Lâm Hướng Du cảm thấy chuyện bị dằm đâm vào tay nói ra có hơi mất mặt. Lúc nãy ở nhà bác cả, cậu còn chưa nói, bây giờ lại càng không thể kể với Thịnh Dã.
"Không sao đâu, tôi chỉ bị mắc thứ gì đó thôi."
Thịnh Dã nhìn cậu một cái, ngữ điệu bình thản: "Bị mắc mà cần đến kim à?"
Lâm Hướng Du giống như một quả bóng bị chọc thủng, chỉ là bóng thì nổ cái bụp, còn cậu thì xì hơi từ từ.
"Muộn rồi, tôi muốn đi ngủ. Bái bai."
Nói xong cậu xoay người bỏ đi.
Thịnh Dã sững người một chút, giây sau đã bước theo, đi thẳng tới trước cửa phòng Lâm Hướng Du mới lên tiếng: "Nếu là bị dằm đâm, một mình cậu khó lấy ra lắm. Với lại kim không sạch, cho dù có dùng cũng phải khử trùng. Phòng khám trong trấn giờ này vẫn còn mở, tôi đưa cậu qua đó."
Lâm Hướng Du rất trắng, lại không hay vận động nên các ngón tay vừa thon vừa nhỏ. Thịnh Dã cảm thấy cách dùng kim lấy dằm này đối với cậu mà nói thật sự quá thô.
Cách dùng kim lấy dằm này là Lâm Hướng Du học từ bà nội.
Buổi chiều bóc hạt dẻ, bà vừa làm vừa lải nhải kể chuyện xư. Nnói hồi còn trẻ, ông nội bóc hạt dẻ bị dằm đâm tay, đều là bà dùng kim lấy ra. Sau đó lại nói khi lớn tuổi rồi, mắt kém, không nhìn rõ dằm đâm ở đâu nhưng khi đó bọn họ cũng không hay bị đâm tay nữa.
Trước kia cậu không có kiên nhẫn nghe người già lẩm bẩm, bây giờ từng chữ từng câu cậu đều nhớ rất rõ.
Cậu ngẩn người một lát, nhìn gương mặt đầy lo lắng của Thịnh Dã, trong lòng bỗng nổi lên một gợn sóng nhỏ, chút cảm xúc vừa trào lên cũng theo đó lắng xuống.
"Không cần đâu, chỉ là một cái dằm nhỏ thôi, đẩy ra là được."
Thịnh Dã đưa tay ra: "Đưa kim cho tôi, tôi mang đi khử trùng rồi quay lại ngay. Cậu chờ tôi một phút."
"Được."
Lâm Hướng Du thỏa hiệp. Khi đưa kim, cậu tiện tay nhét thêm vào tay Thịnh Dã hai viên kẹo.
Đó là kẹo mừng bà nội mang về từ một bữa tiệc cưới mấy hôm trước, hôm nay cậu mang sang cho Thịnh Dã hết. Buổi chiều ăn mấy viên rồi, giờ chỉ còn lại hai viên này.
Thấy Thịnh Dã nhìn chằm chằm viên kẹo không nhúc nhích, cậu nói: "Quà cảm ơn đó, vị quýt này ngon nhất."
Thịnh Dã gật đầu đáp một tiếng được, cầm đồ quay người rời đi. Khi vào cầu thang, anh bóc một viên kẹo bỏ vào miệng.
Anh không nhớ lần cuối mình ăn kẹo là khi nào nhưng hôm nay, viên kẹo này lại ngon một cách bất ngờ. Rất ngọt, có chút giống Lâm Hướng Du.
Thịnh Dã làm rất nhanh. Lâm Hướng Du vừa thay xong đồ ngủ, anh đã quay lại.
"Đưa tay ra, tôi giúp cậu lấy."
Lâm Hướng Du hơi ngại. Khoảng cách giữa hai người lúc này có chút vượt quá giới hạn xã giao, nhưng cậu vẫn đưa tay ra trước mặt Thịnh Dã, nhỏ giọng nói: "Cảm ơn."
Đây là lần đầu tiên Thịnh Dã nhìn kỹ tay của một người đàn ông khác. Trắng, thon dài, hoàn toàn khác với tay anh. Anh cảm thấy chỉ cần một bàn tay của mình là có thể bao trọn cả hai tay của cậu.
"Dằm đâm vào ngón giữa, hơi sâu, lúc lấy sẽ hơi đau."
Lâm Hướng Du lắc đầu: "Không sao, tôi không sợ đau. Anh có thể nhanh một chút được không? Không thì tôi sẽ căng thẳng."
Khi Thịnh Dã nắm lấy ngón tay cậu, đột nhiên hỏi: "Cậu đã nghĩ xong muốn trồng hoa gì trong bồn chưa?"
Lâm Hướng Du sững người, không ngờ đề tài lại chuyển sang chuyện này nhưng vẫn gật đầu: "Nghĩ rồi. Trước mắt tôi muốn trồng mấy loại có thể nở hoa từ đông sang xuân như vạn thọ, lan hồ điệp, hoa giấy với cả hoa nhài rũ, quế hoa..."
Lúc này Lâm Hướng Du mới phản ứng lại, Thịnh Dã là đang giúp cậu phân tán sự chú ý. Quá chu đáo, hoàn toàn không ăn nhập gì với vẻ ngoài có phần thô ráp của anh.
Cậu cúi đầu, thấy Thịnh Dã đã dùng bông tẩm cồn lau miệng vết thương cho mình, nếu cái lỗ kim này cũng có thể gọi là miệng vết thương.
Thịnh Dã làm việc rất nghiêm túc, còn không quên tiếp lời: "Trong trấn có bán chậu hoa nhưng không có nhiều cây giống. Đến ngày họp chợ chắc sẽ có, lúc đó tôi đưa cậu đi xem."
"Được đó! Ngày kia là họp chợ, chiều chúng ta đi đi!"
Thật ra Lâm Hướng Du đã xem gần hết ở trên mạng. Trước kia bận đi làm, không có thời gian lẫn tinh lực chăm hoa nhưng cậu vẫn lưu lại rất nhiều. Ngày thứ hai sau khi về nhà, cậu đã cho toàn bộ vào giỏ hàng.
Chỉ riêng hoa vạn thọ, cậu đã thêm mấy loại: vạn thọ lùn màu vàng chanh, vạn thọ nhung có màu cam đậm xếp lớp như nhung, vạn thọ pháp sắc màu rực rỡ,... Tất cả đều là cây non có nụ, chỉ cần đổi sang một cái chậu đẹp là được.
Không biết chậu hoa trong trấn trông thế nào?
Lâm Hướng Du muốn mua vài cái kiểu cổ xưa, hợp với căn nhà cũ. Đến lúc đó có thể đặt trên mái hiên tầng một, từ tầng hai đẩy cửa sổ ra là nhìn thấy.
Thịnh Dã đã xong việc. Thấy Lâm Hướng Du đang nghĩ ngợi, anh không quấy rầy, cầm đồ đi ra ngoài.
Vì mong chờ đi chợ, hôm sau Lâm Hướng Du đã dậy rất sớm. Cậu đi xem vị trí đặt bồn hoa trong sân, nghiên cứu xem chỗ nào trồng hoa gì thì hợp. Hai bên cổng sân còn có hai cột trụ, cậu muốn trồng hai cây leo tường, cho chúng bò dọc theo cột, lên trên cổng rồi lan ra ngoài tường rào, để bất kỳ ai đi ngang qua cũng có thể nhìn thấy.
Rất nhanh đã đến ngày họp chợ.
Một giờ chiều, ăn xong bữa trưa, Lâm Hướng Du với Thịnh Dã cùng xuất phát. Thịnh Dã còn xách theo một cái sọt tre, chuẩn bị đầy đủ cho việc đi chợ, thứ mà Lâm Hướng Du từng thấy ở nhà bà nội.
Hôm nay người bày hàng đặc biệt đông, ngay bên ngoài quán cơm Thịnh gia cũng có không ít sạp. Bên này chủ yếu bán đồ ăn, nhiều món Lâm Hướng Du chưa từng thấy, lúc này cậu cảm thấy mình giống hệt một người nước ngoài vậy.
Cậu nghiêng đầu hỏi Thịnh Dã: "Bánh củ sen kia ăn ngon không?"
Trên phố rất náo nhiệt, tiếng rao hàng lẫn tiếng trả giá vang lên không ngớt. Sợ cậu nghe không rõ, Thịnh Dã cúi đầu nói sát bên tai cậu: "Ngon, chắc cậu sẽ thích. Nhà đó bày ở đây lâu rồi, người mua rất đông."
Lâm Hướng Du động lòng: "Anh ăn không? Tôi đi mua hai phần."
Thịnh Dã lắc đầu, anh thật sự không thích đồ ngọt: "Để tôi đi mua, cậu đi xem còn gì muốn ăn không. Bên này nhiều sạp của người già, họ dọn sớm, về muộn là không mua được đâu."
Lâm Hướng Du bị thuyết phục: "Vậy tôi đi phía trước xem, chờ anh ở ngã tư."
Trước khi đi, cậu móc từ túi ra hai mươi tệ đặt vào tay Thịnh Dã.
Thịnh Dã sững người, thấy cậu quá khách sáo. Bạn bè với nhau, mấy đồng này thật sự không cần so đo nhưng tiền đã đưa rồi, từ chối cũng không cần thiết. Anh liền bỏ tiền vào ví, đổi một tờ tiền mình mới dùng mua bánh.
Lâm Hướng Du vừa đi vừa nhìn. Trên phố bán bún nồi nhỏ là nhiều nhất, còn có bún lạnh, mì lạnh. Sau đó là bán sương sáo, dựng một cái dù lớn, hai cái bàn, một bàn cho khách ngồi, bàn còn lại bày gia vị với sương sáo.
Sương sáo đặt trong thùng, phủ vải cotton. Màu vàng nhạt là sương sáo đậu Hà Lan, mùi đậu rất đậm, cảm giác rất mềm mịn. Màu xám trắng là sương sáo kiều mạch, ăn giòn mát hơn.
Lần trước về cậu đã ăn rồi.
Sương sáo đậu Hà Lan cắt khối, sương sáo kiều mạch bào sợi to, trộn chung, rưới đầy nước dưa chua, thêm dầu hoa tiêu, sa tế, hành lá, rau mùi. Mỗi miếng đều rất phong phú, chua thơm lan tỏa.
Linh hồn của món này chính là sa tế.
Năm kia cậu từng ăn ở một sạp mới, sương sáo thì ổn nhưng sa tế không có mùi, chỉ cay một cách thuần túy, đó là lần đầu tiên cậu không ăn hết một bát sương sáo.
Đáng tiếc hôm nay không ăn nổi.
Buổi trưa Thịnh Dã làm thịt băm sốt cà, cực kỳ tốn cơm, cậu ăn liền hai bát, giờ vẫn còn hơi no. Cuối cùng cậu mua một xiên bánh nếp nướng, chọn loại nếp than; thêm một cây xúc xích nướng, quét đầy nước sốt, có sợi khoai tây với dưa chua ăn kèm, rất ngon.
Vừa ăn một miếng, Thịnh Dã đã đưa bánh củ sen tới: "Ăn luôn không? Hơi nóng đó."
Lâm Hướng Du gật đầu: "Ăn chứ! Ngửi mùi đã thấy ngọt rồi, chắc ngon lắm."
Cậu đưa tay nhận lấy, Thịnh Dã tiện tay cầm luôn xiên bánh nếp của cậu: "Cái này tôi cầm, cậu cầm cả hai thứ khó ăn lắm."
"Không cần đâu, tôi tự cầm được." Lâm Hướng Du với tay định lấy lại. Từ nhỏ đến lớn, ngoài ông bà ra, chưa từng có ai giúp cậu cầm đồ khi cậu ăn, thật sự cậu rất ngại.
Thịnh Dã nghiêng người né tránh, nhìn thẳng vào mắt cậu: "Không sao đâu. Cậu ăn nhanh đi, không là nguội."
Lâm Hướng Du cảm khái: Thịnh Dã thật sự là người rất biết quan tâm người khác, làm bạn với anh cảm giác rất tốt. Gặp được Thịnh Dã là một trong những chuyện may mắn nhất từ khi cậu về nhà.
Cậu ngẩng đầu cười với Thịnh Dã: "Cảm ơn, vậy tôi sẽ ăn nhanh đ."
Bánh được đựng trong hộp giấy. Bột củ sen sánh đặc bọc lớp bột nếp chín bên trong, thêm mứt hoa hồng và nước đường nâu, phía trên rắc nho khô, mè trắng, hạt thông.
Hơi nóng bốc lên, vừa bưng lên tay, Lâm Hướng Du đã cảm thấy mình bị vị ngọt bao vây. Cậu vừa ăn vừa thổi cho nguội, ăn vài miếng lại đổi sang bánh nếp.
Thịnh Dã đứng bên cạnh đưa đồ cho cậu. Hai người thong thả dạo hết hai con phố, cuối cùng cũng tới khu bán chậu hoa.
Không chỉ bán chậu hoa, bên đó còn bán sọt, chổi, áo tơi. Đi thêm chút nữa là các sản phẩm từ gỗ với tre trúc, tất cả đều là đồ thủ công.
Lâm Hướng Du liếc mắt đã nhìn trúng một bộ bàn ghế. Ghế trông khá đơn giản, cái bàn lại rất đặc biệt, nhìn qua giống hai cái bàn chồng lên nhau, thực ra là bàn hai tầng. Mép bàn có hoa văn hoa sen với dây leo, tầng dưới đặt một bàn cờ và một bộ trà cụ.
Lâm Hướng Du đã tưởng tượng ra cảnh sân sửa xong, ngồi dưới gốc hoa sơn trà uống trà rồi.
"Bác ơi, bộ bàn ghế này bán bao nhiêu thế ạ? Trà cụ với bàn cờ cháu cũng lấy."
"Tám trăm. Đều là gỗ tốt, dùng mấy chục năm, cả trăm năm cũng không vấn đề. Cháu thích thì tôi lấy 780."
Lâm Hướng Du đã móc ví định trả tiền, Thịnh Dã bỗng chụp lấy cổ tay cậu: "Cậu không trả giá à?"
Lâm Hướng Du thấy anh nói đúng, tiết kiệm được thì vẫn nên tiết kiệm, nên quay sang hỏi ông chủ: "Bảy trăm được không ạ?"
Thịnh Dã: "..."