Một sản phẩm thất bại, nhìn người khác có thể thấy tốt nhưng bản thân không hài lòng, Tần Tư Vu tặng ai cũng không do dự.
Chỉ trớ trêu là người đó lại là Thời Kha.
Cô bản năng muốn từ chối, nhưng nghĩ đến tình chị em, lại thấy mình nên tặng khi Thời Kha chủ động xin.
Nhưng... tặng sản phẩm thất bại cho Thời Kha chẳng phải tự giao cho cô ấy "lịch sử đen" của mình sao?!
Không được, tuyệt đối không thể tặng món thất bại.
Tần Tư Vu không đưa dâu cho cô, khéo léo từ chối: "Cái này mình chưa làm xong, để mình làm cái đẹp hơn rồi tặng cậu."
Thời Kha vẫn nắm chặt túi, không buông.
Trái dâu len nỉ hoàn hảo có thể dễ dàng mua được bất cứ lúc nào, nhưng một món len nỉ có chút khuyết điểm nhưng vẫn đẹp mới thể hiện sự độc đáo của nó.
Nếu không, 41 nhận được cũng không nhận ra đây là món do Tần Tư Vu tự tay làm đâu.
Thời Kha mắt long lanh nhìn cô, cố gắng làm cho ánh mắt trở nên mềm mại: "Nhưng mình rất thích cái này..." Cô ngập ngừng một chút, rồi nói tiếp: "Mình với nó, đặc biệt có cảm mến ngay từ cái nhìn đầu tiên."
"..." Tần Tư Vu cảm giác mình vừa nghe một câu chuyện cười vĩ đại.
Ai lại có thể "có cảm mến ngay từ cái nhìn đầu tiên" với một món len nỉ chứ!
Cô nhận ra mình luôn khó lòng từ chối Thời Kha, hai ngày qua ở bên nhau, có nhiều lần bị Thời Kha sắp xếp một cách rõ ràng.
Tần Tư Vu tức giận nghĩ, lần này tuyệt đối không thể tiếp tục chiều theo ý Thời Kha!
Nhưng... Thời Kha đã nỗ lực như vậy, nếu cô không tặng chẳng phải trông keo kiệt sao?
A Bố sao lại thích một "Tần Tư Vu keo kiệt" chứ?
Tần Tư Vu nghiến răng, vẫn đưa quả dâu ra: "Được rồi... cậu không chê là được."
Cái thứ mà Thời Kha mong đợi bấy lâu cuối cùng cũng nằm trong tay, nụ cười đã hiện rõ trên gương mặt cô: "Làm sao có thể chê được chứ. Mình rất thích, cảm ơn cậu."
"...Không có gì."
Tần Tư Vu nín thở, thật tức là lại bị Thời Kha sắp xếp rồi.
Lần sau tuyệt đối không được nữa!
【Đây là vật kỷ niệm tình cảm phải không?】
【Thời Kha vừa nũng nịu kìa!!!】
【Tư Vu chẳng có chút sức kháng cự nào trước Thời Kha, sắp ngọt đến mức khóc mất!】
【Lúc thì thấy họ như yêu nhau lâu rồi, lúc lại thấy còn đang trong giai đoạn mập mờ theo đuổi.】
【Mình đặt cược Thời Kha đang theo đuổi Tư Vu! Cô ấy quá chủ động, dũng cảm, thích quá đi!】
...
Đang lúc khán giả tranh luận sôi nổi, bỗng xuất hiện một nhóm lớn người với cách dùng từ kỳ lạ.
【Chuyện gì loằng ngoằng vậy, chẳng phải chỉ là bạn tốt tặng nhau món quà nhỏ sao?】
【Trước có lẽ họ hiểu lầm nhau, giờ hiểu lầm đã giải quyết, lại phát hiện nhiều sở thích chung, làm bạn là bình thường thôi.】
【Quan hệ ngày càng tốt lên, các cô gái xinh đẹp hãy làm bạn thật tốt nhé\~】
【Họ có nhiều điểm chung thế này, chắc chắn chơi với nhau rất hợp.】
【Cảm ơn ban tổ chức chương trình nhẹ nhàng, tình bạn giữa Tần Tư Vu và Thời Kha bắt đầu rồi!】
【Mong họ hiểu nhau hơn, trở thành những người bạn tốt hơn.】
...
Fan CP và fan của hai bên cùng lúc nhíu mày: ???
Cái tổ chức gì thế này?
Sao xuất hiện còn đột ngột hơn cả fan CP?!
Fan CP giờ đã tạm xây dựng được căn cứ tổ chức, mọi người kêu gọi trong các nhóm fan trên nhiều nền tảng, chặn từ khóa "tình bạn" và "bạn bè".
Sau khi chặn, màn hình chat quả thật trở nên sạch sẽ hơn nhiều, lượng "tình bạn" giảm hẳn.
Fan CP vừa lòng, tiếp tục xem livestream.
Diệp Chu đang ẩn trong nhóm fan: "..."
Cô không hiểu, hai người diễn lố như vậy, fan CP sao mà "ship" ra được vậy :)
Đây là "ship" CP đời thật à?
Hay là "ship" trí tưởng tượng phong phú và hiệu ứng lọc hình của mình thôi chứ!
Diệp Chu xoa thái dương, nhắn tin cho nhóm 'thủy quân' thuê ngoài, bảo họ tránh dùng từ khóa "tình bạn" và "bạn bè", khéo léo dẫn dắt dư luận, không vội vàng.
Nhóm nhóm 'thủy quân' thuê ngoài, hiểu nửa vời, bắt đầu hoạch định lại chiến lược.
Ở một bên khác, Thời Kha quay về phòng cất len nỉ, khán giả trong livestream trố mắt nhìn cô lôi ra một hộp trang sức của thương hiệu xa xỉ, lấy hết trang sức và vật lót ra, cẩn thận đặt quả dâu nhỏ vào trong.
Fan CP phấn khích đến mức như sắp ngộp thở.
Thời Kha quả thật quá trân trọng món quà Tư Vu tặng!
Cô như thể đã thầm thích Tần Tư Vu từ lâu, cuối cùng nhận được món quà nhỏ do đối phương tặng, cảm giác vừa vui mừng vừa hồi hộp, cẩn thận đặt món quà đúng chỗ, sợ nó có chút gì hỏng hóc.
Thời Kha đặt xong quả dâu nhỏ, lại cầm hộp lên ngắm nghía một lúc, rồi từ từ đóng nắp, đặt vào vị trí nổi bật nhất trên bàn.
Đôi mắt cô long lanh, ánh lên niềm vui và sự háo hức.
Một số fan cp thích kiểu 'ngược tâm' liền không chịu nổi, gào thét đi sáng tác "ngược luyến" và "quà tặng" làm chủ đề.
Cảm giác thầm thương vừa chua vừa ngọt thật sự rất mạnh, Thời Kha vốn theo phong cách lạnh lùng quý phái bỗng trở nên gần gũi, trở thành một trong hàng nghìn cô gái mang trái tim thầm thương.
Các cô fan bận rộn sản xuất "nguyên liệu" đầy cảm xúc, những người khác bắt đầu lần lượt lập siêu chủ đề, tag và diễn đàn, nhưng vì chưa xác định tên CP chính thức, mọi người vẫn hơi khó tìm "nguyên liệu".
Thời Kha và Tần Tư Vu đều về phòng cất đồ, khi quay lại phòng ăn, quả dâu trên bàn đã biến mất.
Tần Tư Vu thắc mắc bước vào phòng khách, Tô Ngôn vừa nhét quả dâu cuối cùng vào miệng, thấy cô đến, nói: "Chị Muỗng ơi, còn ba quả dâu rơi ở phòng ăn, em ăn hết rồi."
"..." Tần Tư Vu vừa bực vừa buồn cười vì lòng tốt của cậu, thở dài hỏi: "Còn ăn nữa không? Tôi rửa cho mọi người nhé."
Tô Ngôn lắc đầu: "Không cần đâu, tối nay ăn quá no rồi, em ăn vì sợ dâu để ngoài hỏng thôi."
Tần Tư Vu: "..."
Thật sự phải cảm ơn cậu đó...
Thời Kha đi ra sau Tần Tư Vu, thấy vậy lại ra tủ lạnh lấy bốn quả nữa.
Hai người quay lại phòng ăn gặp nhau, Thời Kha thì thầm với cô: "Làm sao bây giờ, mấy quả dâu nhỏ lúc nãy ăn, mình định tách hạt... chưa rửa."
"..." Tần Tư Vu im lặng một chút, cũng hạ giọng: "Trẻ con đã ăn rồi, đừng nói với nó nữa."
【Mình sắp cười chết, hai người này sao có cảm giác vừa ranh mãnh vừa tinh quái vậy.】
【Hahaha muốn xem họ cùng nhau làm trò xấu quá đi!】
【Hai người có thể diễn một bộ kiểu này không, thú vị quá.】
【Lúc nãy họ đứng gần nhau quá! Đầu chạm đầu luôn!】
...
Fan CP lại phát cuồng, nhóm 'thủy quân' thuê ngoài gãi đầu gãi tai, cảm thấy không biết phải bắt đầu từ đâu.
Những người này sao mà có thể "ship" từng chi tiết nhỏ như vậy chứ!
Trải qua một hồi vất vả, hai người cuối cùng tìm được dụng cụ thích hợp, bắt đầu tách hạt.
Tách hạt dâu là việc tỉ mỉ, Tần Tư Vu vừa giữ dâu vừa làm, mắt gần như phải căng ra, cuối cùng tách xong một quả.
Thời Kha không nhanh bằng cô, thấy cô làm xong, liền đưa quả khác cho cô.
Tần Tư Vu: "..."
Thời Kha thật sự không khách sáo chút nào :)
Rõ ràng cô chỉ đến để giúp thôi, sao giờ lại thành ra như một nhiệm vụ chung của hai người vậy?!
Cô tức giận nhíu mắt nhìn Thời Kha, nhưng đối phương vẫn cúi đầu chăm chỉ làm việc, hoàn toàn không nhận ra cơn giận của cô.
Tần Tư Vu nắm kim trong tay, vừa lầm bầm chửi thầm, vừa lấy quả dâu mới đến, tiếp tục tách hạt.
Ừm... nói sao nhỉ... tuy hơi rắc rối, nhưng lại khá "hăng máu"...
Khi hạt dâu được tách ra, cô cảm thấy rõ ràng một cảm giác giải tỏa áp lực.
Nhìn vào việc giải tỏa áp lực, giúp Thời Kha thêm một quả nữa cũng đáng mà!
Hai người cùng tách xong hạt của bốn quả dâu, Thời Kha thở dài, ngẩng đầu hỏi: "Tiếp theo nên làm sao? Đặt trực tiếp lên giấy ăn à?"
Tần Tư Vu nhớ lại mấy mẹo vừa học vội, chạy ra bếp lôi ra một hộp bảo quản thực phẩm, trải khăn giấy ướt vào trong.
"Chỉ cần rải hạt vào là được," cô vừa chỉ vừa nói trên hộp, "Nếu cậu cầu toàn, cũng có thể sắp xếp chúng cho gọn gàng."
Thời Kha không cầu toàn, cô cầm hạt vừa tách, rải tương đối đều vào hộp.
Một hộp không đủ, họ lại lấy thêm hai hộp nữa, tổng cộng làm ba hộp bảo quản.
Đậy nắp, hai người mang hộp đi vào nhà hoa, đi ngang phòng khách, Tô Ngôn và Lữ Quả vừa xem xong một tập hoạt hình, Lữ Quả nói tạm dừng một chút, đứng lên đi lại.
Thấy hai người đi vào nhà hoa, Lữ Quả liền đi theo, tò mò hỏi: "Các chị đang làm gì vậy?"
"Chúng tôi... đang trồng dâu..." Tần Tư Vu chưa nói hết, cảm thấy cách nói này kỳ kỳ, biểu cảm cứng lại, rồi tiếp tục: "Cùng nhau dùng hạt dâu ươm cây con."
Lữ Quả: "..."
Cách nói cố tình này lại dễ khiến người ta nghĩ bậy.
Việc mà khách mời có mặt đều hình dung được, fan CP thì khỏi nói.
【Cứu mạng, cô ấy vừa trong sáng vừa ngọt lại vừa đáng yêu quá đi.】
【Đúng vậy! Tần Tư Vu thái độ lúc gần lúc xa, thỉnh thoảng lại ném quả ngọt, thật sự không cưỡng lại được.】
【Ươm dâu, ôi ôi, có đúng như mình nghĩ không?】
【Các fan đồng nhân đâu? Mình nói thẳng luôn, muốn xem họ cùng nhau ươm dâu.】
【Nghe nói đã có người viết rồi! Các chị em đừng sốt ruột!】
...
Ba người đến nhà hoa, con vẹt vốn đã nhắm mắt nghỉ ngơi, mở mắt liếc nhìn, kêu nhỏ hai tiếng.
Tần Tư Vu vuốt đầu chim qua lồng, bên kia Thời Kha tìm chỗ không quá nắng, cúi xuống vừa đặt hộp vừa hỏi: "Cô Muỗng ơi, khoảng bao lâu mới nảy mầm vậy?"
Tần Tư Vu nghĩ một chút, đưa câu trả lời nghe an toàn: "Chưa chắc đâu, vài ngày hoặc hơn mười ngày cũng có thể."
Lữ Quả nói: "Lúc đó chương trình chắc cũng kết thúc rồi nhỉ."
Thời Kha giật mình, đứng thẳng nhìn Tần Tư Vu.
Tần Tư Vu cũng nhìn lại cô.
Thật tốt, còn năm ngày nữa là thoát khỏi Thời Kha.
Hừ, lúc đó ai mà quan tâm dâu của cô ấy có mọc lên hay không!
Cái nhìn đối diện giữa hai người không kéo dài lâu, con vẹt nhỏ dính lấy lồng, kêu rít rít đòi vuốt, Tần Tư Vu lại chú ý đến nó, dùng đầu ngón tay xoa đầu lông mềm mại của nó.
Lữ Quả dụi mũi, cảm thấy hơi ngượng, định nói quay về, thì thấy Thời Kha đi tới, hỏi Tần Tư Vu: "Khi chúng nảy mầm, mình có thể đến nhờ cậu giúp không, mình sợ trồng không thành công."
Lữ Quả vội nuốt lại câu định nói, tiếp tục xem "cảnh" diễn ra.
Tần Tư Vu không ngờ cô ấy quay xong chương trình vẫn muốn giữ liên lạc, nhưng nghĩ nhanh, đây nhiều khả năng chỉ là câu xã giao, kiểu như mọi người hay nói "lần sau mời cậu đi ăn".
Vậy nên cô cũng lịch sự đáp: "Được thôi."
Lữ Quả chép miệng, cảm thấy cách hai người tương tác còn hòa hợp hơn buổi sáng, bớt cứng nhắc trong giao tiếp, trông giống bạn bình thường trao đổi với nhau.
Quan hệ giữa hai người có thể tiến triển nhanh vậy sao? Chẳng lẽ trước đây trên mạng những tin tức kia đều là giả?
Thực ra Thời Kha hơi lo Tần Tư Vu sẽ từ chối, thấy cô đồng ý, liền nở nụ cười: "Ừ, tới nhà mình, mình sẽ làm súp bí ngô cho cậu."
Tần Tư Vu lạnh nhạt đáp: "Hy vọng quản lý của cậu không có ở đó, nếu không mình sợ bị đuổi ra ngoài."
"Chọn lúc cô ấy không có mà tới."
"Cũng được."
...
Trước đây Lữ Quả là người đứng giữa điều tiết mối quan hệ của hai người, giờ cô cảm thấy hơi thừa thãi.
Lữ Quả mang thắc mắc cùng hai người quay về, vào phòng khách, thấy Tô Ngôn miệng phồng, tay vẫn cầm một quả dâu.
"Hóa ra trong phòng ăn còn bốn quả dâu, lần trước mình qua không thấy," Tô Ngôn đưa tay, nâng quả dâu cuối cùng hỏi: "Chỉ còn một quả, các chị có ăn không?"
Tần Tư Vu và Thời Kha: "..."
Nhớ không nhầm thì bốn quả này cũng chưa rửa.
Đứa trẻ này xui xẻo quá...
Hai người cùng quay sang nhìn nhau, trong ánh mắt dường như đã trao đổi xong.
- Nói cho nó biết không?
- Thôi, đã ăn rồi.
Sau khi kết thúc ánh mắt trao đổi, Tần Tư Vu mím môi cười, nói với Tô Ngôn: "Không cần, cậu ăn đi."
__
Tác giả có lời muốn nói:
Hai ngày qua làm việc quá nhiều, muộn quá, tự phạt 30 phong bao lì xì!
Xin nghỉ phép ngày mai để viết, hy vọng chiều mai gặp lại~
__
Editor: muốn mau mau tới khúc 2 người biết nhau quá =]]