Phản ứng đầu tiên của Lâm Hướng Du là từ chối, sự nhiệt tình quá mức của Thịnh Dã khiến cậu có chút không chịu nổi. Được người khác giúp đỡ đương nhiên là chuyện đáng vui, nhưng cậu không quen việc lúc nào cũng phải dựa vào người khác.
Do dự một hồi lâu, cậu mới nhỏ giọng hỏi: "Quán ăn của anh bận như vậy, làm thêm cái này có chịu nổi không? Hơn nữa làm ở đây tiền công chắc chắn không bằng quán ăn, lại còn mệt hơn, tính ra không lời."
Thịnh Dã tự tin nói: "Cơ thể tôi tốt lắm, chạy qua chạy lại cũng không sao."
Lâm Hướng Du vốn định nói trọng điểm của mình không phải chuyện đó nhưng nghĩ kỹ lại, hình như cũng không quá quan trọng: "Vậy được, ngày mai tôi sẽ nói với chú Chu một tiếng."
Tiền bạc Lâm Hướng Du đưa rất sòng phẳng, Thịnh Dã với Chu Mậu lại là người quen lâu năm. Sáng sớm hôm sau, họ làm một nghi thức khởi công nho nhỏ, đúng bảy giờ, Chu Mậu đã dẫn công nhân bắt đầu làm việc.
Xét đến vấn đề dùng nước, việc đầu tiên họ làm là dọn dẹp hệ thống nước, sau đó thay một máy bơm nước mới.
Họ làm xong một hạng mục, Lâm Hướng Du vẫn còn ngái ngủ. Mấy ngày nay không dậy sớm, cậu đã không quen với nhịp sinh hoạt thức dậy vào sáu giờ sáng nữa rồi.
Mãi đến khi Chu Mậu tới bàn bạc với cậu, nói rằng hai cột trụ ở cửa chính đã bị mục rữa, nền nhà cũng lún xuống mấy centimet, cần xử lý hai vấn đề này trước rồi mới có thể tiếp tục sửa.
Trước đó Lâm Hướng Du đi vòng vòng mấy lần không để ý, còn tưởng căn nhà không có vấn đề gì lớn, có lẽ một tháng là có thể dọn vào ở. Giờ xem ra, là cậu nghĩ quá đơn giản rồi.
"Chú Chu, nếu tính cả sửa chữa với trang trí thì khoảng bao lâu mới ở được? Tôi thấy phòng bên hình như không có vấn đề lớn, có thể dọn trước một phòng ra ở tạm không?"
Chu Mậu lắc đầu: "Không được. Hiện giờ căn nhà này không ở được, mái chỗ nào cũng dột, sàn thì mốc, cơ bản phải thay toàn bộ gỗ mới. Dây điện cũng lão hóa nghiêm trọng, ở rất nguy hiểm. Thêm cả trang trí, ít nhất phải hai tháng. Cậu có thể đi tìm đồ nội thất trước, mua về hong mùi. Xà nhà của cậu đều là gỗ tốt, nếu tường trong chỉ quét sơn lót thì khoảng ba tháng là có thể ở được."
Còn may, ít nhất trước Tết có thể dọn vào.
Lâm Hướng Du thở phào nhẹ nhõm. Dù vậy, ba tháng vẫn hơi lâu, cậu phải tìm chỗ ở tạm trước.
Chu Mậu nói xong liền đi. Lâm Hướng Du thấy không còn việc của mình, lại nằm xuống ghế xếp.
Cậu lim dim ngáp một cái, vừa ngẩng đầu lên đã thấy Thịnh Dã từ trên cây nhảy thẳng xuống.
Một cái cây cao như vậy, bên cạnh còn có thang, vậy mà người này lại nhảy trực tiếp xuống.
Lâm Hướng Du dụi dụi mắt, lần đầu tiên nảy sinh ý nghĩ muốn than phiền. Cảnh này khác gì nam sinh trung học nhảy lên sờ khung cửa đâu?
Thịnh Dã đi thẳng tới trước mặt cậu: "Tôi để bữa sáng trên bàn rồi, ăn không?"
Lâm Hướng Du gật đầu: "Cảm ơn, vừa nãy tôi ăn rồi. Cái bánh vị đắng đắng kia ngon lắm, có thể hỏi mua ở đâu không?"
"Tôi làm." Thịnh Dã nói: "Thích thì mai tôi làm tiếp cho cậu ăn."
Lâm Hướng Du đột nhiên không còn muốn ăn nữa. Cậu mới về chưa bao lâu, số bữa ăn ở nhà Thịnh Dã đã gần bằng, thậm chí còn hơn số bữa ăn ở nhà bác cả. Tối qua bà nội còn mới lải nhải cậu một trận nữa...
"Tối nay anh có rảnh không? Tôi mời anh ăn cơm. Nghe nói trong trấn có một quán ăn rất nổi tiếng."
Thịnh Dã hơi khó hiểu: "Sao tự nhiên lại mời tôi ăn cơm?"
Trong trấn không có mấy quán ăn, Lâm Hướng Du vừa nói tên, Thịnh Dã liền biết ngay là quán nào. Dù sao trong vùng này cũng không có quán nào đắt hơn quán đó.
Lâm Hướng Du ngẩng đầu cười: "Cảm ơn anh đã giúp tôi. Hơn nữa anh mời tôi ăn nhiều bữa như vậy, tôi mời lại chẳng phải rất bình thường sao?"
Ngừng một chút, cậu nói tiếp: "Còn muốn nhờ anh giúp thêm một việc."
Lần đầu tiên chủ động nhờ người khác, tai Lâm Hướng Du đỏ lên.
Thịnh Dã là kiểu người có sức hành động cực mạnh, nghĩ tới việc gì là muốn làm ngay. Thấy Lâm Hướng Du đã mở miệng nhờ, anh không muốn chờ đến tối nữa: "Giúp thì không cần mời ăn cơm. Nói xem gấp chuyện gì, nếu gấp thì trưa nay làm luôn cũng được."
Lâm Hướng Du vốn không định nói bây giờ nhưng thấy Thịnh Dã hỏi liên tù tì, cậu đành mở miệng: "Tôi muốn hỏi trong trấn có khách sạn nào tốt một chút không, sạch sẽ là được. Chắc tôi phải ở khoảng hai tháng."
Thịnh Dã nhìn cậu do dự mãi, còn tưởng là chuyện gì lớn, ai ngờ chỉ có vậy. Anh gần như không cần suy nghĩ, mở miệng: "Nếu cậu không ngại, có thể ở homestay nhà tôi. Dạo này khách không nhiều, rất yên tĩnh, chỉ dịp Quốc khánh hơi đông."
Lâm Hướng Du khẽ nhíu mày, có cảm giác lãnh địa riêng tư bị xâm phạm. Dù Thịnh Dã giúp cậu rất nhiều nhưng cậu tự nhận mình với anh chưa thân đến mức đó, hơn nữa ở đó rất có thể ngày nào cũng phải gặp người nhà Thịnh Dã, với cậu mà nói vẫn quá mức.
Cậu quen với quan hệ khách - chủ thuần túy hơn. Mọi người xã giao sơ sài, thực tế gặp nhau cũng không nói nhiều.
Thịnh Dã vẫn tiếp tục: "Cậu ở thì bao luôn ba bữa. Muốn ăn cùng nhà tôi cũng được, muốn ăn một mình tôi có thể mang lên phòng. Homestay ở phía sau, ngay tầng một cạnh cầu thang, ra vào không cần đi qua quán ăn. Với lại nếu cậu muốn qua nhà cũ, tôi còn có thể tiện đường đạp xe đưa cậu qua."
Lời từ chối đã lên tới cổ họng của Lâm Hướng Du lại bị nuốt xuống.
Bao ba bữa thật sự quá hấp dẫn. Dù bây giờ cậu có nhiều thời gian rảnh, cậu cũng không muốn ngày nào cũng đau đầu nghĩ xem ăn gì. Hơn nữa đồ ăn nhà Thịnh Dã thật sự rất ngon, món nào cậu ăn qua cũng đều thấy rất thích.
"Để tôi nghĩ một chút."
Lâm Hướng Du lặng lẽ lấy điện thoại ra, vào app đặt phòng tìm homestay nhà Thịnh Dã. Không ngờ đánh giá rất tốt, phòng đắt nhất cũng chỉ một trăm tệ, còn bao gồm bữa sáng, giá trị quá cao. Quan trọng nhất là rất gần nhà cậu, đi bộ chỉ mất tám phút.
"Vậy tôi đặt trước hai tháng."
Nói xong, cậu mở WeChat, chuyển cho Thịnh Dã tám ngàn tệ.
"Anh nhận tiền trước đi."
Nhìn số tiền chuyển khoản, ánh mắt Thịnh Dã nhìn Lâm Hướng Du giống như đang nhìn một kẻ tiêu tiền như nước: "Cậu mua đồ không trả giá à? Còn tự động cộng thêm?"
Lâm Hướng Du: "Ngoài tiền phòng còn có tiền ăn. Tôi thấy rất hợp lý."
Thịnh Dã trả tiền lại: "Hai tháng cũng không cần nhiều như vậy, bốn ngàn là đủ. Cậu đưa thế này làm tôi giống như mở hắc đ**m ấy."
Lâm Hướng Du vẫn kiên trì: "Tám ngàn đi. Tôi có một yêu cầu nhỏ, ba bữa tôi muốn ăn một mình, tiền dư coi như tiền ăn. Anh không nhận, tôi đi ở chỗ khác."
Thịnh Dã cũng kiên trì không kém: "Trừ khi ba bữa đều là thịt cá, mỗi bữa bốn món một canh, nếu không thì không cần nhiều như thế. Cậu ăn nổi không? Ăn nổi thì tám ngàn, không thì sáu ngàn."
Lâm Hướng Du cứng họng. Cậu rất hiểu sức ăn của mình, cuối cùng đành thỏa hiệp.
"Trưa dẫn cậu qua xem phòng. Phòng trống cậu ở phòng nào cũng được, hành lý tối nay tôi sẽ chuyển giúp cậu."
"Được, lúc đi nhớ gọi tôi."
Giải quyết xong chuyện ăn ở, tinh thần Lâm Hướng Du vừa nhấc lên lại tụt xuống. Thời tiết hôm nay thật sự rất đẹp, nắng ấm trời trong, cực kỳ thích hợp để ngủ. Cậu cảm thấy mình không thể phụ một ngày đẹp trời như vậy, liền kéo ghế xếp ra chỗ tốt nằm xuống.
Thịnh Dã chính thức đi làm, nói chuyện với Lâm Hướng Du đã mất không ít thời gian. Cậu vừa đi, anh liền quay lại tiếp tục làm việc.
Ở thị trấn nhỏ như Nhạc Cư, giờ giấc làm việc khác với thành phố lớn. Bảy giờ sáng bắt đầu, mười một rưỡi nghỉ ăn trưa, chiều từ một rưỡi đến sáu giờ, mỗi ngày làm chín tiếng.
Điểm tốt duy nhất có lẽ là không tăng ca.
Chu Mậu dẫn theo toàn thợ lành nghề, còn Thịnh Dã từng theo sát việc sửa nhà mình từ đầu đến cuối nên khá quen tay. Mấy người làm việc rất hiệu quả, mới buổi sáng mà nhà chính đã thay đổi hẳn.
Khi Thịnh Dã tan làm, Lâm Hướng Du đã đi dạo xong quay về.
Vừa tới quán ăn nhà Thịnh Dã, mẹ anh đã vẫy tay: "A Dã, phòng đều dọn sạch rồi. Con dẫn A Du đi xem phòng xong thì xuống ăn cơm sớm nhé."
Thịnh Dã gật đầu: "Vâng. Mọi người ăn trước đi, cậu ấy ăn trong phòng, lát nữa con mang lên."
Kinh Hiểu là người biết chừng mực, mỉm cười với Lâm Hướng Du rồi quay đi làm việc của mình.
Lâm Hướng Du thở phào, may là người nhà Thịnh Dã không tự nhiên như Thịnh Dã. Cậu không ghét nhưng thật sự không giỏi đối phó.
Từ cửa sau quán ăn đi vào là sân nhà họ Thịnh. Đối diện quán là tòa nhà ba tầng làm homestay, bên cạnh còn một tòa nhà khác là nơi gia đình Thịnh Dã sinh sống.
Thịnh Dã dẫn Lâm Hướng Du lên thẳng tầng hai: "Tầng một đều là phòng hai giường. Tầng hai với tầng ba hiện còn tám phòng trống, cậu ở phòng nào cũng được."
Lâm Hướng Du gật đầu: "Tôi không kén chọn, ở đâu cũng được."
Thịnh Dã quay lại nhìn cậu, giọng nói hiếm khi mang chút trêu chọc: "Khách hàng là thượng đế, nhất là khách tiêu tiền nhiều. Sao có thể tùy tiện được?"
Lâm Hướng Du không nói gì. Mãi đến khi đi tới phòng cuối hành lang tầng hai, cậu mới nghẹn ra một câu: "Thượng đế thấy không cần, anh nên nghe thượng đế."
Thịnh Dã bật cười: "Đã tới rồi, thượng đế vào xem đi."
"Phòng này là lớn nhất tầng hai nhưng sát nhà tôi, phòng bên kia ánh sáng tốt hơn. Tầng ba yên tĩnh hơn, lát nữa tôi dẫn cậu xem."
Lâm Hướng Du lắc đầu: "Xem tầng hai là đủ rồi. Lên tầng ba mệt lắm."
Thật sự có người leo ba tầng mà mệt sao?
Ánh mắt Thịnh Dã đầy hoài nghi nhưng nghĩ người đó là Lâm Hướng Du, lại thấy... hình như cũng hợp lý.
"Được, vậy xem tầng hai."
Xem xong bốn phòng tầng hai, Lâm Hướng Du chọn ngay phòng đầu tiên.
Thịnh Dã thấy cậu đã ngồi xuống, liền nói: "Cậu nghỉ ngơi đi. Hôm nay muốn ăn gì? Tôi mang lên."
"Anh ăn gì tôi ăn nấy, tôi không kén."
"Được."
Chưa đầy hai phút, Thịnh Dã đã quay lại.
Lâm Hướng Du tưởng chỉ là một hộp cơm, ai ngờ Thịnh Dã bưng hẳn một cái mâm lớn, suýt không đặt vừa bàn, còn xách thêm một ấm canh.
Lâm Hướng Du nhìn bốn đĩa đồ ăn lớn: khổ qua xào trứng, thịt bò khô rưới dầu, thịt xào ớt cay, canh cải thảo. Mỗi đĩa đều to hơn mặt cậu.
Với cái lượng này, ăn ba bữa cũng không hết. Đặc biệt là món bò khô, nhìn thớ thịt là biết rất đắt, ăn không hết thì quá lãng phí.
"Anh có ăn không? Hay ăn cùng tôi đi? Tôi ăn không hết nhiều vậy đâu."
Thịnh Dã đồng ý: "Vậy cậu ăn trước, tôi đi xới cơm."
Món nào cũng hợp khẩu vị Lâm Hướng Du. Hiếm khi cậu ăn tới hai bát cơm, ngay cả canh cũng rất ngon, uống liền ba bát.
Sau đó, cậu đã hoàn toàn không muốn động đậy.
Đợi cậu ăn xong, Thịnh Dã nhanh tay dọn sạch bàn, trước khi đi còn nói: "Cậu đừng khóa cửa, lát nữa tôi mang đồ lên cho cậu."
Lâm Hướng Du chưa kịp hỏi là đồ gì, Thịnh Dã đã đóng cửa.
Khi quay lại, Thịnh Dã ôm một đống đồ: "Tôi đổi cho cậu bộ chăn ga mới, đã giặt và khử trùng. Đồ vệ sinh cũng mới toàn bộ, cậu cứ yên tâm mà dùng."
Lâm Hướng Du vốn định tự thay, giờ xem ra khỏi cần: "Cảm ơn. Anh để đó đi, lát tôi tự thay."
Thịnh Dã liếc cậu một cái: "Hai phút là xong, cậu nghỉ đi."
Dọn xong giường, Thịnh Dã lại quét phòng thêm lần nữa mới rời đi.
Chiều tối, Thịnh Dã lái xe điện của mẹ, chở Lâm Hướng Du ra bãi đỗ xe lấy hành lý. Đồ của cậu khá nhiều, Thịnh Dã phải chạy hai chuyến mới xong.
Cuối cùng, họ tới nhà bác cả Lâm.
Tối nay Lâm Hướng Du không về ăn cơm, hai vợ chồng Lâm Tuấn Đạt đều gọi điện hỏi. Thấy cậu về, Lâm Tuấn Đạt lập tức nói: "A Du ăn cơm chưa? Chưa thì để bác gái cháu làm cho."
Lâm Hướng Du gật đầu: "Bác, cháu ăn rồi. Bà nội có ở nhà không ạ?"
"Có, mới rửa chân xong. Cháu tìm bà nội có việc gì à?"
Lâm Hướng Du ngập ngừng, lắc đầu: "Không có gì ạ. Cháu chỉ muốn nói với mọi người là cháu sẽ không ở nhà nữa."
Lâm Tuấn Đạt gật đầu: "Ra ngoài chơi à? Vậy chú ý an toàn, tới nơi thì gọi điện về."
Lâm Hướng Du nhắm mắt lại, nói một hơi chuyện mình đi ở homestay, không ở nhà nữa.
Lâm Tuấn Đạt lập tức đứng bật dậy: "Cái gì? Sao cháu lại không nghe lời như thế chứ?!"