Mùng ba tháng chạp, thời tiết có chút âm u.
Thịnh Dã nhìn dự báo thời tiết mà phát sầu. Rõ ràng nói hai ngày nay đều nắng, vậy mà bây giờ sắp chín giờ rồi vẫn chưa thấy mặt trời đâu, mây trên trời dày đặc, trông như bất cứ lúc nào cũng có thể mưa xuống.
Vu Dương với Kỷ Nguyên biết Thịnh Dã sắp kết hôn nên mấy hôm trước đã quay về. Sáng sớm hôm nay, họ đã tới giúp trang trí phòng tân hôn.
Bác cả Lâm Hướng Du cũng tới.
Lúc này mọi người đều ở trong sân, còn hai vợ chồng chị họ ở trên lầu cùng Lâm Hướng Du thu dọn phòng.
Vu Dương ôm một rương lụa đỏ từ nhà chính đi ra, lớn tiếng hỏi Thịnh Dã: "Anh Thịnh, treo bây giờ hay đợi thêm chút nữa?"
Thịnh Dã nhìn bầu trời, thở dài, cảm giác căng thẳng vốn đã ép xuống lại ngóc đầu dậy. Sẽ không thật sự mưa đấy chứ?
Nghĩ một lát, anh nói: "Treo đi. Tôi mua mấy bộ, nếu mưa thì đổi."
Kỷ Nguyên xách hai chiếc đèn lồng trong tay, vẻ mặt điềm tĩnh nói: "Nhìn không giống sắp mưa, chắc lát nữa sẽ có nắng thôi."
Thịnh Dã cười: "Được, tin cậu."
Chẳng bao lâu sau, Lâm Hướng Du đang dọn phòng trên lầu bỗng cộp cộp cộp chạy xuống, gọi anh: "Anh Thịnh, Minh Húc tới rồi, em ra đón người đây."
Thịnh Dã quay đầu lại, đúng lúc thấy tầng mây hé ra một vệt nắng ấm. Anh ném đồ trong tay cho Vu Dương, sải bước đi tới: "ĐAnh đi cùng em. Bảo cậu ấy lái xe vào nhà mình đi, bên ngoài chắc không có chỗ đậu đâu."
Vu Dương: "...?" Sao không ném cho Kỷ Nguyên?
Lâm Hướng Du nhìn Vu Dương với Kỷ Nguyên, ngượng ngùng cười nói: "Cảm ơn hai người đã tới giúp."
Kỷ Nguyên đẩy kính: "Không có gì. Anh dâu đi đón người đi, ở đây cứ để bọn tôi."
Vu Dương nhìn cái đèn lồng nhẹ bẫng trong tay Kỷ Nguyên, lại nhìn mớ đồ nặng mười mấy cân mình đang ôm, cảm thấy lời này đáng ra phải là của mình mới đúng.
"Đúng đúng, hai người mau đi đi."
Thịnh Dã cùng Lâm Hướng Du ra cửa.
Chưa tới hai phút ở đầu trấn, Lâm Hướng Du đã thấy một chiếc xe quen thuộc, lập tức giơ tay lên vẫy vẫy.
Xe vừa dừng lại, Mục Minh Húc đã chạy xuống, vừa tới gần đã nhét quà cưới vào tay cậu: "Anh Du, tân hôn vui vẻ nhé! Chúc hai người tân nhân ngọt ngào, trăm năm hạnh phúc!"
Lâm Hướng Du cong khóe môi, híp mắt cười.
Thịnh Dã ôm vai cậu, cười nói: "Cảm ơn cậu. Đi về nhà trước, tối nay uống cho đã."
Thời điểm ba người về tới nhà, thấy trong sân có hai bóng người, liền có chút bất ngờ.
Nụ cười trên môi Lâm Hướng Du nhạt đi một chút: "Ba mẹ, hai người tới rồi."
Lâm Tuấn Hoành như muốn nói gì đó, cuối cùng chỉ ừ một tiếng: "Ừ, mới tới."
Tống Tranh bước lên ôm cậu một cái, xoa xoa tóc cậu: "Tân hôn vui vẻ. Mẹ mua quà cho hai đứa đấy, để ở chỗ bà nội rồi."
Bà nhìn sang Thịnh Dã, ánh mắt hiếm khi dịu lại: "Kết hôn rồi thì sống cho tốt. Có con chăm sóc A Du, chúng ta cũng yên tâm." Nói xong bà đưa tới một bao lì xì.
Thấy Lâm Hướng Du nhận, Thịnh Dã cũng nhận theo. Bao lì xì rất mỏng, chắc là thẻ ngân hàng.
Anh đặt vào tay Lâm Hướng Du, cười nói: "Cảm ơn dì. Chúng con sẽ sống tốt, dì cứ yên tâm."
Lâm Hướng Du nhìn họ, do dự một chút, hỏi: "Mẹ, tối nay hai người ở lại chứ? Phòng dọn xong rồi."
Nghe vậy, nụ cười trên mặt Tống Tranh thoải mái hơn hẳn: "Tất nhiên, nghe con sắp xếp."
Nhớ tới Mục Minh Húc còn ở phía sau, Lâm Hướng Du không nói thêm gì, thấy bà nội tới liền dẫn mọi người vào trong.
Thịnh Dã giới thiệu mọi người cho hai người Vu Dương. Mục Minh Húc là kiểu tự quen, chưa tới hai phút đã khoác vai Vu Dương đi ra ngoài, nói là muốn treo lụa đỏ cùng nhau.
Buổi chiều, đồng nghiệp cũ của Lâm Hướng Du là Du Nhạc Thành với Khương Hựu Lăng cũng tới. Lúc cậu nghỉ việc từng mời họ tới chơi nhưng công ty tăng ca quá nhiều, hai người vẫn chưa thể dùng được phép năm.
Lần trước lúc Mục Minh Húc tới đây ở mấy ngày, Lâm Hướng Du đã nhờ hắn gửi cho họ một đống đặc sản. Lần này họ thật sự tới được, cậu vừa bất ngờ vừa vui mừng.
Tiếp khách xong, Thịnh Dã liền chui thẳng vào bếp, cùng bác gái Lâm Hướng Du chuẩn bị bữa tối, còn quay đầu dặn dò cậu: "Em đừng vào, ra ngoài ngồi nói chuyện đi. Đồ ăn vặt hôm qua để trong tủ lạnh, bánh quy với kẹo ở trên lầu, đừng quên."
Lâm Hướng Du dựa vào khung cửa, nhìn anh thành thạo rửa sườn thái thịt, một lúc lâu sau mới gật đầu: "Vậy em ra ngoài, lát nữa quay lại phụ anh."
Cuối cùng là cậu vẫn không thể phụ được.
Gia đình anh họ chị họ đều tới, lại thêm mấy người Khương Hựu Lăng, căn bếp lớn như vậy đã không còn chỗ đứng.
Bữa tối, trong sân bày hai bàn tròn. Người Lâm gia ngồi một bàn, Lâm Hướng Du cùng bạn bè ngồi một bàn khác.
Tay nghề của Thịnh Dã thì khỏi phải bàn, anh làm rất nhiều món đặc sản địa phương, ai nấy đều khen không dứt.
Mục Minh Húc nâng ly, cười với hai người: "Chúc ngày mai hôn lễ thuận lợi, vĩnh viễn hạnh phúc!"
Thịnh Dã vừa định nâng ly, bỗng nghe Lâm Hướng Du nhỏ giọng nói: "Anh uống ít thôi, mai còn phải dậy sớm đấy."
Anh gật đầu, chạm ly với cậu, chỉ nhấp một ngụm.
Kỷ Nguyên đúng lúc nâng ly chạm với Mục Minh Húc, cả bàn luân phiên uống rượu.
Thịnh Dã thấy mọi người đều uống, đặt đũa xuống, lặng lẽ bóc tôm cho Lâm Hướng Du: "Ăn nhiều chút, không tối lại đói."
Ăn xong, nhà Lâm Tuấn Đạt thấy không còn việc gì liền về trước. Hà Tú Trúc cũng dẫn Lâm Tuấn Hoành với Tống Tranh về phòng.
Nhóm trẻ tụ tập trong nhà kính trồng hoa đánh bài.
Lâm Hướng Du với Thịnh Dã ngồi trên chiếc ghế dài trong sân. Ánh trăng rơi trên người họ, dịu dàng như một lớp lụa mỏng.
Thịnh Dã bỗng nắm chặt tay cậu. Lòng bàn tay anh rất ấm, mang theo nhiệt độ của rượu, bao lấy tay cậu thật kín.
Anh khẽ thở dài: "Qua ngày mai, em sẽ là vợ anh. Chúng ta coi như thật sự cắm rễ chung một chỗ rồi."
Lâm Hướng Du sờ vết chai mỏng trong lòng bàn tay anh, kéo lại gần mình hơn: "Chẳng phải chúng ta đã sớm cắm rễ cùng nhau rồi sao?"
Cậu nghiêng đầu nhìn anh: "Sao không phải anh là vợ của em?"
Thịnh Dã bật cười, cả người dựa vào ngực cậu: "Được, ông xã, em nói đúng."
Lâm Hướng Du suýt bị sặc, đẩy anh ra: "Trong nhà nhiều người thế này, ngồi cho đàng hoàng."
Thịnh Dã miễn cưỡng ngồi dậy, vẻ mặt đầy tủi thân: "Lát nữa anh phải về ngủ. Họ nói theo quy củ cũ, trước ngày cưới, tân nhân không được gặp nhau."
Lâm Hướng Du sửng sốt, sau đó khẽ gật đầu, trong lòng bỗng cảm thấy trống trải. Cậu đã quen mỗi ngày được ôm ngủ, đột nhiên phải tách ra, liền thấy không quen.
Thịnh Dã xoa tóc cậu, kéo vào lòng: "Ngủ ngon. Sáng mai anh tới đón em."
Lâm Hướng Du dựa vào ngực anh, nghe tim đập mạnh mẽ của anh, gật đầu: "Ừm, anh cũng ngủ sớm đi."
Đêm khuya, vì phòng không đủ, mấy người Mục Minh Húc đã theo Thịnh Dã tới homestay.
Lâm Hướng Du tiễn họ tới tận nơi, lại được Thịnh Dã đưa về.
----
Hôm nay nhà Thịnh Dã đã bận rộn cả ngày.
Thợ quay phim, trang điểm đều tới từ chiều, anh chỉ về một chuyến ngắn. Phần lớn việc đều do Thịnh Lam - vợ Vu Dương với bố mẹ anh lo.
Vừa về nhà, cả nhà lập tức rà lại quy trình lần nữa rồi ai về phòng nấy.
Qua mười hai giờ, Thịnh Dã nằm trên giường mà không ngủ được, trở mình mãi, cuối cùng nhịn không được nhắn tin cho Lâm Hướng Du.
[A Du, em ngủ chưa?]
Gần như ngay một giây sau, Lâm Hướng Du đã trả lời: [Chưa. Em vừa ngồi với bà nội một lúc, mới nằm xuống. Anh sao rồi? Sao còn chưa ngủ?]
[Anh không ngủ được, nhớ em. Ngày mai cưới em, hơi căng thẳng, lại hơi kích động.]
Lâm Hướng Du đọc tin nhắn, bật cười. Cậu nhìn tấm ảnh chung trên tủ đầu giường, được chụp vào ngày sinh nhật của cậu, cũng là bức ảnh đầu tiên chụp bằng chiếc máy ảnh mới Thịnh Dã tặng. Trong ảnh, hai người đều ngơ ngác giơ tay chữ V, trông thật ngốc nghếch.
[Đừng căng thẳng, có em đây.]
[Em cũng nhớ anh, sáng mai là gặp rồi.]
[Mau ngủ đi, không mai có quầng thâm mắt, chụp ảnh xấu lắm.]
Thịnh Dã nhìn tin nhắn, áp điện thoại lên ngực, cười như một thằng ngốc: [Ngủ ngay đây!]
Anh nhớ lại lần đầu gặp Lâm Hướng Du, không ngờ mình thật sự muốn kết hôn với người này. Thật không thể tin nổi, mà cũng thật hạnh phúc.
Đêm đó, Thịnh Dã tỉnh lại rất nhiều lần, mỗi lần đều nhìn điện thoại, sợ ngủ quên. Ngay cả trong mơ, anh cũng lặp đi lặp lại quy trình ngày mai, sợ làm sai chỗ nào sẽ khiến hôn lễ không hoàn hảo.
Lâm Hướng Du cũng vậy, trằn trọc cả đêm. Trời chưa sáng cậu đã tỉnh, còn sớm hơn cả bà nội.
Nhìn bầu trời ngoài cửa sổ dần sáng lên, cậu cầm điện thoại nhắn: [Anh dậy chưa?]
Chưa tới một phút, Thịnh Dã đã trả lời: [Dậy lâu rồi. Hôm nay không kịp nấu, vừa đi mua bánh bao tan tô với bánh cuốn tơ vàng em thích, còn có sữa đậu nành. Lát nữa cùng mọi người tới đón em!]
Lâm Hướng Du cười cười, đứng dậy mở tủ quần áo. Bộ vest đen treo bên trong, cổ áo thêu hoa trà đỏ, trước ngực cài hoa chữ tân lang. Cậu đưa tay sờ, lòng ấm đến run rẩy.
Khi Thịnh Dã dẫn bạn bè vào nhà, Lâm Hướng Du vẫn đang ngồi trước gương trang điểm, chuyên viên trang điểm đang chỉnh tóc cho cậu.
Thịnh Dã xách túi giữ nhiệt, đi tới bên cạnh: "Ăn chút đã, không lát nữa đói."
Mấy người Vu Dương cũng xách mấy phần cho đội ngũ trang điểm.
Lâm Hướng Du ngẩng đầu nhìn anh.
Thịnh Dã mặc vest đen cùng màu, cổ áo thêu hoa hướng dương chìm, trước ngực là hoa trà đỏ với chữ tân lang lấp lánh dưới ánh đèn. Quả đầu húi cua khiến anh trông hơi dữ, nhưng ánh mắt lại đầy ý cười.
Thịnh Dã đặt túi xuống, đưa tay chỉnh cổ tay áo cho cậu.
Đầu ngón tay chạm vào cổ tay, ánh mắt hai người gặp nhau, cùng bật cười.
Vu Dương với Mục Minh Húc trêu ghẹo: "Anh Thịnh, sáng sớm đã dính nhau thế à~"
Thịnh Dã gãi đầu không để ý, chỉ nắm chặt tay Lâm Hướng Du như sợ cậu chạy mất: "Anh tới đón em."
Lâm Hướng Du nhìn anh, cười nói: "Ừm."
----
Thời điểm đến nhà Thịnh Dã, ánh nắng đã hong ấm cả sân.
Bố mẹ cùng em gái Thịnh Dã đã đứng đợi sẵn ngoài cửa, thấy họ liền cười rạng rỡ.
Thịnh Lam liếc Kỷ Nguyên một cái. Ngay lập tức, mấy người đồng loạt rút ống pháo giấy.
Vài tiếng nổ vang lên, giấy màu lấp lánh và dải lụa dài phun ra như một bó hoa khổng lồ, vẽ một đường cong rực rỡ trên không rồi rơi xuống, bao phủ lấy hai người.
Giấy màu đủ sắc lấp lánh rơi đầy tóc đầy vai mọi người. Thịnh Dã theo bản năng nghiêng người, dùng vai chắn cho Lâm Hướng Du.
Tiếng cười hòa cùng tiếng giấy rơi lả tả.
Trong tiếng chúc phúc, Thịnh Dã nắm tay Lâm Hướng Du, vững vàng bước vào nhà.
Nghi thức bái thiên địa được sắp xếp vào buổi tối.
Lúc này, hai người chỉ bái trước bài vị thiên địa quân thân sư trong nhà chính, thắp ba nén hương rồi được mọi người vây quanh dẫn ra đại sảnh.
Khách không nhiều, người Lâm gia cũng tới.
Tiệc trưa bày ở tầng một quán ăn gia đình Thịnh Dã. Bàn dài phủ khăn đỏ, món ăn đã lên đủ. Ngoài đầu bếp, bố Thịnh còn tự tay làm thêm hai món.
Hai người vừa ngồi xuống, Thịnh Lam đã ôm máy ảnh chụp liên tục, còn bận hơn cả nhiếp ảnh gia.
Lâm Hướng Du bị chụp tới ngượng đỏ cả mặt, còn Thịnh Dã chỉ chăm chú múc canh cho cậu, hoàn toàn không để ý.
Không có chủ hôn, Thịnh Chính Hào đứng lên nâng ly, giọng to hơn thường ngày rất nhiều: "Hôm nay là ngày lành của con trai tôi, Thịnh Dã với Lâm Hướng Du. Cảm ơn mọi người đã tới. Chúng ta cùng chúc hai đứa nó hạnh phúc viên mãn nào!"
Lâm Hướng Du vừa nâng ly, Thịnh Dã đã đè tay cậu lại, thì thầm: "Bố anh mua rượu trắng, nồng độ cao lắm. Em uống ít thôi."
Thấy cậu gật đầu, anh mới chạm ly với bố mình, ngửa đầu uống cạn.
Buổi chiều quay về nhà Lâm Hướng Du, mặt trời vẫn chưa hạ xuống.
Trong sân đã được trang trí từ hôm qua. Từ cây trà đến cây đào, ngay cả cây nhãn ngoài cửa cũng treo đầy lụa đỏ.
Bóng bay đủ màu treo trên cành hoa, dưới mái hiên là đèn lồng đỏ rực như lửa. Nhà chính trải thảm đỏ, đặt sẵn đệm hương bồ để lát nữa bái đường.
Trong bếp, đầu bếp cùng đồ đệ đang bận rộn. Thịnh Dã vào kiểm tra thực đơn lần nữa rồi mới ra tiếp khách.
Hoàng hôn tới rất nhanh.
Hôm nay thời tiết đẹp, ánh chiều nhuộm nửa bầu trời thành màu cam hồng.
Hà Tú Trúc với Lữ Thu Phương mỗi người nắm tay một người, dẫn họ tới đệm hương bồ giữa nhà chính.
Nghi thức do Hà Tú Trúc chủ trì.
Nhìn hai người đứng cạnh nhau, đứa bé nhỏ xíu năm nào hôm nay đã kết hôn, Hà Tú Trúc vô cùng xúc động. Trong lòng mắng một câu ông già chết tiệt không có phúc, không được thấy cháu cưới "vợ", chỉ có bà thay ông nhìn thêm vài lần.
Bà chỉ nói: "Hôm nay là ngày lành của các cháu, sau này hãy sống cho tốt."
"Nhất bái thiên địa!"
Hai người quay mặt ra ngoài sân, cùng cúi đầu.
"Nhị bái cao đường!"
Họ quay về phía bố mẹ với bà nội. Thịnh Dã nắm chặt tay Lâm Hướng Du, cúi lạy.
"Phu phu giao bái!"
Hai người cùng cúi, trán suýt chạm vào nhau. Họ căng thẳng lén nhìn đối phương, sau đó cùng lúc bật cười.
Từ giây phút này, họ đã là chồng chồng danh chính ngôn thuận.
Khi cả hai đứng dậy, Thịnh Lam lấy hộp nhẫn ra.
Đúng như lời Thịnh Dã từng nói, anh đã đổi chiếc nhẫn tốt hơn hai cái cũ. Nhẫn của anh nạm đầy kim cương lấp lánh.
Lâm Hướng Du cũng chuẩn bị một đôi nhẫn bạch ngọc.
Hai người không nói gì, chỉ nhìn vào mắt nhau, trao nhẫn.
Bữa tối được bày ngoài sân, không khí rất náo nhiệt, bạn bè thay phiên kính rượu. Lâm Hướng Du chỉ uống hai ly, còn lại đều bị Thịnh Dã chắn trước mặt: "Em ấy uống nữa sẽ say, để tôi uống thay đi."
Hết ly này tới ly khác, Thịnh Dã uống tới mặt đỏ bừng, ánh mắt lại càng lúc càng sáng.
Lâm Hướng Du ngồi bên cạnh, mỉm cười nhìn anh.
Trời tối dần, lụa đỏ với đèn lồng càng rực rỡ. Chén chè cuối cùng vừa dọn, một tiếng nổ bỗng vang lên.
Chiếc pháo hoa đầu tiên nở rộ trên đỉnh đầu của tất cả mọi người.
Lâm Hướng Du giật mình co người lại, sau đó ngẩng đầu lên cười, bước lên hai bước muốn lại gần pháo hoa hơn, không chú ý vấp phải chai rượu dưới đất.
"Chậm thôi." Giọng nói của Thịnh Dã vang lên ngay sau lưng, bàn tay vững vàng đỡ lấy eo cậu.
Lâm Hướng Du quay đầu nhìn anh, trong mắt phản chiếu bóng dáng anh: "Đẹp quá."
Cậu vừa dứt lời, pháo hoa lại liên tiếp nổ đùng đùng.
Thịnh Dã vòng tay ôm eo cậu, kéo người vào lòng, dịu dàng mở miệng: "Em đẹp nhất, đẹp hơn pháo hoa cả trăm lần."
Pháo hoa nối nhau nở rộ, ánh sáng rực rỡ chiếu sáng bầu trời đêm, tiếng hò reo chúc mừng vang lên xung quanh.
Lâm Hướng Du dựa vào ngực Thịnh Dã, nghe nhịp tim đập của anh, bỗng cảm thấy vững vàng hơn bao giờ hết.
Khi chùm pháo hoa lớn nhất nổ tung, Thịnh Dã cúi xuống hôn lên trán cậu, khẽ nói: "Tân hôn vui vẻ, vợ yêu."
Lâm Hướng Du ngẩng đầu nhìn anh, ánh pháo hoa trong mắt cậu còn rực rỡ hơn cả bầu trời đêm: "Tân hôn vui vẻ, anh Thịnh."
Từ khoảnh khắc pháo hoa lộng lẫy này, cho tới vô số buổi sớm chiều bình thường sau này, họ sẽ luôn cùng nhau đi tiếp.