Sau khi được cho phép, Thịnh Dã trực tiếp bế Lâm Hướng Du đi về phía bức tường hoa bên kia.
Lúc này Lâm Hướng Du mới chú ý tới, bên cạnh đó còn dựng một cái đình nhỏ giản dị. Bốn phía đình treo rèm voan màu xanh bạc hà, bốn cột quấn đầy dây leo cùng hoa dại.
Ở giữa là một chiếc bàn dài trải khăn bàn trắng ngà, hai đầu bàn bày kín đủ loại hoa cỏ, chính giữa đặt mấy chiếc đĩa có nắp, một bình trà có "áo" giữ nhiệt cùng một chai rượu vang đỏ.
Thịnh Dã kéo ghế ra, đặt Lâm Hướng Du ngồi xuống, có chút ngượng ngùng nói: "Anh làm chút đồ ăn nhẹ, nghĩ lỡ như thành công, chúng ta cũng nên chúc mừng một chút."
Lâm Hướng Du lướt qua từng chi tiết được sắp đặt cẩn thận, cuối cùng dừng lại trên gương mặt vừa căng thẳng vừa mong đợi của Thịnh Dã. Cậu chớp mắt, cố ý hỏi: "Vậy, hiện giờ chúng ta có thể bắt đầu chúc mừng chưa? Vị hôn phu."
Mặt Thịnh Dã lập tức đỏ bừng, luống cuống tiến lên, lần lượt mở nắp từng thứ.
Ở giữa là một chiếc bánh kem tháp trái cây thạch nho, trà hoa nhài còn tỏa mùi thơm, bánh tiêu, thêm mấy loại tart trái cây trông rất hấp dẫn cùng một đĩa bánh đậu xanh không quá ngọt.
"Mau nếm thử xem có ngon không. Trà chắc vẫn còn nóng." Thịnh Dã rót một chén trà đưa tới, vẻ mặt đầy mong chờ nhìn Lâm Hướng Du.
"Ừm." Lâm Hướng Du uống một ngụm trà từ tay anh, sau đó mới bắt đầu ăn điểm tâm.
Gió nhẹ thổi qua, gần gần là rèm lụa bay theo gió, xa xa là đàn cừu thong thả gặm cỏ cùng biển hoa lấm tấm.
Lâm Hướng Du nhấp một ngụm rượu vang đỏ, thoải mái đến mức không muốn động đậy. Chỉ tiếc Thịnh Dã còn phải lái xe, đến cụng ly cũng chỉ có thể dùng trà.
Uống xong ngụm trà cuối, Thịnh Dã đề nghị: "Có muốn qua xem cừu con không? Có mấy con mới sinh, đáng yêu lắm."
Hai mắt Lâm Hướng Du sáng lên: "Được đó! Em chưa từng thấy cừu con."
Thịnh Dã nhanh nhẹn thu dọn đồ trong đình, nắm tay Lâm Hướng Du đi về phía đàn cừu.
Đàn cừu không hề sợ người, thấy có người tới vẫn thản nhiên ăn cỏ. Mấy con cừu con lông xù xù run run đi theo bên mẹ, đôi mắt đen láy tò mò nhìn hai người.
Nhìn mấy cục bông nhỏ ấy, ánh mắt Lâm Hướng Du bất giác trở nên dịu dàng.
Thịnh Dã ngồi xổm xuống, chậm rãi đưa tay ra.
Một con cừu con gan lớn hơn tiến lại, ngửi ngửi ngón tay anh.
Thịnh Dã quay đầu cười nói với Lâm Hướng Du: "Muốn sờ thử không? Mềm lắm."
Lâm Hướng Du do dự một chút, học theo anh, chậm rãi đưa ngón tay ra.
Chiếc mũi ướt át của cừu con khẽ chạm vào đầu ngón tay cậu, cảm giác nhột nhột khiến cậu hơi sững lại, khóe môi cong lên: "Đáng yêu thật."
Thịnh Dã quen tay xoa xoa đầu cừu con.
Lâm Hướng Du cũng ngồi xổm xuống, dùng bàn tay đeo nhẫn nhẹ nhàng v**t v* lớp lông xoăn mềm mại của nó.
Thấy Lâm Hướng Du vui vẻ như vậy, Thịnh Dã lặng lẽ lấy điện thoại ra, chụp trộm rất nhiều ảnh, cất vào album quý giá.
Mặt trời dần ngả về tây, đồng cỏ phủ lên một lớp ánh vàng ấm áp, cũng đến lúc nên về nhà rồi.
Trên đường trở về, Lâm Hướng Du đi chầm chậm, cúi người chọn vài cành hoa sắp nở: cúc trắng, lam bông tuyết xanh nhạt, cúc vạn thọ vàng tươi, phong vũ lan hồng nhạt...
Thịnh Dã lặng lẽ đi phía sau, nhìn bóng lưng cậu, khóe miệng không tự chủ cong lên.
Lâm Hướng Du gom bó hoa dại nhỏ lại, xoay người nói với Thịnh Dã: "Đi, chúng ta về nhà thôi. Lát nhớ mang cả hoa trên bàn về, c*m v** bình."
Thịnh Dã tiến lên ôm cậu, gật đầu: "Ừ, vừa hay để trên tủ đầu giường của chúng ta."
Trên xe, Lâm Hướng Du ôm bó hoa, yên lặng nhìn phong cảnh lướt qua ngoài cửa sổ, lại nhìn vào gương chiếu hậu.
Trong gương là thảo nguyên, biển hoa và đình nhỏ dần xa, phản chiếu gương mặt nghiêng cười ngốc nghếch của Thịnh Dã cùng bó hoa tươi trong tay anh và chiếc nhẫn lấp lánh.
Xe chạy vào thị trấn, hoàng hôn buông xuống, khói bếp lượn lờ, ấm áp hơn ban ngày rất nhiều.
Xe dừng ở ven đường, hai người nắm tay đi về nhà.
Đến ngã tư, Lâm Hướng Du bỗng dừng lại. Tiệm gốm nhỏ bán mèo đất nung của chú Lưu nằm ngay hướng Bắc ngã tư này. Ngày thường ngoài mèo đất, thỉnh thoảng còn tự làm cốc chén, xem như là nửa xưởng thủ công.
Lâm Hướng Du quay sang nhìn Thịnh Dã, ánh mắt đầy mong đợi: "Chúng ta ghé tiệm chú Lưu một chuyến nhé. Làm cái gì đó làm kỷ niệm, được không?"
Nhìn nụ cười của Lâm Hướng Du, lòng Thịnh Dã mềm đến rối tinh rối mù, gật đầu: "Được."
Cuối cùng hai người quyết định làm một cặp cốc đơn giản nhất.
Thịnh Dã quen làm việc tay chân nên vào tay rất nhanh nhưng lúc nặn hình lại có chút vụng về. Anh nhíu mày, vô cùng nghiêm túc, còn lén khắc dưới đáy cốc một trái tim xiêu xiêu vẹo vẹo cùng dòng chữ "Thịnh Dã ♡ Lâm Hướng Du".
Động tác Lâm Hướng Du chậm hơn nhưng tỉ mỉ hơn nhiều, liên tục chỉnh độ cong của chiếc cốc trong tay. Thấy Thịnh Dã khắc trái tim còn chê anh trẻ con nhưng đến chỗ quai cốc của mình, cậu vẫn khắc một bông hoa nhỏ, viết tên hai người.
Chỉ là cậu tự nhận mình chín chắn hơn, dùng chữ cái.
Trong lúc chờ đất khô để tráng men, hai người dựa sát vào nhau, lẩm nhẩm bàn xem nên chọn màu gì, bàn mãi vẫn chọn men gốm đơn giản nhất.
Thịnh Dã là màu vàng ấm, Lâm Hướng Du là xanh nhạt. Hẹn xong ngày lấy đồ với chú Lưu, hai người liền rời đi.
Về đến nhà, trời đã sẩm tối.
Thịnh Dã vẫn tràn đầy năng lượng, cất đồ xong liền buộc tạp dề chui vào bếp, bắt đầu chuẩn bị bữa tối.
Lâm Hướng Du lên lầu trước, cắm hoa vào bình rồi xuống bếp, yên lặng dựa bên đảo bếp.
"Có cần em giúp không?" Lâm Hướng Du hỏi.
Thịnh Dã đang rửa rau, nghe vậy lắc đầu ngay. Nhưng quay lại thấy biểu cảm của Lâm Hướng Du, anh chần chừ một chút: "Hay là, bóc tỏi?"
"Được."
Bóc tỏi xong, Lâm Hướng Du vẫn không đi, đứng bên cạnh nhìn, thỉnh thoảng đưa đĩa, đưa khăn giấy.
Bị nhìn như vậy, Thịnh Dã vừa ngại vừa vui, đến thái cà chua cũng phải quay đầu nhìn cậu một cái.
"Thử xem đã vừa chưa?" Thịnh Dã xào xong một món, gắp một miếng, thổi thổi rồi tự nhiên đưa tới bên miệng Lâm Hướng Du.
Lâm Hướng Du nếm từ tay anh, gật đầu: "Vừa rồi."
Thịnh Dã cười toe toét, tiện tay lại đút cho cậu một miếng thịt chiên giòn mới ra chảo.
Bữa tối là cơm nhà giản dị.
Dưới bàn ăn, hai người vô thức dựa chân vào nhau.
Thịnh Dã không ngừng gắp đồ ăn cho Lâm Hướng Du, thấy cậu ăn ngon miệng, anh ăn thêm hẳn một bát cơm.
Sau khi rửa mặt đánh răng, cả hai đều chưa buồn ngủ.
Thịnh Dã mở máy chiếu, chọn đại một bộ phim cũ, không chờ nổi mà chui lên sopha, ôm chặt Lâm Hướng Du vào lòng.
Lâm Hướng Du thả lỏng dựa vào ngực anh, cảm nhận nhịp tim vững vàng mạnh mẽ.
Phim chiếu gì, dường như cả hai đều không xem kỹ.
Cánh tay Thịnh Dã vòng qua eo Lâm Hướng Du, cằm đặt lên hõm vai cậu. Chóp mũi quanh quẩn mùi hương tươi mát sau khi tắm của cậu, ánh mắt dừng lại trên gương mặt nghiêng yên tĩnh cùng hàng mi khẽ rung theo nhịp thở của cậu.
Nhìn một lúc, lòng Thịnh Dã khẽ xao động, không nhịn được nghiêng đầu, khẽ hôn lên cái gáy trắng nõn của Lâm Hướng Du.
Cái hôn bất ngờ khiến Lâm Hướng Du thấy hơi nhột, cơ thể vốn thả lỏng khẽ khựng lại.
Thịnh Dã tưởng cậu muốn đứng dậy, nào ngờ cậu bỗng quay đầu. Dưới ánh đèn mờ, ánh mắt cậu mông lung.
Lâm Hướng Du không nói gì, chỉ hơi ngẩng mặt, chuẩn xác hôn lên môi Thịnh Dã.
Một cái hôn rất nhẹ, cũng rất mềm.
Đầu óc Thịnh Dã "ong" một tiếng, nỗi kích động, vui sướng và tình yêu mãnh liệt cố kìm nén suốt cả buổi chiều rốt cuộc cũng tìm được lối thoát. Anh chỉ sững lại đúng một giây, lập tức đảo khách thành chủ, làm sâu nụ hôn ấy.
Cánh tay ôm eo Lâm Hướng Du siết chặt trong nháy mắt, như muốn ép cậu hòa vào cơ thể mình.
Nụ hôn gấp gáp, sâu và mạnh mẽ, mang theo lực đạo không cho phép kháng cự, rất nhanh đã cạy mở môi Lâm Hướng Du, quấn quýt m*t lấy.
Không biết từ lúc nào, Lâm Hướng Du đã ngồi đối mặt trong lòng Thịnh Dã, hai tay vòng qua cổ anh, có chút vụng về tiếp nhận nụ hôn khiến người ta gần như nghẹt thở ấy.
Tiếng th* d*c trong phòng yên tĩnh trở nên vô cùng rõ ràng, âm thanh bộ phim chỉ còn là tiếng nền xa xôi. Không gian trên chiếc ghế rất chật hẹp, nhưng chẳng ai để ý.
Tay Thịnh Dã không tự chủ luồn vào vạt áo ngủ của Lâm Hướng Du, xoa lên sống lưng hơi lạnh của cậu, xúc cảm tinh tế khiến cổ họng anh khô khốc.
"A Du..." Thịnh Dã th* d*c, hơi lùi ra, trán áp trán cậu. Ánh mắt sâu thẳm như muốn nuốt trọn người đối diện, d*c v*ng trong đó không hề che giấu.
Gương mặt Lâm Hướng Du ửng đỏ, đôi mắt sáng như sao lấp lánh ánh nước, mang theo một chút mê ly và sự tin tưởng tuyệt đối.
Cậu không nói gì, chỉ ôm Thịnh Dã chặt hơn, vùi mặt vào cổ anh.
Động tác ấy không khác gì sự cho phép rõ ràng nhất.
Thịnh Dã không do dự thêm, hai tay dùng lực, giữ nguyên tư thế dễ dàng bế Lâm Hướng Du lên.
Đến bên giường, một tay ôm người, tay kia của Thịnh Dã chính xác tìm được đầu dây kéo màn. Sau một tiếng sột soạt rất khẽ, màn giường buông xuống.
Anh kéo tiếp phía còn lại, trong nháy mắt, ánh sáng trong phòng trở nên mờ tối hơn.
Thịnh Dã cẩn thận đặt Lâm Hướng Du lên giường, cúi người xuống, lại lần nữa hôn lên môi cậu.