Sau Khi Chết Đi, Ta Đột Nhiên Trở Thành Người Cha Cặn Bã

Chương 17



 

 

Vài phút sau, bên trong căn nhà nhỏ, Tô Mộc Uyển ngồi đối diện với Tần Phong, nở một nụ cười lịch sự. Trang T.ử Nam sau khi rót hai cốc nước mang tới bàn tiếp khách thì cũng nhanh ch.óng rời đi. Anh không nói gì mà lẳng lặng đi vào phòng bếp, xử lí phần ăn sáng của mình.

Tiểu An lấp ló bên cạnh của Trang T.ử Nam, tò mò nhìn người đàn ông đang ngồi trong phòng khách. Từ trước đến giờ, ít có vị khách hay người họ hàng nào đến thăm nhà, đối với Tiểu An thì lần gặp Tống Giang lúc trước có lẽ là lần đầu tiên.

Cô bé không còn rụt rè như lúc trước mà chạy tọt thẳng vào phòng ngủ nữa, nhưng suy cho cùng đây cũng chỉ là lần thứ hai cô gặp người lạ đến thăm nhà, cô bé chỉ dám ngồi cạnh Trang T.ử Nam, che dấu thân hình bé nhỏ của mình, vừa ăn sáng mà vừa thò đầu ra nhìn người ngoài kia.

Bỗng nhiên, Tần Phong quay lại nhìn cô bé, Tiểu An sau khi chạm ánh thì hoảng hốt, nhanh ch.óng rụt cái đầu nhỏ của mình lại, giả vờ chăm chú tiếp tục ăn sáng.

Trang T.ử Nam thấy vậy vừa có chút buồn cười vừa có chút cưng chiều con gái. Anh cũng không bắt con bé chào hỏi Tần Phong kia, dù sao thì cũng phải để cô bé làm quen được với cuộc sống yên bình trước đã. Sau những tháng ngày bị bạo hành thì ám ảnh tâm lý, sợ sệt, đặc biệt là đối với người lạ e vẫn còn lâu mới hết được.

Tần Phong ngồi bên ngoài, lại nhìn cô bé đang nấp sau Trang T.ử Nam mà thất thần. Anh ta nhìn cô bé có gương mặt nhỏ nhắn, tinh xảo, dễ thương, giống Tô Mộc Uyển đến tám phần, còn đôi mắt có phần sâu thẳm, hàng mày cong cong kia thì chẳng khác gì người đàn ông đang ngồi cạnh con bé.

-Anh đến sớm vậy có việc gì vậy?

Tần Phong chợt tỉnh người sau những suy nghĩ rối bời, tiếng nói của Tô Mộc Uyển kéo anh về lại hiện thực. Anh nhìn Tô Mộc Uyển, im lặng mấy giây rồi chợt lên tiếng:

-À..ờ anh đến là vì hợp đồng lúc trước

-Vậy sao!? Cảm ơn anh đã quan tâm, nhưng mà không cần phiền anh đến tận nhà vậy đâu! Không phải lần trước anh nói là đưa đến công ty sao?

-À, anh tiện thể đến thăm xem dạo này em có sống tốt không thôi. Nghe tin gia đình em gặp chuyện anh thật sự rất lo lắng.

Chẳng biết từ lúc nào, đôi mắt vốn dĩ đầy kinh ngạc và thất vọng của Tần Phong lại trở về dáng vẻ thâm tình, lại có chút bi thương. Anh ta liếc nhìn Trang T.ử Nam một cái rồi lại nhìn Tô Mộc Uyển:

-Không ngờ em đã kết hôn rồi! Nhưng xem ra cuộc sống của em không được tốt cho lắm.

Tần Phong lại thở dài một hơi:

-Em là phụ nữ, nhưng một mình em lại gồng gánh, chịu khổ gầy dựng lại công ty, chắc hẳn đã chịu không ít khổ cực.

Nghe Tần Phong nói vậy, Tô Mộc Uyển không biết trả lời sao cho phải, một lúc sau mới nói:

-Cảm ơn anh đã quan tâm! Chuyện lần trước em thật sự cảm ơn anh rất nhiều. Dự án và lần hợp tác kia đối với công ty em rất quan trọng, nếu không có anh giúp đỡ, e rằng công ty em không còn chống đỡ được lâu.

Tần Phong cười, khoác tay:

-Không cần cảm ơn, chuyện tiện tay thôi! Dù sao thì anh cũng định điều tra lại một lượt trên dưới Tần Thủy mà, mấy tên vô lại như vậy cha anh sớm muốn loại bỏ từ lâu rồi! Chẳng qua công việc nhiều quá nên ông ấy không tiện xử lí thôi. Hiện anh về nước nên giúp ông ấy một tay. À, mà có việc gì thì cứ nhờ anh giúp đỡ, đừng ngại!

Tô Mộc Uyển nhẹ gật đầu, không nói gì thêm. Có vẻ như cảm thấy không còn chuyện để nói, anh ta đứng dậy, chuẩn bị đi về.

-Thôi, không làm phiền em nữa, anh đi đây!

Tô Mộc Uyển tiễn Tần Phong tới cửa rồi quay trở lại vào nhà. Trang T.ử Nam mặt ngoài không để tâm nhưng cuộc trò chuyện vừa nãy lọt tai anh hết, không sót một chữ nào. Anh thầm bĩu môi trong lòng:

...Đây không phải là anh ta đá xéo mình hay sao, nói là quan tâm tới cuộc sống của vợ mình nhưng lại chẳng nói gì đến người chồng đang ngồi đây, lại cái gì là một mình em gồng gánh!? Nếu anh ta chưa biết chuyện trước kia nguyên chủ tệ bạc với Tô Mộc Uyển thì nói như vậy chẳng khác gì chẳng coi mình ra gì cả! Haizz...

Anh vội nuốt phần cơm chiên còn lại rồi thay quần áo, định hôm nay đi làm sớm một chút. Anh thầm nghĩ rằng sớm muộn gì cái tên Tần Phong kia cũng điều tra anh mà biết anh đang làm trong Tần Thủy. Nếu gây khó dễ cho anh thì chỉ có nước đổi việc thôi. Vậy nên cứ trước mặt anh ta mà tỏ ra ngoan ngoãn, ít ra còn giữ được công việc.

Tô Mộc Uyển chẳng biết từ đâu xuất hiện, ngồi xuống bên cạnh Trang T.ử Nam khiến anh giật mình ra khỏi những dòng suy nghĩ.

-Nghĩ gì thế?!

-Không có gì, chỉ một chút vấn đề công việc thôi.

Tô Mộc Uyển định nói gì đó nhưng Trang T.ử Nam đột nhiên đứng dậy:

-Anh đi làm đây, em đưa Tiểu An đi học đi.

-Ờ, được...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cô nhìn theo bóng lưng anh vội vàng ra ngoài cho đến khi cánh của đóng lại. Một lúc sau cô cũng đứng dậy, đưa Tiểu An đi học, bản thân thì cũng tiện đường đến công ty. Vốn dĩ định nói với Trang T.ử Nam rằng bản thân cô không định ly hôn nữa, nhưng Tiểu An đang ngồi gần, cô cũng sợ con bé nghe thấy được thì nổi lên sự tò mò, cũng không gọi anh lại.

Vào buổi tối, đồng hồ đã điểm hơn bảy giờ, Tô Mộc Uyển ngồi trong phòng khách, ngẩn ngơ nhìn ra ngoài cửa sổ. Trang T.ử Nam giờ này mà lại chưa về, theo cô được biết thì thường ngày, cứ vào khoảng tầm sáu giờ hơn là anh đã về đến nhà rồi.

Bàn thức ăn cô chuẩn bị đã gần như nguội hẳn đi, nhưng xem ra vẫn chưa hề được ai động đến. Tô Mộc Uyển nhiều lần khuyên Tiểu An ăn trước, nhưng cô bé nhất quyết đợi ba về mới chịu ăn, cô cũng đành bất lực chiều con gái.

Thời gian lặng lẽ trôi qua, Tô Mộc Uyển lại đi vào bếp, hâm lại thức ăn lần thứ hai. Lúc này đã hơn tám giờ, trong lòng cô lúc này không hiểu sao lại dâng lên nỗi lo lắng.

Lúc này, dù có cứng miệng, bụng của Tiểu An cũng đã kêu lên mấy hồi, bây giờ cho dù con bé có không chịu ăn thì cô không còn chiều con gái chuyện này nữa.

-Chúng ta không được lãng phí đồ ăn, để lâu chúng sẽ hư đấy, ba chưa chắc tối nay đã về đâu.

-Vậy sao mẹ vẫn chưa ăn.

-Mẹ chưa đói.

-Vậy con cũng chưa đói.

Từ nãy giờ, bụng Tiểu An cứ réo liên tục, chứng tỏ cô bé đã đói meo rồi. Tô Mộc Uyển nhìn cô bé, ánh mắt trở nên nghiêm nghị:

Thong

-Con còn không ăn là biết tay mẹ!

Tiểu An thấy vậy thì có chút ấm ức, nhưng không dám cãi thêm, bản thân cô bé cũng đã đói rồi nên cũng ngoan ngoãn ngồi vào bàn ăn. Vừa ăn, cô bé thầm lẩm bẩm:

-Mẹ xấu tính,Tiểu An thích ba hơn...

Tô Mộc Uyển nghe được thì trợn mắt, cười khổ trong lòng. Đứa con gái mình nuôi lớn, bảo vệ mấy suốt mấy năm nay, giờ đây lại nói thích ba hơn, chỉ vì ba cho một chút dịu dàng mà đã vậy. Nghĩ vậy thôi chứ cô biết Tiểu An này là đang nhớ ba nên cảm xúc có hơi kích động.

...Lạch Cạch...

Trang T.ử Nam về đến nhà, lúc này đã là hơn 10 giờ tối. Anh có chút bất ngờ khi đèn trong nhà vẫn còn sáng, có vẻ như là Tô Mộc Uyển để đèn cho anh.

...Chắc giờ hai mẹ con đã ngủ rồi nhỉ...

Anh thầm lẩm bẩm trong lòng vài câu rồi mở cửa bước vào. Điều bất ngờ là Tô Mộc Uyển lại đang ngồi trên chiếc sofa cũ kĩ trong phòng khách, nghe thấy tiếng bước chân từ bên ngoài, cô đã ngước mắt liếc ra ngoài cửa sổ, rồi sau đó nhìn chằm chằm vào cánh cửa chính.

Trang T.ử Nam hoảng hồn khi thấy cô, tim suýt nữa thì văng ra ngoài. Trong phòng khách, nguồn sáng duy nhất là từ một chiếc đèn bàn nhỏ khiến căn phòng vừa ấm áp, vừa tối mờ. Tô Mộc Uyển lại vừa vặn ngồi đối diện chiếc đèn, gương mặt xinh đẹp kia lại mấp mé ở lằn ranh nửa sáng nửa tối. Đi đêm về mà gặp cảnh này thì chỉ có một suy nghĩ duy nhất là...gặp quỷ rồi!...

Thấy anh nhìn mình, cô không nói gì, chỉ đưa tay lên miệng ngáp một cái, rồi đứng dậy đi vào bếp, hâm lại đống thức ăn đã nấu từ chiều muộn. Trang T.ử Nam hoàng hồn, bỏ cái cặp da đeo xuống đặt trên sofa, rồi cũng đi vào bếp theo.

-Không cần vào đây, em hâm lại một chút là xong ấy mà!

Anh nghe vậy thì lại quay ra, kéo một cái ghế, ngồi xuống bàn ăn. Vài phút sau, trên bàn ăn đã bày lại những món ăn cô đã nấu từ chiều, từ ánh đèn mờ của phòng khách có thể thấy chúng đang bốc khói nghi ngút, hương thơm lan tỏa làm Trang T.ử Nam đang vốn rất đói bụng chỉ hận không ngay lập tức nhào tới vét hết một lượt.

Nhưng anh kìm xuống sự cồn cào trong bụng, ngẩn đầu nhìn Tô Mộc Uyển.

-Sau này anh có về trễ thì không cần đợi anh đâu.

Tô Mộc Uyên liếc anh một cái, rồi lại cúi đầu xuống, cất giọng mà anh không nghe ra được cảm xúc gì:

-Anh đi đâu vậy? Tại sao hôm nay lại về trễ?

Trang T.ử Nam cầm đũa lên, bắt đầu ăn, vừa ăn vừa nói:

-Hôm nay anh gặp một số chuyện ở công ty, với lại anh nhận thêm một công việc bán thời gian ở một quán ăn, xin lỗi để em phải chờ rồi!

-Nhưng ít nhất anh phải bắt máy cuộc gọi của em chứ!...giọng cô đột nhiên cao v.út lên

Trang T.ử Nam ngẩn người, cẩn thận nhìn kĩ sắc mặt của Tô Mộc Uyển. Trong ánh đèn mờ ảo từ phòng khách, anh thấy được vành mắt của cô có hơi đỏ, dường như cô rất lo lắng cho anh thì phải. Nghĩ vậy, trong lòng anh có chút hỗn loạn:

..Cô ấy lo lắng cho mình sao, nhưng mà...

Trang T.ử Nam không biết phải làm thế nào, vội cuống quýt nói:

-Xin lỗi, điện thoại của anh, chẳng may bị hỏng rồi.