đáng đâu?