Sau Khi Cá Mặn Phất Lên Liền Quy Ẩn Điền Viên

Chương 70



Ngày hè, nắng sớm luôn đến rất sớm.

Còn chưa tới sáu giờ, phía chân trời đã ánh lên sắc trắng nhợt như bụng cá. Ánh sáng mỏng manh xuyên qua rèm cửa màu xanh bạc hà, lặng lẽ tràn vào phòng ngủ.

Thịnh Dã bị chính đồng hồ sinh học của mình đánh thức.

Anh mơ mơ màng màng mở mắt, ý thức còn chưa kịp tỉnh táo đã cảm nhận được trong ngực là một xúc cảm mềm ấm cùng hương hoa nhài thoang thoảng quanh chóp mũi, mùi hương chỉ thuộc về riêng Lâm Hướng Du.

Vài giây sau, anh chợt nhớ ra, tối qua mình đã ngủ cùng Lâm Hướng Du.

Nhận thức này khiến Thịnh Dã lập tức tỉnh táo hẳn, tim đập nhanh một cách không tự chủ. Anh cúi đầu, mượn ánh sáng sớm nhạt nhòa, nhìn người đang gối lên khuỷu tay mình.

Lâm Hướng Du ngủ rất say, hô hấp đều đặn kéo dài, hàng mày giãn ra, trông dịu dàng đến lạ. Mặt cậu áp vào ngực anh, mái tóc đen rối nhẹ, cả người giống như một con nhím nhỏ buồn ngủ đã thu hết gai nhọn, hoàn toàn tin tưởng mà cuộn tròn trong lòng anh.

Thịnh Dã nhìn một lúc, khóe môi không kìm được cong lên, trong lòng ngọt đến mức sắp trào ra bọt khí.

Sợ đánh thức cậu, anh gần như không dám nhúc nhích, chỉ nhẹ nhàng khép tay lại, ôm người trong ngực chặt thêm một chút. May mà hôm nay tỉnh sớm, anh còn có thể ôm thêm một lúc lâu nữa mới ra ngoài.

Hôm nay bận xong, ngày mai ngày mốt có thể ở nhà suốt, vừa hay nấu cơm cho hai người.

Chỉ là cơ thể của người trẻ tuổi vào buổi sáng luôn rất thành thật, nhất là khi người mình yêu không chút phòng bị mà rúc trong lòng.

Cảm giác khô nóng quen thuộc nhanh chóng tụ lại nơi bụng dưới của Thịnh Dã, rõ ràng đến mức anh không thể phớt lờ. Anh hơi cứng người, vẻ mặt thoải mái đã biến thành lúng túng.

Quả nhiên, cầu nguyện trước khi ngủ không hề có tác dụng gì, anh căn bản không nhịn nổi!

Thịnh Dã tặc lưỡi trong lòng, định lén cử động nhẹ, kéo ra một chút khoảng cách trong lúc không làm Lâm Hướng Du tỉnh giấc, để cảm giác kia tự nguội đi.

Nhưng anh vừa mới động, Lâm Hướng Du đã vô thức khẽ hừ một tiếng. Không những không lùi lại, còn càng dán sát hơn, chân khẽ cọ, khiến tình hình càng thêm khó xử.

Thịnh Dã lập tức hít sâu một hơi, cả người hoàn toàn cứng đờ.

Lần này thì hay rồi!

Không những không dịu đi, mà còn như đổ thêm dầu vào lửa, rõ ràng hơn trước!

Nghĩ đến việc dù ôm hay đẩy ra cũng có thể làm Lâm Hướng Du tỉnh giấc, Thịnh Dã chỉ thấy cả người mình sắp không ổn. Con đường duy nhất là Lâm Hướng Du cứ ngủ tiếp, cho tới khi anh tự đè nén được cảm giác này xuống.

Thịnh Dã căng thẳng liếc nhìn gương mặt đang ngủ của Lâm Hướng Du, trong lòng bắt đầu âm thầm cầu nguyện.

Giờ có nên niệm thanh tâm chú không? Nhưng anh chỉ biết tên chứ không thuộc, hay là thử đọc thực đơn?

Suy nghĩ loạn xạ một hồi, ý thức của anh từ thực đơn lại trôi dạt về mùi hương dễ chịu trên người Lâm Hướng Du. Cổ áo ngủ hơi mở để lộ xương quai xanh trắng nõn, cánh môi hồng nhạt...

Đúng lúc này, hàng mi của Lâm Hướng Du khẽ run, chậm rãi mở mắt.

Cậu vừa tỉnh ngủ, khóe mắt còn vương chút hơi nước mờ mịt, liền đối diện với gương mặt Thịnh Dã ở khoảng cách gần trong gang tấc.

Bốn mắt chạm nhau.

Tim Thịnh Dã "thịch" một tiếng nặng nề, trong nháy mắt có cảm giác như đang làm chuyện xấu lại bị bắt tại trận. Sự chột dạ hiện rõ trên mặt anh, không giấu được chút nào.

Anh cố kéo ra một nụ cười hơi cứng, khàn giọng lên tiếng: "Sớm, sớm a! Có phải anh làm em tỉnh không?"

Lâm Hướng Du theo bản năng lắc đầu. Khi ánh mắt dần tỉnh táo lại, cậu cũng cảm nhận được sự khác thường ở nơi hai người đang kề sát, liền khựng lại một chút.

Chuyện Thịnh Dã tắm nước lạnh lần trước còn rõ mồn một, cộng thêm việc hôm qua phát hiện cuốn truyện tranh kia, tình huống bây giờ dường như không có gì đáng ngạc nhiên.

Ánh mắt Lâm Hướng Du dừng lại chớp mắt trên vành tai đỏ bừng cùng nụ cười không tự nhiên của Thịnh Dã, rũ mi, khẽ hỏi: "Mấy giờ rồi?"

Phản ứng bình tĩnh của cậu khiến Thịnh Dã lén thở phào một hơi. Anh lùi ra một chút, đáp: "Còn sớm, tầm sáu giờ. Em ngủ thêm đi."

Lâm Hướng Du khẽ ừ một tiếng, ánh mắt chậm rãi hạ xuống, cuối cùng dừng lại ở nơi đang rất nghiêm túc thể hiện sự tồn tại của nó.

Không khí như ngưng lại vài giây.

Thịnh Dã không dám nhìn cậu nữa, mặt nóng bừng, thầm nghĩ: Giây tiếp theo, có khi Lâm Hướng Du sẽ không cho mình ôm nữa.

Nhưng tình huống trong tưởng tượng không xảy ra, Lâm Hướng Du chỉ lặng lẽ vén chăn lên một chút. Sau đó Thịnh Dã cảm giác được bàn tay vốn đặt ở eo mình của cậu, rất chậm rãi, mang theo chút do dự khó nhận ra, dời xuống dưới.

Thịnh Dã mở to mắt, không dám tin nhìn Lâm Hướng Du.

Lâm Hướng Du không nhìn anh. Ngoài bàn tay kia, những chỗ khác đều không nhúc nhích, chỉ có gương mặt và vành tai cậu đỏ lên, để lộ sự mất bình tĩnh.

Động tác của cậu rất nhẹ, cũng rất vụng về.

"A Du, em..." Giọng Thịnh Dã khàn đến mức gần như không thành tiếng, bản năng khiến anh muốn nhiều hơn. Anh siết chặt tay, ôm chặt Lâm Hướng Du vào ngực, cúi đầu vùi mặt vào cổ cậu, tham lam hít lấy mùi hương quen thuộc.

Anh vừa định cử động, đã bị ánh mắt Lâm Hướng Du ngăn lại.

"Đừng nhúc nhích." Giọng nói của Lâm Hướng Du rất thấp, mang theo một kiểu dịu dàng mang tính mệnh lệnh mà Thịnh Dã chưa từng nghe thấy.

Ánh mắt cậu lại dời đi nơi khác: "Phòng bên cạnh..."

Cậu chưa nói hết câu nhưng Thịnh Dã đã hiểu. Anh cố nén xúc động, mặc cho cậu tiếp tục. Mặt anh vùi nơi vai cậu, cuối cùng không nhịn được mà nhẹ nhàng cắn một cái, miễn cưỡng kìm lại những lời suýt nữa bật ra.

Trong căn phòng yên tĩnh buổi sớm, chỉ còn tiếng hô hấp bị đè nén của hai người cùng những âm thanh cọ xát rất khẽ đan xen, rõ ràng đến mức mập mờ.

Quá trình kéo dài đến mức Lâm Hướng Du phải nghỉ lại nghỉ, mãi đến khi tay gần như không nhấc nổi nữa mới dừng lại.

Đầu óc Thịnh Dã trống rỗng. Anh chỉ biết ôm chặt Lâm Hướng Du như ôm một khúc gỗ cứu mạng, lẩm bẩm không thành lời bên tai cậu, hết tiếng này đến tiếng khác: "A Du... A Du... A Du..."

Lâm Hướng Du không nói gì, chỉ để mặc anh ôm, nhịp thở dồn dập dần trở lại bình ổn.

Một lúc sau, cậu mới nhẹ nhàng đẩy bả vai đẫm mồ hôi của Thịnh Dã, giọng thấp đến mức gần như không nghe thấy: "Vào phòng tắm rửa sạch đi."

Lúc này Thịnh Dã mới như tỉnh khỏi giấc mộng, luống cuống bò dậy, tay chân lẫn lộn lao vào nhà vệ sinh.

Dòng nước ấm lướt qua da anh. Nhìn hình ảnh mờ mờ trong gương cùng nụ cười không che được trên mặt mình, anh chỉ cảm thấy cả người như đang đứng trên mây.

Đến khi tắm xong, thay quần áo bước ra, anh thấy Lâm Hướng Du quay lưng về phía mình, chăn kéo lên tận vai, trông như đã ngủ lại.

Thịnh Dã rón rén đến bên giường.

Lẽ ra nên thay ga giường nhưng anh không dám làm phiền, cuối cùng chỉ khẽ nói một câu: "Anh đi làm bữa sáng." Rồi như kẻ trộm, lặng lẽ rời khỏi phòng, nhẹ nhàng khép cửa.

Nghe tiếng cửa đóng lại, Lâm Hướng Du mới chậm rãi mở mắt. Thật ra cậu không hề buồn ngủ, mặt nóng đến mức khó chịu. Hành động vừa rồi hoàn toàn là do cậu mềm lòng nhất thời, giờ chỉ còn lại sự xấu hổ và ngượng ngùng dâng lên như thủy triều.

Cậu vùi mặt vào chiếc gối còn vương hơi thở của Thịnh Dã, cố gắng làm dịu nhịp tim hỗn loạn.

Chưa nằm được hai phút, cậu lại bật dậy, chạy vào phòng tắm rửa tay, thay ga nệm, mở cửa sổ thông gió, đảm bảo trong phòng không còn lại mùi gì mới lần nữa nằm xuống.

Có lẽ do mệt, cũng có lẽ do dậy quá sớm, trong sự yên tĩnh, Lâm Hướng Du vậy mà thật sự ngủ thiếp đi, còn ngủ rất sâu.
Không biết đã bao lâu, khi mở mắt ra lần nữa, mặt trời đã lên cao.

Cậu dụi mắt, vừa ngồi dậy, bên ngoài đã có động tĩnh.

Tiếng gõ cửa phòng ngủ vang lên.

"Anh Du à, cậu dậy chưa?"

"Dậy rồi, đợi chút." Lâm Hướng Du vừa dụi mắt vừa ra mở cửa: "Vào đi."

Mục Minh Húc thử hỏi: "Chỉ có cậu thôi à? Anh Thịnh không ở đây sao?"

Nói xong, hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt đột ngột dừng lại trên người Lâm Hướng Du, biểu cảm trở nên có chút vi diệu và trêu chọc.

Lâm Hướng Du mơ hồ cúi đầu theo, cả người lập tức cứng đờ.

Đồ ngủ mùa hè rất mỏng, cổ áo lại hơi rộng. Ngay dưới xương quai xanh gần bả vai, rõ ràng hiện lên một vệt đỏ ám muội.

Mặt Lâm Hướng Du lập tức đỏ như tôm luộc. Cậu luống cuống kéo cao cổ áo, xấu hổ đến mức chỉ muốn tìm kẽ đất chui xuống.

Mục Minh Húc thật sự không cố ý. Hắn hoàn toàn không nghĩ tới trong lúc mình còn ở phòng bên cạnh, hai người này lại...

"À, cái đó, cậu đi rửa mặt đánh răng đi, tôi xuống dưới đi dạo một vòng trước." Hắn quay người chạy mất.

"Không phải, cậu---" Lâm Hướng Du vừa mở miệng, Mục Minh Húc đã chạy mất dạng.

Cậu bất lực buông tay, chỉ có thể đi rửa mặt thay đồ, xuống lầu lại thấy Mục Minh Húc đã ở trong bếp.

Vừa thấy cậu, hắn liền vẫy tay: "Mau lại ăn sáng đi. Tôi vừa vào đã thấy trên tủ lạnh dán giấy nhắn, anh Thịnh đã để sẵn bữa sáng cho tụi mình rồi! Có cháo gà nấm hương, sữa đậu nành, bánh ngô tôm, bánh trứng. Có cần phong phú tới vậy không?!"

Thấy dáng vẻ hoàn toàn như đã quên chuyện ban nãy của hắn, những lý do Lâm Hướng Du chuẩn bị sẵn cũng không còn đất dùng.

"Trong tủ lạnh còn mật ong. Cậu có muốn uống nước mật ong không? Uống quen rồi, lúc cậu đi có thể mang theo một ít."

"Oa, tốt vậy sao?! Uống chứ! Phải uống nhiều là đằng khác!"

Ăn xong bữa sáng, Lâm Hướng Du dẫn Mục Minh Húc ra ngoài dạo phố. Hai người đi nửa ngày, trưa lại ghé nhà bà nội Lâm Hướng Du ăn cơm, mãi đến chiều mới rời đi.

Thấy cũng gần tới giờ Thịnh Dã tan làm, Lâm Hướng Du liền dẫn người tới quán ăn Thịnh gia đón anh.

Vừa tới ngã tư trước quán, Thịnh Dã đã bước ra đón, tay xách đủ thứ lớn nhỏ.

Lâm Hướng Du tiến lên nhận lấy mấy túi, hỏi: "Sao lại mua nhiều vậy? Đồ tối qua chưa ăn hết mà."

Thịnh Dã liếc Mục Minh Húc một cái, cúi đầu nói: "Tối qua lúc ăn nướng anh chưa chuẩn bị tốt. Hôm nay anh ướp cá trước, sáng còn mua thêm thịt bò với thịt dê, tối nay chúng ta ăn thêm một bữa nữa."

Mục Minh Húc mê ăn, mà BBQ lại là món khoái khẩu của hắn.

Lâm Hướng Du nghĩ một chút, nói: "Vậy tối nay nấu ít cơm thôi."

Mục Minh Húc góp ý: "Hay là khỏi ăn cơm tối, mình ăn bún đi? Tôi vẫn chưa ăn bún chính gốc ở đây bao giờ."

Thịnh Dã vốn lo chiêu đãi không chu đáo, nghe hắn chọn món xong liền đáp ngay: "Được. Trong nhà vừa hay có nồi lẩu, tôi sẽ làm một nồi bún lẩu, một nồi bún thịt quay, thêm đồ kho với rau trộn. Món kèm thì có bò trộn lạnh, cá da giòn, cà tím nướng. Hai người còn muốn ăn gì nữa không?"

Lâm Hướng Du cùng Mục Minh Húc đồng thời lắc đầu, đặc biệt là Mục Minh Húc. Hắn vốn chỉ định ăn đơn giản, bây giờ đã hoàn toàn đi lệch dự tính.

Một bữa ăn nữa lại kéo dài từ chiều tới tối.

Nhưng tối nay, ba người họ không uống rượu. Ăn xong, Mục Minh Húc phụ dọn bàn rồi chuồn thẳng về phòng.

Lâm Hướng Du cùng Thịnh Dã cũng lần lượt trở về phòng mình.

Lâm Hướng Du cầm bộ đồ ngủ, quay đầu nhìn Thịnh Dã đi theo sau, hỏi: "Em tắm trước nhé?"

Thịnh Dã lắc đầu, mặt vẫn hơi đỏ: "A Du, sáng nay anh..."

Ngay khi nhận ra anh định nói gì, Lâm Hướng Du đã giơ tay che miệng anh lại: "Không cho nói."