Sau Khi Cá Mặn Phất Lên Liền Quy Ẩn Điền Viên

Chương 52



Thế nhưng một phút trôi qua rất nhanh, bên cạnh vẫn không có bất kỳ động tĩnh nào.

Lâm Hướng Du không lập tức rút tay về, cũng không dịch người, thậm chí nhịp hô hấp cũng không hề thay đổi. Cậu vẫn giữ nguyên tư thế ban đầu, chỉ là vào khoảnh khắc va chạm ấy, cậu rất rõ ràng cảm nhận được hơi ấm mang theo nhiệt độ cơ thể của Thịnh Dã.

Sau khi xác nhận lòng mình, ý nghĩa của sự chạm vào cũng trở nên khác đi. Nhưng cậu biết Thịnh Dã chỉ vô tình, vì thế cũng không có gì quá kinh ngạc.

Hơn nữa, cảm giác ấy không tệ.

Lâm Hướng Du tiếp tục xem phim, khóe môi khẽ cong lên một chút, nhẹ đến mức ngay cả bản thân cậu cũng không nhận ra.

Thịnh Dã đợi một lúc vẫn không thấy bất kỳ phản ứng nào, thần kinh căng thẳng mới dần dần thả lỏng. Trong lòng dâng lên một chút may mắn, xem ra Lâm Hướng Du không nhận ra.

Thở phào nhẹ nhõm xong, Thịnh Dã lại cảm thấy có chút mất mát.

Nửa sau bộ phim, tiết tấu chậm lại, nhạc nền cũng trở nên thư giãn. Ngoài cửa sổ, mưa lớn không biết từ khi nào đã biến thành mưa phùn lất phất, giống như một khúc hát ru dịu dàng.

Thịnh Dã nhìn màn hình một lúc, ánh mắt lại không chịu khống chế mà chuyển sang Lâm Hướng Du. Lúc này anh mới phát hiện không biết từ bao giờ, Lâm Hướng Du đã nghiêng đầu ngủ thiếp đi.

Ánh sáng từ màn hình chiếu dịu dàng lên gương mặt cậu, hàng mi rũ xuống, in ra bóng mờ nhỏ nơi mí mắt. Trông cậu rất yên tĩnh, rất thả lỏng, không hề có chút phòng bị nào.

Thịnh Dã sững sờ.

Lâm Hướng Du ngủ rồi sao? Anh còn ở bên cạnh, vậy mà Lâm Hướng Du vẫn có thể yên tâm đến mức này sao?

Một cảm giác khó diễn tả chậm rãi bao trùm lấy Thịnh Dã, tim anh mềm đến rối tinh rối mù. Anhkhông dám động đậy, thậm chí hô hấp cũng nhẹ đến mức tối đa, sợ chỉ một chút âm thanh nhỏ cũng sẽ quấy rầy sự yên lặng này.

Anh cứ giữ nguyên tư thế như thế, nghiêng đầu, lặng lẽ nhìn gương mặt đang ngủ của Lâm Hướng Du.

Ngoài cửa sổ, mưa sắp ngừng hẳn, chỉ thỉnh thoảng vang lên một tiếng tí tách, trong phòng chỉ còn lại nhịp thở đều đặn của Lâm Hướng Du. Bộ phim vẫn chưa kết thúc nhưng Thịnh Dã đã hoàn toàn quên mất sự tồn tại của nó.

Nhìn gương mặt đang ngủ kia, khóe môi Thịnh Dã không tự giác cong lên, trong lòng tràn ngập cảm giác kiên định và thỏa mãn.

Hôm nay hình như Lâm Hướng Du thật sự có chút khác biệt.

Dù vẫn chưa nói gì nhưng cậu không từ chối đồ ăn anh mang tới, vì trời mưa mà để anh ở lại qua đêm, giờ còn thả lỏng ngủ bên cạnh anh. Cho dù vẫn chưa thích anh, vậy ít nhất cũng đã rất tin tưởng anh rồi, phải không?

Phát hiện này khiến Thịnh Dã suýt nữa bật cười thành tiếng, cảm giác kích động cùng vui sướng gần như không thể kìm nén.

Bộ phim kết thúc, màn hình tối sầm lại, căn phòng lập tức chìm vào bóng tối yên tĩnh hơn nữa.

Khoảnh khắc hiếm hoi ở chung thế này, Thịnh Dã thật sự không nỡ rời đi. Anh luôn muốn ở lại thêm chút nữa, đợi đến khi Lâm Hướng Du tỉnh dậy mới rời đi.

Nhưng thời gian từng giây từng phút trôi qua, Lâm Hướng Du vẫn ngủ rất say.

Nhìn tư thế nghiêng người dựa vào lưng ghế của cậu, Thịnh Dã đột nhiên cau mày. Sopha có mềm đến đâu thì ngủ cả đêm như vậy, sáng mai thế nào cũng đau cổ đau lưng.

Không được, không thể để cậu ngủ như thế này!

Phải bế cậu về giường!

Suy nghĩ này vừa xuất hiện, Thịnh Dã liền có chút luống cuống tay chân. Dĩ nhiên anh khát khao được tiếp xúc với Lâm Hướng Du nhưng mục đích tuyệt đối không phải là chiếm tiện nghi, chỉ là... sự tiếp xúc kiểu này vẫn quá vượt ranh giới.

Nếu Lâm Hướng Du bị anh đánh thức, rất có thể cậu sẽ tức giận. Cho dù không, sáng mai tỉnh lại cũng sẽ phát hiện anh đã làm gì đó.

Anh thật sự không muốn làm Lâm Hướng Du khó chịu.

Đúng lúc này, Lâm Hướng Du khẽ động đầu một chút, có lẽ ngủ lâu nên cổ không thoải mái.

Động tác nhỏ này lập tức đánh trúng nơi mềm yếu nhất trong lòng Thịnh Dã.

Mặc kệ!

Cho dù có bị mắng, anh cũng không thể để Lâm Hướng Du ngủ cả đêm trên ghế như vậy được!

Thịnh Dã hít sâu một hơi, chậm rãi đứng dậy đổi tư thế, cẩn thận cúi người xuống, vòng tay qua sau lưng cùng đầu gối Lâm Hướng Du.

Động tác của anh rất vụng về nhưng vô cùng nhẹ nhàng, cơ bắp toàn thân siết chặt vì căng thẳng. Anh nín thở, dùng toàn bộ sự tập trung để khống chế lực tay, vững vàng bế ngang Lâm Hướng Du lên.

Lâm Hướng Du rất nhẹ.

Cảm giác ôm người trong lòng khiến tim Thịnh Dã đập điên cuồng, gần như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Anh ngửi thấy mùi hoa nhài nhàn nhạt trên tóc Lâm Hướng Du, cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể người trong lòng.

Tất cả những điều đó khiến đầu óc anh choáng váng. Nhưng anh vẫn ép bản thân phải tập trung, từng bước đi đều chắc chắn và cẩn thận, sợ va chạm làm tỉnh người trong lòng.

Thực ra, ngay khoảnh khắc Thịnh Dã bế mình rời khỏi ghế, vì cảm giác mất trọng lượng đột ngột và nguồn nhiệt áp sát, Lâm Hướng Du đã tỉnh rồi.

Nhưng cậu không mở mắt, cũng không nhúc nhích. Cậu cảm nhận được động tác của Thịnh Dã nhẹ đến mức nào, cẩn thận đến mức nào, giống như đang ôm một món đồ dễ vỡ, thậm chí còn có chút run rẩy khó nhận ra.

Cảm giác được bảo vệ hoàn toàn, được trân trọng đối đãi như vậy khiến cậu lựa chọn tiếp tục nhắm mắt.

Thịnh Dã hoàn toàn không hề hay biết, toàn bộ tâm trí anh đều đặt vào việc giữ thăng bằng và bước đi. May mắn là giường không cách ghế quá xa. Rất nhanh, anh đã nhẹ nhàng đặt Lâm Hướng Du xuống giường, đắp chăn cẩn thận.

Khi đầu ngón tay vô tình chạm vào cằm Lâm Hướng Du, Thịnh Dã như bị bỏng, lập tức rụt tay lại, tim đập thình thịch. Anh đứng bên giường, nhìn cậu hết lần này đến lần khác.

Xác nhận người kia không bị đánh thức, vẫn ngủ rất say, anh mới ôm lấy lồng ngực đang hoảng loạn, gần như tay chân lộn xộn lặng lẽ rời khỏi phòng ngủ, nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Vừa về tới phòng khách, đóng cửa xong, thần kinh căng thẳng của Thịnh Dã lập tức sụp đổ.

Niềm vui sướng và kích động khổng lồ khó diễn tả ập đến trong nháy mắt.

Anh bổ nhào lên giường, vùi mặt vào chiếc gối mềm, không phát ra tiếng mà tru lên mấy lần.

Anh đã ôm Lâm Hướng Du!

Còn bế kiểu công chúa!

Dù chỉ xuất phát từ sự chăm sóc nhưng sự gần gũi và cảm giác bảo vệ thành công ấy vẫn khiến Thịnh Dã có cảm giác như vừa thắng một trận lớn, cả người bị niềm hạnh phúc lẫn thỏa mãn bao trùm.

Anh lăn qua lăn lại trên giường mấy vòng, khóe miệng cong đến tận mang tai, trong đầu liên tục phát lại cảnh vừa rồi, trong lòng ngọt ngào như được rót mật.

Vì quá hưng phấn, mãi đến nửa đêm Thịnh Dã mới mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi. Nhưng sáng hôm sau, khi trời vừa tờ mờ sáng, đồng hồ sinh học vẫn khiến anh tỉnh dậy đúng giờ.

Anh nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng khách, thấy cửa phòng ngủ của Lâm Hướng Du vẫn đóng, rõ ràng là chưa tỉnh.

Nụ cười ngốc nghếch lại không nhịn được hiện lên trên mặt Thịnh Dã.

Lần trước anh định làm lẩu niêu cá cho Lâm Hướng Du, cuối cùng lại tự mình ăn hết. Hôm nay có cơ hội, tất nhiên anh sẽ không bỏ lỡ nữa!

Thịnh Dã vừa huýt sáo vừa bước chân nhẹ nhàng ra chợ mua thức ăn. Mua con cá tươi nhất, gà vịt, giò heo, lại mua rất nhiều rau Lâm Hướng Du thích, còn lấy giò hun khói với hải sâm ở nhà mình.

Chuẩn bị đầy đủ xong xuôi, Thịnh Dã quay lại nhà Lâm Hướng Du.

Nấu nước dùng trước, chiên cá, cuối cùng cho tất cả nguyên liệu vào nồi lẩu, hầm lửa nhỏ. Rất nhanh, căn bếp tràn ngập mùi thơm ấm áp, nước canh dần biến thành một màu trắng sữa đậm đà.

Ngoài ra, Thịnh Dã còn mua bánh bao hấp, bánh cuộn sợi vàng với sữa đậu nành.

Buổi sáng, Lâm Hướng Du không thích ăn cơm, ăn bánh bao với canh cá là vừa đẹp.

Hầm canh cần thời gian. Khi lẩu niêu cá hoàn thành, ánh nắng buổi sáng đã phủ đầy sân.

Sau cơn mưa lớn ngày hôm qua, mặt đất trong sân rơi không ít cánh hoa nhưng trên cành vẫn còn nhiều đóa kiên cường bám lại, trông càng xinh đẹp hơn sau khi được nước mưa gột rửa.

Thịnh Dã vừa nhìn là biết Lâm Hướng Du sẽ thích.

Anh bưng bữa sáng đặt lên bàn bát tiên ở gian chính tầng một. Khi quay lại bếp rót nước, bỗng nghe thấy một tiếng động nhỏ phía trên.

Ngẩng đầu lên, anh thấy cửa sổ phòng ngủ của Lâm Hướng Du được mở ra.

Lâm Hướng Du đứng sau cửa sổ, dường như vừa tỉnh ngủ, tóc trên trán hơi rối, vẫn mặc bộ đồ ở nhà tối qua. Ánh nắng sớm chiếu lên gương mặt cậu, trông dịu dàng đến lạ.

Cậu cúi đầu nhìn Thịnh Dã đang bận rộn trong sân, ánh mắt còn mang theo chút mông lung của người mới tỉnh.

"Em tỉnh rồi!" Thịnh Dã lập tức nở nụ cười rạng rỡ, vẫy tay về phía trên, giọng nói tràn đầy sức sống: "Rửa mặt đánh răng xong chưa? Bữa sáng xong rồi. Có lẩu niêu cá với bánh bao, mau xuống ăn đi."

Lẩu niêu cá...

Lâm Hướng Du lập tức nhớ tới lần trước, vì nhận ra tâm ý của Thịnh Dã mà sáng hôm sau cậu đã rời đi, bỏ lỡ bữa lẩu cá ấy.

Cậu đứng bên cửa sổ, nhìn người đàn ông dậy sớm nấu bữa sáng cho mình, vừa thấy cậu tỉnh đã vui vẻ như vậy, nhất thời không nói nên lời. Trong đầu là sự nhiệt tình không giữ lại, là sự chân thành và tình cảm thuần túy của Thịnh Dã.

Một giấc ngủ yên lành, không khí trong lành buổi sớm sau mưa, mùi đồ ăn ấm áp cùng sinh khí mãnh liệt mà người trước mắt mang lại...

Tất cả hòa trộn lại, tạo thành một dòng nước ấm mạnh mẽ, không hề báo trước mà đánh thẳng vào nơi sâu nhất trong tim Lâm Hướng Du.

Một loại xúc động rõ ràng chưa từng có dâng lên trong lòng cậu. Cậu nhìn Thịnh Dã đang ngẩng đầu, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn mình, giọng nói mang theo chút khàn của người mới tỉnh nhưng lại vô cùng rõ ràng: "Thịnh Dã."

"Hả? Sao vậy?" Thịnh Dã lập tức đáp, vẫn cười tươi rói.

"Thấy đóa hoa sơn trà kia không?" Ánh mắt Lâm Hướng Du nhìn về phía cây sơn trà đỏ trong sân. Hôm qua còn ba bốn đóa, sau một trận mưa chỉ còn lại duy nhất một bông.

Thịnh Dã nhìn theo, có chút khó hiểu nhưng vẫn gật đầu: "Thấy. Hoa sắp tàn hết rồi, em muốn trồng thêm à? Mùa này không còn là mùa hoa sơn trà nữa."

Khóe môi Lâm Hướng Du nhếch lên một nụ cười nhạt, nhanh chóng trở lại bình tĩnh. Cậu nhẹ giọng nói: "Giúp tôi hái nó xuống rồi tặng cho tôi, được không?"

Thịnh Dã sững sờ một chút, không hiểu vì sao Lâm Hướng Du lại đột nhiên muốn hái hoa. Nhưng chỉ cần cậu mở miệng, đừng nói là hái hoa, cho dù là hái sao trên trời anh cũng muốn thử.

Anh không do dự gật đầu, nụ cười càng rực rỡ hơn: "Được! Em đợi chút."

Thịnh Dã xoay người, ba bước gộp hai bước chạy tới gốc sơn trà.

Cây sơn trà đã có rất nhiều tuổi, khá cao. May là Thịnh Dã cao lớn, vị trí bông hoa cũng không quá cao, anh chỉ cần kiễng chân là hái được.

Sau cơn mưa, bông hoa vẫn kiên cường tồn tại nhưng cánh hoa đã hơi tơi. Thịnh Dã cẩn thận đưa tay tới cuống hoa, dứt khoát ngắt xuống.

Bàn tay to rộng, những ngón tay hơi thô ráp cầm bông sơn trà đỏ tươi. Vì sợ làm nát hoa, tay anh run nhẹ, cuối cùng phải dùng tay kia giữ cổ tay mình để ổn định.

Thịnh Dã xoay người, nhanh chóng chạy về phía căn nhà, chạy lên cầu thang.

Cầu thang gỗ vang lên những tiếng cộp cộp dưới bước chân vội vàng.

Khi đến khúc ngoặt, anh đột nhiên khựng lại.

Lâm Hướng Du đang đứng ở đầu cầu thang tầng hai, như thể đang chờ anh ở đó. Trên gương mặt cậu là biểu cảm dịu dàng và yên lặng mà anh chưa từng thấy, ánh mắt chuyên chú đến mức như thể trên thế giới này chỉ còn lại một mình anh.

Thịnh Dã đứng thấp hơn vài bậc thang, hơi thở gấp gáp, ngẩng đầu nhìn Lâm Hướng Du, theo bản năng đưa bông hoa lên, nở nụ cười như vừa hoàn thành nhiệm vụ: "Lâm Hướng Du, đóa hoa cuối cùng, tặng em."

Lâm Hướng Du không lập tức nhận lấy. Ánh mắt cậu dừng trên gương mặt Thịnh Dã, lại chuyển xuống đôi mắt chứa đầy nhiệt tình thuần túy và một chút bối rối ấy, cuối cùng dừng lại trên bông sơn trà đỏ tươi còn đọng nước mưa.

Ánh nhìn của cậu dịu dàng như một hồ nước xuân.

Có lẽ, thật sự không cần do dự nữa.

Lâm Hướng Du hơi cúi người về phía trước, vươn tay. Đầu ngón tay khẽ chạm qua lòng bàn tay Thịnh Dã, nắm lấy bông hoa.

Thịnh Dã run lên, hô hấp như ngừng lại, cứ thế ngây người nhìn cậu.

Lâm Hướng Du thu tay về, ánh mắt bình tĩnh mà nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt Thịnh Dã. Giọng nói rõ ràng, kiên định, từng chữ từng chữ vang lên trong buổi sớm yên tĩnh ngập nắng: "Thịnh Dã, em đồng ý với lời theo đuổi của anh."